watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

NPLAY – TIẾN LÊN, XÌ TỐ
TIẾN LÊN, MẬU BINH, XÌ TỐ, BÀI CÀO, BẦU CUA, XÌ DÁCH, PHỎM
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 11:16 - 21/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 3104 Lượt

người đàn ông bán khỏa thân, cơ thể cường tráng kia mang đến một sự cám dỗ chết người.

Con ngươi linh hoạt đảo quanh, cô có chút hí hửng liếc trộm, cổ họng khó khăn nuốt nước miếng tựa như mắc nghẹn, thế nào cũng nuốt không nổi.

“Khụ!” Mạc Vô Tâm đột nhiên ho nhẹ một tiếng.

Đại Nhi lập tức lấy lại bình tĩnh, quay đầu tiếp tục rửa sạch cái mâm còn lại.

Tay của anh lướt qua đỉnh đầu cô, giúp cô để cái mâm vừa rửa sạch lên kệ chén bên trên, cả thân người cao lớn của anh tựa vào sau lưng cô.

“Ách, cái này em làm được rồi, anh tránh ra một chút được không?” Đại Nhi lắp bắp mở miệng.

Cô không có suy nghĩ gì khác, nhưng mà khoảng cách của anh gần như vậy làm cho cô cảm thấy hô hấp có chút khó khăn.

“Tại sao?” Anh hỏi. Giọng nói êm dịu truyền từ trên đỉnh đầu cô xuống, làm bầu không khí nguy hiểm vẫn tồn đọng lại.

“Anh đứng gần quá, em….Em cảm thấy có chút khó thở!” Mau, mau, mau! Động tác của cô qua loa, vội vàng muốn đem cái mâm cuối cùng rửa sạch, cô mới có thể nhanh chóng thoát ra khỏi cái bầu không khí nguy hiểm này.

“Anh chưa đến mức hút hết không khí của em phải không?”

Mạc Vô Tâm nhếch môi, anh nhích lại gần thêm chút nữa…..Hơi thở ấm áp phủ xuống bên cổ cô. Anh giống như một thanh nam châm, hấp thu năng lượng chặt chẽ xung quanh cô. Trong lòng anh bỗng dâng lên một cảm giác rung động. Cái cảm giác này làm cho cô có chút sợ hãi, luống cuống chân tay…

Đại Nhi cố gắng khống chế hai bàn tay đang run rẩy của mình, tiếp tục rửa cái mâm. “Ách, có thể là trên núi này không khí tương đối loãng đi! Ha, ha ha ha. . . . . .”

Cô cười khan, cố chà xát cái mâm, không kiểm soát được hành động nên cảm thấy có chút khó khăn.

“Vậy. . . . . . Muốn anh cho em một chút dưỡng khí sao?” Lần nữa đem khoảng cách khép lại gần, đôi bàn tay Mạc Vô Tâm bỗng dưng vòng qua eo của cô, vuốt gò má cô, nhẹ nhàng nói.

Toàn thân run lên, hai má cô trong nháy mắt trở nên nóng ran.

Bụp ——

Không phải là tiếng vỗ tay! Đại Nhi căng thẳng dùng sức…… cái mâm cô chà xát bị vỡ!

Cô ngạc nhiên nắm hai mảnh vỡ của mâm sứ. . . . . .Tim vẫn đập thình thịch, nhưng động tác vừa rồi hại cô chẳng biết phải làm sao!

Mạc Vô Tâm ngạc nhiên, sau đó mím miệng nhịn cười.

Thật là thú vị! Cô không thể chịu nổi sự tán tỉnh của người khác, anh chỉ mới triển khai bước đầu mà đã làm cô hốt hoảng thế này!

Đại Nhi có cảm giác như từng đốt xương cổ đang rời ra, ngập ngừng quay đầu lại. Cô đưa ánh mắt ngây thơ vô tội, thẩn thờ nhìn gương mặt đang nhịn cười của anh.

“Anh. . . . . .” Nhìn thấy gương mặt kia, cô hận không thể đem cái mâm nhét vào trong miệng anh!

Mạc Vô Tâm nhẹ nhàng gỡ cái mâm vỡ trên tay cô xuống, “Để anh dọn, em ra ngoài hít thở một chút không khí trong lành đi!”

Anh ra vẻ nghiêm túc, cố gắng nhịn cười.

“Anh. . . . . . Hừ!” Đại Nhi căm giận, hung ác trừng mắt nhìn anh, đẩy anh ra, hướng boong thuyền sân phơi bước đi.

Đợi cô đi xa, Mạc Vô Tâm mới co quắp cười lên làm bả vai to lớn không ngừng lay động.

Chương 7

Mạc Vô Tâm vòng tay qua trước ngực, dựa cạnh cửa, ngón tay thon dài cầm điếu thuốc đang cháy dở.

Khói mù lượn lờ. . . . . . Trong tầm mắt của anh, một bóng dáng đang tựa vào lan can, hướng ra biển, ngẩn người suy ngẫm .

“Anh rốt cuộc muốn làm cái gì?” Đại Nhi nghiêng đầu lầm bầm lầu bầu.

Đứng ở chỗ này, cô cảm thấy có chút bị mê hoặc, làm sao mình lại có gan đi đến tận đây?

Mặt biển tối tăm, phía xa thưa thớt ngọn đèn dầu, cơn gió lạnh thổi ập tới làm cô cảm thấy có một chút thê lương. Cô lơ đễnh, mãi cho đến khi ngửi thấy mùi thuốc lá thoang thoảng trong gió………

“Anh đứng ở nơi đó đã bao lâu?” Đại Nhi cả người run lên, ngoái đầu lại nhìn hình dáng anh tuấn đang tựa lưa vào cửa kia.

“Không lâu.” Mạc Vô Tâm dập tắt thuốc lá đi về phía cô, một tay tùy ý đút ở trong túi quần, gió nhẹ nhàng thổi vạt áo rộng mở của anh, làm khuôn ngực rắn chắc của anh thoắt ẩn thoắt hiện trước mặt Đại Nhi….

Cô mím chặt môi, che giấu sự hoảng hốt nhất thời!

Cô chán nản……Có phải mình háo sắc hay không? Tại sao lại có hứng thú với cơ thể của anh như vậy, làm sao cũng không thể không nhìn ngắm?

“Không lạnh sao?”

Anh dừng lại bên cạnh cô, thân hình cao lớn gần như chạm vào cô, cố ý chắn lại cơn gió lạnh đang thổi tới.

“Tối hôm nay qua đêm ở chỗ này sao?” Cô cắn lưỡi! Mình hỏi một vấn đề thật vớ vẩn, ngu ngốc.

Tình cảnh mập mờ, cô tựa như bị bao vây bởi từ trường vô hình của anh.

“Muốn ngủ rồi hả ?” Anh cúi đầu nhìn cô.

“Không. . . . . . Chưa!” Đại Nhi liều mạng lắc đầu.

Cô đã nhìn qua bên trong cả rồi, chỉ có một chiếc giường đôi……. Điều này làm cho cô không tự chủ sinh ra liên tưởng mập mờ.

Anh ngủ nơi nào? Cô ngủ nơi nào?

Sự hoảng hốt, luống cuống của cô luôn khiêu khích dục vọng bên trong con người anh, làm anh càng tiến lại gần sát cô hơn. Đôi tay anh dán lên trên người cô, men theo hai nách trượt thẳng đến eo, vòng qua, ôm cô thật chặt.

“. . . . . .” Đại Nhi khẩn trương không nói nên lời, mặc hành động tự nhiên của anh. Lưng cô dán vào lồng ngực rộng lớn của anh, nhịp tim đập hỗn loạn, nhưng sự ấm áp từ cơ thể anh lại làm cô cảm thấy thoải mái, thật kì lạ…..thật thích.

Ôm cô, anh có thể cảm giác được sự bối rối, cùng hô hấp hỗn độn.

“Em rất khẩn trương? Em. . . . . . Không thích?”

“Em. . . . . .” Đại Nhi gật đầu một cái, lại vội vàng lắc đầu một cái.

“Như vậy là có ý gì?” Mạc Vô Tâm ôm chặt cô hỏi.

Đại Nhi không trả lời được.

Thật sự cô rất khẩn trương, cho nên gật đầu; về phần lắc đầu, bởi vì cô thích. . . . . .

Anh hôn trọn đôi môi của cô, cô không kịp đề phòng, Đại Nhi cảm thấy một hồi ngứa ngáy, cô nghĩ đến ban ngày trên biển chính là nụ hôn kia. . . . . .

Không cho cô kháng cự, Mạc Vô Tâm vòng cánh tay rắn chắc, bá đạo ôm cô thật chặt để cho cô cùng anh gần sát, không có khe hở, ngậm vào vành tai mịn màng của cô.

“Mạc. . . . . .” Đại Nhi không biết làm sao, muốn tránh thoát.

“Vô Tâm! Gọi anh Vô Tâm.”

Hơi thở ấm áp của anh thổi lất phất vào trong tai cô, đôi tay bắt đầu di chuyển trên thân thể của cô.

“Không, Vô Tâm, không nên như vậy!” Cô nhắm chặt hai mắt, trốn tránh cảm giác kì lạ mà anh mang đến.

Cô càng kháng cự, càng làm cho anh muốn tiến tới, chặn ngang ôm một cái.

Anh ôm ngang cô hướng vào bên trong, đem gió lạnh cùng đêm đen nhốt chặt ở bên ngoài.

*******************************

“Anh muốn làm gì?” Đại Nhi ở trong ngực anh giãy giụa.

Tới bên giường, anh nhẹ nhàng buông tay thả cô xuống, khiến cô đang giãy giụa liền lăn xuống chiếc giường mềm mại.

Đại Nhi nhìn anh cởi quần áo, làn da bánh mật rắn chắc hiện ra trước mắt cô.

Cô hiểu được “cởi quần áo có ý nghĩa gì,” cô khẩn trương lăn một mạch trượt xuống giường.

Mạc Vô Tâm nắm lấy cổ tay của cô.”Muốn đi nơi nào?” giọng nói dịu dàng, anh tươi cười hỏi, kéo cô ngã vào trong ngực anh.

“Anh. . . . . . Em. . . . . .” Đại Nhi nói quanh co, co rúm lại ở trong lòng Mạc Vô Tâm không dám động đậy.

“Em, anh — trai đơn gái chiếc, làm chuyện nên làm!” nghiêng đầu, anh không chút chần chừ, cướp lấy đôi môi đỏ mọng của cô.

Lý trí của cô quá yếu ớt, bị tác động liền sụp đổ. Lễ giáo, đạo đức,..toàn bộ vứt qua một bên, từ lúc bị anh cướp lấy đôi môi thì cô biết mình không thể kháng cự nữa rồi!

Đáy mắt anh mênh mông đợt sóng, hơi khép mi mắt, lại quyến luyến liếc nhìn, mang theo sự chinh phục, mê hoặc cô…

Cô thở hổn hển, nhắm mắt lại tiếp nhận cảm giác chết người mà anh mang đến.

Cánh môi quấn quít, đầu lưỡi mang theo lửa nóng, hung hăng tước đoạt tất cả mật ngọt của cô, xâm chiếm linh hồn cô.

Đại Nhi không lưu loát dùng đầu lưỡi của mình đáp trả anh, từng chút từng chút một. Cô thẹn thùng, không cách nào ngăn cản được bàn tay đang thăm dò vào bên trong áo, lặng lẽ đến phách lối ôm trọn bộ ngực của cô.

Bàn tay nóng bỏng cuồng nhiệt khéo léo đoạt lấy hai bầu vú mềm mại, kích tình cầm nhặt lấy, làm cho cả người cô vọt lên luồng điện, khiến cô ngồi phịch trong lồng ngực anh.

Hơi thở của anh trở nên gấp gáp, nhẹ nhàng trút đi quần áo của cô, lấy đi tầng tầng lớp lớp trở ngại. Cô mắc cỡ che đậy thân thể, anh dịu dàng ôm lấy, da thịt tiếp xúc gần sát khiến hai người càng dễ dàng cảm nhận được nhiệt độ của nhau hơn. Hơi thở nóng rực phả lên trên gò má cô, rồi đến chiếc cổ trắng nõn, nhẹ nhàng hôn lên bả vai cô.

Bàn tay mê luyến thỉ mỉ vuốt ve từng tấc da thịt của cô, lưu luyến vuốt ve qua lại cơ thể mềm mại, cũng hướng cô tìm kiếm. . . . . .

Ngón tay anh đã tìm được nơi tư mật của cô, chỗ mẫn cảm nhất, nhẹ nhàng phớt qua, sau đó sờ chút trêu chọc, men theo miệng huyệt thấm ướt mà xâm nhập. . . . . .

“Anh. . . . . .”

Đại Nhi cổ họng khô khốc, không ngừng thở dốc, anh lại to gan chiếm đoạt như thế, làm cho cô xấu hổ cực kỳ.

“Thế nào? Như vậy không tốt sao?”

Anh hỏi nghe hết sức hấp dẫn, khẽ cúi đầu

Trang: [<] 1, 6, 7, [8] ,9,10 ,14 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT