watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

BÁ CHỦ TAM QUỐC
Bá Chủ Tam Quốc là game chiến thuật "quốc chiến".
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 11:16 - 21/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 3098 Lượt

muốn lướt ván hay không?”

Đại Nhi thấy anh đi về phía đuôi cano, tháo xuống một bộ thiết bị, trên tay còn cầm theo chiếc phao cứu hộ.

“Lướt ván?” Đại Nhi sững sờ nhìn anh.

Cô không nghe thấy bất kỳ câu trả lời nào, chỉ thấy anh nắm lấy tay cô, rồi đem áo phao mặc vào. Sau đó, anh giúp cô thắt chặt đai an toàn phía trước, cứ như vậy từng bước từng bước một hoàn thành việc đảm bảo an toàn cho cô.

“Eo thẳng, lưng thẳng!” giọng nói trầm bổng của Mạc Vô Tâm hòa vào trong tiếng gió và tiếng sóng.

“Thả lỏng toàn thân, gập hai chân xuống, đầu gối gần sát ngực của em!”

Đại Nhi giẫm chân lên chiếc ván trượt ở phía sau, chiếc cano kéo cô đi trên mặt biển, từng đợt sóng biển ập tới khiến gương mặt cô toát lên vẻ sợ hãi.

Gương mặt trắng bệch của cô cứng đơ, nắm chặt tay cầm, mặc dù trong lòng cảm thấy vô cùng sợ hãi, nhưng lại vô cùng kích thích.

“A — a —” bên trên mặt biển xanh thẳm tất cả đều là tiếng thét chói tai của cô.

“Không đúng! hai chân mở ra một chút! Mũi chân hơi nhếch lên trước!” Mạc Vô Tâm không biết bao nhiêu lần điều chỉnh tư thế sai lầm của cô.

“Trời ơi! Cứu mạng! Em sợ lắm………” Đại Nhi hô hấp dồn dập thử lại lần nữa.

“Thẳng hai tay! Giữ vững cái tư thế này, có nghe hay không? Chờ cơ thể rời khỏi mặt nước mới có thể đứng lên, hiểu không?”

Mạc Vô Tâm vừa dứt lời, Đại Nhi liền ngã nhào xuống biển.

Anh thích thú nói lại những bước đã dạy một lần nữa.

“Đầu tiên em không cần dùng sức, chỉ cần nắm chặt tay cầm, giữ vững tư thế cũ, thả lỏng toàn thân để cano kéo em đi trong nước, chờ toàn bộ ván trượt tiếp mặt nước mới có thể đứng lên, nếu không em sẽ làm ván trượt bị lật, ngay cả em cũng rơi xuống!”

Cứ như vậy, bọn tái diễn luyện tập không dưới mười lần, cuối cùng Đại Nhi mới có thể trượt nhuần nhuyễn.

“Cùi chỏ tựa vào eo bên cạnh, nhắm hướng đuôi thuyền đi thẳng!” Mạc Vô Tâm hô to.

Cứ như vậy, Đại Nhi lặp lại trò chơi khiến cô cảm thấy vô cùng kích thích, hưng phấn.

Trượt chân, uống nước, Đại Nhi chật vật, ngã nhào vô số lần, lá gan cũng trở nên lớn hơn.

“Đừng chần chừ ở trên đỉnh con sóng, cứ làm một mạch nhảy lên trên nó, nếu mất đà sẽ rất khó khăn, đừng lo sợ bởi vì nước tác động qua lại lẫn nhau, lúc ở ngay trên đầu ngọn sóng thì duỗi thẳng chân ra, nếu như ở trên cao mất thăng bằng thì hãy nắm chặt lấy tay cầm!” Mạc Vô Tâm hô to một lần nữa.

Đại Nhi nghe theo sự hướng dẫn của Mạc Vô Tâm, cố gắng thử những động tác khó hơn, hưởng thụ cảm giác mạnh đến tột cùng, cực kì thú vị.

Những chú cá heo đang bơi bên dưới mặt nước trong suốt như pha lê cũng thích thú đuổi theo chơi đùa với cô. Giữa không gian mênh mông vô tận của biển xanh, tiếng cười của cô như chuông bạc vang vọng trong gió biển, cảm nhận được cuộc đời này của cô chưa từng thử nghiệm trò chơi điên cuồng lướt đi trên biển như thế.

Cô cũng dần dần trút bỏ sự phòng bị đối với anh, thay vào đó là sự tín nhiệm, tin tưởng, có thể nói là sợ hãi trong ngọt ngào.

Một ngày tươi đẹp sắp tàn, khi những tia nắng yếu ớt phóng ra một tia năng lượng cuối cùng cũng là lúc hoàng hôn dần dần chìm xuống biển xa.

Đại Nhi cả người mệt mỏi, đầu tóc xốc xếch vì bị gió biển thổi vào.

Chương 5

Chiếc cano chạy chậm dần chuẩn bị cập bến, tiếng động cơ phù phù tựa hồ cũng giống như sự mệt mỏi của cô. Nhìn bộ dáng thuần thục của Mạc Vô Tâm, xem ra nơi này là chốn riêng tư của anh.

“Đây là nơi nào?” cô hỏi.

“Khẩn Đinh.” Mạc Vô Tâm trả lời cô, thuận tay lôi cô lên bờ.

“Đến Khẩn Đinh?!”

Đại Nhi không thể tin nhìn bốn phía, cảm giác không thể tưởng tượng nổi. Lớn như vậy, cô chưa từng ngồi thuyền đến đây, cũng không nhận thức được khung cảnh xung quanh đã thay đổi khi ở trên biển, kinh nghiệm này làm cô cảm thấy tò mò, mới mẻ cực kỳ.

“Em hoài nghi?” Mạc Vô Tâm tràn ra tiếng cười, nhìn vẻ mặt kinh ngạc của cô, cảm thấy cực kỳ hứng thú.

“Đừng nói với em là chúng ta đến đây du lịch rồi dùng cano quay trở về trong đêm tối nha.”

Trên người cô không mang tiền, mà cả người anh bận đồ bơi như thế thì chắc cũng chẳng có một xu dính túi. Trời tối rồi, trễ như thế này làm cái gì ở đây? Cô không nghĩ ra được, sợ phải lênh đênh trong đêm tối trên biển một lần nữa.

Anh cười không đáp, vung tay lên, chiếc xe jeep đằng xa liền tiến đến trước mặt bọn họ rồi dừng lại.

Đại Nhi buồn bực nhìn anh. Đúng là thần thánh mà! Nơi này cũng có người phục vụ của anh?

“Lên xe.” Mạc Vô Tâm ôm eo cô, bỏ vào bên trong xe jeep.

Cô không ngờ anh đột nhiên làm động tác này, thẹn đỏ bừng cả khuôn mặt, không nói một lời.

“Ngồi xong thuyền nhỏ, bây giờ cho em đi thuyền lớn.” Mạc Vô Tâm cười, liếc nhìn vẻ mặt thẹn thùng của cô.

Tài xế theo chỉ thị của anh hướng một nơi khác trên bờ biển đi tới. Xe chạy loanh quanh trên con đường nhỏ, cuối cùng dừng lại trước một chiếc du thuyền lớn.

Không có sai! Là một chiếc du thuyền lớn.

“Woaaaaaa…..” Đại Nhi không thể tin mở to mắt, nhảy xuống xe, chạy đến chiếc du thuyền trước mặt. Gương mặt Mạc Vô Tâm hàm chứa ý cười, bước xuống xe.

“Làm sao anh mang nó đến đây được? Nó là thuyền thật hay giả vậy?” Đại Nhi vừa kinh ngạc, vừa vui mừng.

Cô nhìn vào hình dáng con thuyền, tựa như một căn phòng nhỏ, không khỏi giật mình ngạc nhiên.

“Đương nhiên là thuyền thật, đi tham quan một chút?” Anh dẫn cô leo lên bậc thang.

Tiến lên trên thuyền, Đại Nhi vui mừng, thỉnh thoảng tò mò nhìn chung quanh.

Bên trong trông giống như một căn phòng nhỏ, đồ nội thất đơn giản, gọn gàng, rèm lụa trắng thuần khiết. Từ cửa sổ nhìn ra xa có thể thấy toàn cảnh biển và chân núi, làm cho tinh thần con người sảng khoái, không gian rất tốt để thư giãn, giải tỏa căng thẳng.

“Đói bụng không?” Mạc Vô Tâm để cho cô thoải mái tham quan xung quanh, còn mình thì bước vào gian bếp phía sau.

Ừng ực. . . . . . Ừng ực. . . . . .

Anh cứ như là nhà tiên tri, Đại Nhi vừa nghe được câu hỏi của anh, cái bụng đói lập tức phát ra tiếng kêu trả lời thay, còn rất rõ ràng vang vào trong tai anh. Nuốt nước miếng, cô ngượng ngùng đi tới trước mặt anh.

Mạc Vô Tâm nhíu mày cười một tiếng.”Xem ra, em rất đói!”

Đại Nhi ngượng ngùng đến gần, nhìn anh bận rộn mà động tác lưu loát.

Thấy anh từ trong tủ lạnh lấy ra nhiều loại nguyên liệu nấu ăn khác nhau, cô mở miệng: “Anh thường tới à? Trong tủ lạnh chuẩn bị nhiều đồ như vậy.”

“Không thường xuyên .” Mạc Vô Tâm lắc đầu.

“Không thường tới? Vậy tại sao chuẩn bị nhiều đồ như vậy?” Cô tò mò hỏi,”Chẳng lẽ, là đặc biệt vì em chuẩn bị chứ?”

Một câu nói đùa chạy ra miệng, ngay sau đó cô ân hận đến mức cắn lưỡi.

“. . . . . .” Mạc Vô Tâm như có điều suy nghĩ liếc nhìn cô.

Đại Nhi suy đoán không ra ánh mắt kia mang theo cái dạng suy nghĩ gì, chỉ cảm thấy…..con ngươi thâm thúy của anh đẹp cực kì, quên mất đi sự lúng túng….. Cô có chút hoảng hốt giật mình ngắm nhìn.

Bốn mắt nhìn nhau giằng co, trong ánh mắt của cả hai gợn lên những đợt sóng cảm xúc lăn tăn, suy nghĩ trong đầu càng thêm trăn trở.

Mạc Vô Tâm chủ động lên tiếng. “Cả người toàn là nước biển, em có muốn tắm trước không?”

Anh dẫn cô đi tới phòng tắm bên trong cái phòng nhỏ, Đại Nhi đứng ở cửa phòng tắm chần chừ.

“Em. . . . . . em không có quần áo để thay đâu!”

Cô xoay người, bàn tay của anh bỗng dưng kéo cánh tay của cô lại, cô lo sợ, hơi lùi về sau.

“Sẽ có quần áo cho em thay!” Mạc Vô Tâm đẩy cô đến phòng tắm, kéo cánh cửa lên.

“Ách, này. . . . . .” Đại Nhi ngây ngốc, ấp úng, cả người ướt đẫm quả thật chẳng thoải mái gì.

Không do dự nữa, cô mở nước nóng lên, cới quần áo ra.

“A!” Động tác của cô đột nhiên dừng lại. . . . . .

Nhìn các loại chai lọ trên tủ gỗ tinh xảo bên trong phòng tắm, cho dù dầu gội hoặc sữa tắm, đều là loại cô quen dùng.

“Chẳng qua là trùng hợp thôi?”

Cô lầm bầm lầu bầu, từ từ, lại bắt đầu cởi quần áo, sau đó tắm rửa.

Bên trong phòng tắm, tiếng nước chảy bỗng chốc dừng lại.

Vào lúc này, vấn đề đến rồi! Cô không có quần áo . . . . .

Mạc Vô Tâm nói, sẽ có quần áo để thay, chần chờ, cô nhẹ nhàng kéo cửa ra.

“Mạc. . . . . .” Mới nhẹ nhàng lên tiếng, cô lập tức giật mình dừng lại.

Mạc Vô Tâm một tay đỡ tại khung cửa bên, vừa đúng lúc cô thò đầu ra ngoài, làm cô hơi luống cuống chân tay.

Tay anh cầm quần áo, chuyển đến trước mặt cô.”Mặc vào.”

Đưa tay ra chộp lấy bộ quần áo kia, Đại Nhi đỏ mặt, nhanh chóng lùi về bên trong phòng tắm.

Quan sát cái món đồ kia trên tay mình, Đại Nhi ngây ngô giương cái miệng nhỏ nhắn, ngạc nhiên đến nỗi môi rớt xuống cằm, quên cả khép miệng lại.

Trên tay cô là một chiếc váy liền nhẹ nhàng, chất liệu mềm mại, đường cong nhu hòa, nhưng trước giờ cô chưa từng thử qua loại trang phục này, chỉ toàn kết hợp áo phông và quần jean, không biết có hợp với kiểu váy này hay không đây?!

Mà điều càng làm cô bất ngờ hơn là….anh

Trang: [<] 1, 4, 5, [6] ,7,8 ,14 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT