watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

Speed Video Downloader - Android
Tải Video Từ Youtube Nhanh Và Miễn Phí
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 11:16 - 21/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 3101 Lượt

chuẩn bị cả đồ lót cho cô. Vuốt ve lớp vải bằng bông mềm mại, khi mặc lên nhất định sẽ rất thoải mái, nhưng mà……Anh làm sao mà biết được kích cỡ của cô? Chẳng lẽ cỡ ngực 32 A của cô nhìn một lần là có thể liếc mắt đoán được hay sao? Ô. . . . . . Thật là đau lòng mà!

Chậm chạp mặc chiếc váy vào, cô không được tự nhiên, chần chừ bước ra khỏi phòng tắm. Mạc Vô Tâm từ trong phòng bếp ngoái đầu nhìn lại, lấy ánh mắt tỉ mỉ nhìn cô chằm chằm. Đại Nhi cảm thấy không quen, vắt chéo hai chân, gương mặt ngượng ngùng, cắn môi đứng yên một chỗ.

Ánh mắt anh đưa qua lại trên người cô, sắc bén giống như muốn càn quét hết mọi ngóc ngách, ngay cả linh hồn cô cũng không chừa. Tầm mắt của anh rơi vào đôi chân thon dài mảnh khảnh dưới làn váy, đôi chân bóng loáng, trắng nõn đang không ngừng giẫm lên mặt thảm nhung.

Không khí trở nên ngưng đọng lại, Đại Nhi luống cuống, ngượng ngùng vật lộn với cảm xúc hỗn độn trong lòng. Ánh mắt hứng thú của Mạc Vô Tâm vẫn quấn lấy cô không buông, ánh mắt lóe lên tia tán thưởng cùng rung động…..

Dáng người mảnh mai, một ít tóc đen nhánh còn ướt xõa trước trán. Sau khi tắm xong, sắc mặt cô hồng hào hẳn lên, ánh mắt che giấu sự e lệ, ngượng ngùng……Cả người toát lên vẻ quyến rũ của phụ nữ. Mạc Vô Tâm không hề che giấu ánh mắt đầy dục vọng của mình, tham lam đem trọn thân hình xinh đẹp của cô nhét vào đáy mắt.

“Có thể ăn cơm rồi!” Anh mở miệng, giọng điệu dịu dàng đến bất ngờ.

“Uhm. . . . . .” Đại Nhi cúi đầu, vụng về nhấc chân đi theo anh.

*************************

Bên ngoài căn phòng nhỏ là boong thuyền, thức ăn đã được bày biện sẵn sàng trên một chiếc bàn gỗ nhỏ. Anh giúp cô kéo ghế tựa ra, làm cô không được tự nhiên ngồi xuống.

“Em rất không tự nhiên?” Mạc Vô Tâm khách khí liếc nhìn cô.

“Không có. . . . . . Không có!” Đại Nhi khẽ động khóe miệng, mất tự nhiên cười một cái.

“Đây là của em.” Anh đem tôm nhục sắc đẩy tới trước mặt cô.

Đại Nhi hướng về phía mâm thức ăn nuốt một ngụm nước bọt, cô đói bụng lắm!

“Mau ăn đi!” Anh nói.

Cô ngay sau đó cầm nĩa lên, không khách khí đưa thức ăn vào trong miệng.

Mạc Vô Tâm bật cười. Anh lấy dụng cụ mở nắp chai rượu vang lên.

Póc. . . . . .nút gỗ mềm được kéo ra, âm thanh mở nắp chai bỗng trở nên tinh tế dưới không khỉ đặc biệt này. Nhìn rượu vang óng ánh trong suốt trong ly thủy tinh, Đại Nhi lúc này mới hoài nghi

“Anh biết em sẽ tới?” Ngậm thức ăn vào trong miệng nhưng chưa nuốt xuống, hai gò má cô phồng lên, trong mắt tràn đầy kinh ngạc, không xác định hỏi.

Mạc Vô Tâm cầm ly rượu lên, con ngươi tựa như cười của anh cùng với ánh mắt nghi hoặc của cô bất ngờ giao nhau. Anh khẽ nhếch môi.

Là anh cố ý mang cô tới nơi này?!

Cô cảm thấy mình như vật trong túi, như con rùa trong hũ, chỉ thiếu là không có trần truồng trước mặt anh để cho anh định đoạt. Đại Nhi chăm chú nhìn anh.

Mạc Vô Tâm thần sắc tự nhiên, đưa cánh tay rắn chắc ra cầm lấy ly rượu đưa đến gần mũi, khẽ ngửi, rồi từ từ nhấm nháp, tựa như muốn cảm nhận hết hương vị của nó. Sau đó anh chậm rãi đưa nó xuống cổ họng, mím môi thưởng thức dư vị.

“Rượu vang hảo hạng, hải sản ngon miệng, chiêu đãi như vậy đã hài lòng chưa?”

Anh rốt cuộc nói chuyện, âm điệu không nhanh không chậm khiến Đại Nhi thiếu chút nữa dậm chân giận dữ!

“SHI . . . . . . T . . .” Đại Nhi suýt nữa chửi tục, mắt trừng lớn, môi mím cứng ngắc.

Cuối cùng anh là cái loại người gì lại đáng sợ như vậy, hiểu rõ cô như lòng bàn tay?!

Thì ra là dầu gội đầu, sữ tắm, kích cỡ quần áo….Tất cả những thứ này không phải là sự trùng hợp hoặc ngoài ý muốn. Anh tại sao biết về cô nhiều như vậy?

“Ăn nhiều chút.” Anh nhìn cô, đem một khay thức ăn khác đẩy tới, con ngươi lóe ra một tia đắc ý.

Đại Nhi dùng sức hít sâu, trừng mắt nhìn anh, cái lạnh của gió biển, gió núi từ từ xoa dịu cô, thật lâu sau…..cô nhẹ nhõm, lắc đầu cười khẽ.

Lúm đồng tiền trong nụ cười kia khiến Mạc Vô Tâm nhất thời ngẩn ngơ, hơi thở có chút hỗn loạn.

“Mèo vờn chuột, rốt cuộc lại thành chuột đùa bỡn mèo?” nuốt tất cả nghi vấn xuống, Đại Nhi tự giễu, đem thức ăn tiếp tục đưa vào trong miệng. Cô khẽ nhấm nháp chút rượu vang, để chất lỏng lạnh như băng, hương thơm sắc nét lan tỏa đầy trong khoang miệng.

Mạc Vô Tâm nhếch mày, mắt rủ xuống, từ từ ăn cơm, tâm tư dường như cũng được điều chỉnh trở lại.

“Tại sao em lại đi làm cái nghề nghiệp kì quái kia?” Mạc Vô Tâm mở miệng.

Dầu gì cũng là con gái, làm thám tử tư đương nhiên có chút kì quái. Dù không phải là một cô gái hết sức quyến rũ, nhưng cũng có thể nói là khá xinh. Có một chuyện anh vẫn không hiểu, có phải trời sinh cô mang tính cách con trai?

Không khí được thả lỏng, bắt đầu tán gẫu…..

“Nghèo rớt mùng tơi! Hơn nữa em mang tai họa, khắc cha mẹ, mang cho người khác vận xui, đi tới chỗ nào cũng không có người muốn. Không thể làm gì khác hơn là cái nghề kì quái kia!” giọng nói Đại Nhi có chút giễu cợt lên nỗi khổ của chính mình.

Mạc Vô Tâm nghe thoáng qua, nghĩ ngợi………Nói thế có nghĩa là…cô không còn cha mẹ, người thân? Anh bỗng có chút gì đó thương cảm đối với cô.

Song khuỷu tay cong lên đỡ tại mặt bàn, mười ngón tay bắt chéo, nghiêm nghị nâng cằm lên, Mạc Vô Tâm đem ánh mắt phức tạp nhìn chăm chú vào cô, giống như có một lực hút kì lạ, làm nhịp tim Đại Nhi một lần nữa rối loạn.

Chương 6

Cô hoảng hốt, tầm mắt rơi vào cái cằm cương nghị của anh, hai khuỷu tay rắn chắc kia, cùng với những đường cong nam tính làm cô ý thức được sự khác biệt nguyên thủy giữa nam và nữ. Hơi thở của anh tỏa ra sự nguy hiểm, hấp dẫn lạ thường….

Hình tượng người đàn ông sắc bén, nghiêm túc, phức tạp này lại có vẻ rất hay suy tư. Cô hơi khẩn trương, cổ họng chan chát. “Thật ra thì công việc như vậy cũng rất thú vị á!”

Cô không thích anh nhìn thấu, cố che giấu sự thấp kém của mình.

Mạc Vô Tâm biết cô cố ý đổi chủ đề, thích thú theo ý của cô mà nói.

“Một tháng em có thể kiếm được bao nhiêu?”

“Anh không phải đã điều tra em rất rõ ràng rồi sao?” Đại Nhi cười.

“Em lại không nộp thuế!” Mạc Vô Tâm nhún nhún vai.

“Uhm! Cũng đúng.” Cô cười mỉa.”Em thu vào không có con số nhất định, ít thì mấy nghìn, nhiều thì mấy chục nghìn, bất quá, em bình thường là lấy tiền lương tối thiểu á! Hàaaa…!” Đại Nhi cười khổ, cô thanh liêm nhưng thật sự rất nghèo .

Mạc Vô Tâm nghe vậy cau mày.

“Làm sao em sống được với đồng lương đó?” Anh bất bình, bởi vì anh không phải là không biết cuộc sống khó khăn.

“Vẫn có thể mà! Anh xem em không phải là sống sờ sờ ở chỗ này sao?” Đại Nhi tự tiêu khiển làm mình vui lên.

Cách ứng xử thông minh kia một lần nữa làm Mạc Vô Tâm cảm thấy hứng thú.

“Nhưng rất khó khăn.” Anh xác định, sau đó nói tiếp. “Như vậy…..vụ án này của anh, em có thể kiếm bao nhiêu tiền?”

Mặc dù. . . . . . . . . Anh khẳng định là cô tuyệt đối kiếm không tới khoản tiền kia.

“À?” Đại Nhi sửng sốt.

Đề tài nhạy cảm này, lần đầu tiên nói đến, Đại Nhi hơi lo sợ nhưng cũng kịp hoàn hồn, không tránh khỏi luống cuống, cô giơ mười ngón tay lên đếm.

“Bảy con số!” kiếm được một trăm vạn cô có thể trở thành một triệu phú nhỏ đó! Điều đó làm cô vui vẻ.

“Cũng không ít!” Mạc Vô Tâm liếc nhìn chăm chú khuôn mặt ngây thơ của cô, trong lòng bỗng nổi lên một cảm giác phức tạp.

“Đúng nha! Cho nên em sẽ không bỏ qua!” Ngu ngốc đem lời nói khạc ra miệng, sau đó, Đại Nhi ngẫm nghĩ lại, nói, “Nếu anh muốn hối lộ em với giá cao hơn, em sẽ không phản đối.”

“Em thật giống như tình thế bắt buộc?” Không đành lòng đâm xuyên mộng đẹp của cô, Mạc Vô Tâm lấy giọng điệu đùa giỡn tiếp lời.

“Dĩ nhiên.” Cái đầu ngốc ngếch của cô chưa bao giờ nghĩ đến hậu q

quả, chỉ biết ảo tưởng đến mùi vị đếm tiền.

Mạc Vô Tâm hai mắt tươi cười, như có điều suy nghĩ đem tròng mắt hướng nơi xa, trầm tư….

Từ đỉnh núi trông về phía xa, ban đêm mặt biển càng trở nên trống trải, dưới bóng đêm tăm tối, thủy triều dâng lên một luồng sóng chậm rãi cuồn cuộn, lắng nghe tiếng nước biển rì rào, làn gió núi mát lạnh, nhàn nhã, hai trái tim lặng lẽ bài xích sự mâu thuẫn bấy lâu nay, âm thầm đến gần nhau hơn.

**********************

Được chiêu đãi nên ít ra cũng phải báo đáp lại chút gì đó, giờ phút này Đại Nhi đang đứng cọ rửa ly chén. Cô hay lơ đễnh, nhưng không có nghĩa là tâm tư của cô hoàn toàn không nhạy cảm. Mạc Vô Tâm vừa là người cô cần phải điều tra, nhưng giờ phút này lại như là một người bạn của cô.

Bóng đen uy hiếp bao phủ cô từ phía sau, sống lưng tê rần, cô nhanh chóng quay đầu lại.

“Này! Anh đừng làm em sợ!” Cô chưa hoàn hồn vuốt ngực, oán trách anh.

Mạc Vô Tâm vừa tắm xong, cả người thơm mát. Anh mặc một chiếc quần dài bằng vải bông, phía trên tùy tiện khoác thêm một chiếc áo sơ mi nhưng không gài nút, vô tình cả bộ ngực rắn chắc của anh rơi vào tầm mắt của Đại Nhi.

Tức thì hai gò má cô nóng ran, lần đầu tiên……Cô tận mắt nhìn thấy một

Trang: [<] 1, 5, 6, [7] ,8,9 ,14 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT