|
|
LEO Privacy Guard - Diệt Virus
Phần mềm diệt virus và tăng tốc android của bạn. Tải Về Máy
|
trễ thế này, ngươi tới làm gì?” Biết huynh đệ Mạc Ngôn rời khỏi đây, Lưu Tĩnh Minh từ trong lòng hắn xoay người đi đến bên cạnh bàn.
Hắn không tiếp lời, đi ra phía trước, ôm lấy nàng, nhẹ đặt nàng trên giường.
Lưu Tĩnh Minh thẹn thùng quay ra đối mặt với vách tường, tim đập thình thịch, không khỏi nhớ tới chuyện hắn đã làm với nàng hôm qua, làm cho người ta vừa khó chịu lại thoải mái
Ứng Vanh cởi áo khoác, cởi giầy, trèo lên giường, từ phía sau bao bọc lấy Lưu Tĩnh Minh.
Thân thể của nàng lập tức cứng đờ, khẩn trương chờ đợi động tác của hắn.
Ứng Vanh vén tóc nàng ra, ngửi cổ nàng, hít mùi hương say ngọt. “Yên tâm, hôm nay ta sẽ không làm gì với nàng, để cho ta ôm nàng ngủ một lúc.”
Lưu Tĩnh Minh để hắn ôm chốc lát, phát hiện hắn thật sự không có động tác khác, thân thể mới dần dần buông lỏng, mềm mại dựa vào trong ngực hắn.
Đêm nay, hắn ngủ đến nửa đêm, bỗng nhiên cảm thấy trong lòng trống rỗng không thôi, dường
dường như khuyết thiếu cái gì, khi đó trong lòng hiện lên, là dung nhan xinh đẹp của Lưu Tĩnh Minh.
Vì thế, mặc kệ là giờ nào, hắn lôi huynh đệ Mạc Ngôn từ trên giường xuống, mang theo bọn họ đi vào Lưu gia, chỉ để nhìn nàng một cái.
Chính là hắn cũng không ngờ được, nàng vậy mà cũng chưa ngủ.
“Đã trễ thế này, sao nàng còn chưa ngủ?” Hắn tò mò hỏi.
Bị hắn nhắc tới, Lưu Tĩnh Minh mới nhớ lại nàng vì sao nàng tỉnh giấc, mặt lại lặng lẽ đỏ lên.
“Sao không nói lời nào?” Hắn biết người phía trước cũng chưa ngủ, cho nên truy vấn nàng.
Đợi một lúc lâu, nàng vẫn không đáp lại, bởi vì nàng không biết nói cho hắn nguyên nhân thế nào, cho nên lựa chọn tiếp tục im lặng.
“Vậy nàng biết vì sao ta không ngủ không?” Không sao, nàng không trả lời vấn đề này, vậy hắn sẽ nói chuyện khác.
Thấy nàng nhẹ nhàng lắc đầu, hắn tiếp tục nói, “Ta ngủ đến nửa đêm, không hiểu sao tỉnh giấc…… Nàng đoán xem vì sao?”
Thoáng nghĩ, Lưu Tĩnh Minh cuối cùng mở miệng, “Ta không đoán được.”
Tay hắn đặt ở thắt lưng nàng nhẹ xoa vùng bụng mềm mại, “Bởi vì ta nghĩ lúc này, ôm nàng vào lòng.”
Nếu nói hắn hiện tại đối với nàng hoàn toàn không có cảm giác, tuyệt đối là lừa mình dối người.
Nhưng hắn thương nàng đem qua mới trải qua việc đời, lo lắng nàng yếu ớt, có lẽ trong thời gian ngắn không thể thừa nhận nhiều dục vọng của hắn, cho nên hiện tại hắn chỉ cần ôm vào trong ngực, cũng rất thỏa mãn.
Nghe hắn nói những lời thân mật, trong lòng nàng lan tràn những dòng nhiệt ấm áp, bởi vậy mà cảm thấy sự tồn tại của mình thật tuyệt.
Quay người lại đối mặt với hắn, nàng đem mặt rúc vào cổ hắn, mùi đàn ông của hắn hoàn toàn bao vây, làm cho nàng an tâm. “Ta cũng vậy…… Ta thích ngươi ôm ta.”
Nàng tiếp tục nhẹ nói, “Ta cảm thấy thật kỳ lạ!”
“Chuyện gì thật kỳ lạ?” Hắn nhẹ vỗ về lưng nàng, hưởng thụ không khí ấm áp này.
“Trước đó chúng ta thậm chí không biết, nhưng chúng ta lại thân mật như thế……”
Hắn nở nụ cười, “Đúng vậy. Trước đó, chúng ta ngay cả gặp cũng chưa gặp qua.” Hắn cũng cảm thấy bọn họ trong lúc kích tình đó cùng giờ phút này thân mật thật không sao hiểu được.
“Ừm……” Lưu Tĩnh Minh chần chờ một lát, suy nghĩ xem có nên hay không nói cho hắn biết, bọn họ ngày hôm qua là không phải lần gặp mặt đầu tiên.
Không đúng, chính xác mà nói, là nàng không phải lần đầu gặp hắn mới đúng.
“Kỳ thật…… Ta đã từng gặp ngươi……” Hơn nữa cònúc là l không có mặc y phục.
“A? Khi nào?”
“Ở Xuân Giang Lâu……” Những lời này nói vô cùng nhỏ, bởi vì nàng ngày đó xem như là nhìn trộm, hiện tại nói ra, cảm thấy thực ám muội.
“Xuân Giang Lâu?” Hắn không có nghe lầm chứ! Một nữ tử như nàng đến chỗ đó làm cái gì? “Nàng đến đó làm gì?”
“Đi giao tú kiện.”
“Giao tú kiện?” Theo tin tức hồi báo của Mạc Ngôn, hắn biết nàng cùng Linh Đan phải thêu thùa may vá thuê để lấy tiền sinh hoạt, nhưng hắn lại không hề biết nàng ngay cả kĩ quán cũng nhận.
“Đúng vậy! Bình thường đều là không nhận ──”
“Sau này không được đi nữa. Không cần phải nhận thêu hoa nữa, ta sẽ chăm sóc nàng.” Chạy đến nơi hạ lưu đó, nếu phát sinh chuyện gì thì làm sao bây giờ?
Nếu đã là người của hắn, từ nay về sau sẽ do hắn chăm sóc nàng ── Ừm, dứt khoát cưới nàng về, miễn cho hắn vì nàng mà lo lắng.
Trong đầu có ý niệm muốn cưới nàng, cứ như vậy nổi lên trong lòng, hắn không có chút mảy may không muốn hoặc khó xử ── nàng dễ dàng khơi lên chuyện nhiều đã năm phụ mẫu cùng đường huynh phải cố gắng, làm lay động sự cam tâm tình nguyện thành thân của hắn.
Bất quá việc này không vội, trước tiên hắn phải làm rõ ràng, nàng đã nhìn thấy hắn trong tình huống nào.
Ngàn vạn lần đừng như hắn nghĩ……
“Không cần, ta thích thêu hoa. Hơn nữa bình thường đều là Linh Đan ra ngoài giao tú kiện, ngày đó chỉ là đúng lúc ta ──” Nàng chưa giải thích xong, đã bị hắn vội vàng cắt đứt.
“Nói cho ta biết trước, nàng nhìn thấy ta ở đâu?”
“Ở trong một gian phòng…… Ta, ta nhìn thấy ngươi cùng một nữ nhân…… Đang làm chuyện chúng ta làm ngày hôm qua.” Nàng thành thật nói ra, bất quá vẫn đứt quãng, lắp bắp.
Nghe xong câu trả lời của nàng, Ứng Vanh thật lâu không thể nói gì, bởi vì hắn căn bản không biết nên nói cái gì.
Quả đúng như hắn nghĩ, nàng thấy cảnh tượng hắn cùng Cố Mai Hương phong lưu khoái hoạt!
Bất quá, tại sao phản ứng của nàng lại bình tĩnh như vậy? Nàng cũng không có dấu hiệu mất hứng, lời nói chần chừ cũng không phải bởi vì tức giận…… Hắn thật sự là hoàn toàn không đoán được ý của nàng.
Nàng không giống những cô nương bình thường khác, coi trọng trong sạch như tính mạng, cũng không biết ghen tị…… Hắn nên vì nàng không làm ầm lên mà cao hứng mới đúng chứ, nhưng buồn bực tràn ngập trong ngực hắn, là từ đâu mà đến?
Lúc lâu sau, hắn mở miệng.
“Quên chuyện ngày đó đi, nàng không được nhớ đến bất kì chuyện gì ngày đó, nghe chưa?” Cho dù nàng không thèm để ý, hắn cũng không muốn nàng ghi nhớ trong đầu những chuyện phong hoa tuyết nguyệt kia.
“A!” Tuy rằng không biết hắn phản ứng là vì sao, bất quá nàng vẫn ngoan ngoãn đáp ứng.
“Khuya rồi, ngủ đi!” Hắn quyết định trước hãy vứt bỏ hết những cảm xúc phiền lòng đi.
Ứng Vanh dịch chuyển hạ thân, điều chỉnh tư thế thoải mái, đem một chân khỏe mạnh để vào giữa hai chân nàng, để cho hai người chặt chẽ dây dưa cùng một chỗ.
Hắn thỏa mãn thở ra, nhắm mắt lại, cơn buồn ngủ kéo đến.
Bọn họ ôm đối phương trong ngực, từ từ tiến vào mộng đẹp……
Từ đó về sau, Ứng Vanh trừ phi lĩnh hoàng mệnh ra khỏi thành làm việc, cơ hồ mỗi đêm, đều ở cùng một chỗ với Lưu Tĩnh Minh.
Từ khi có được Lưu Tĩnh Minh, các nữ nhân ở trong mắt hắn, đều giống như cỏ dại ven đường, không đáng nhìn, hắn thản nhiên mà đi qua.
Tuy rằng mèo tham ăn không thể nào hoàn toàn không ăn trộm thịt, nhưng so với lạm tình quá giới hạn trước đây, vậy đã là thiên soa địa viễn(một trời một vực) rồi đó!
Ở trong lòng Ứng Vanh, những nữ nhân khác đều là đồ chơi tiêu khiển lúc nhàm chán, hắn chỉ coi Lưu Tĩnh Minh là đối tượng thành thân duy nhất.
Bất quá trở ngại ngại vì thân phận khác biệt, hắn phiền não không biết giả quyết chuyện bọn họ như thế nào── dù sao hắn cũng là ruột thịt hoàng thất cao quý, không thể tùy ý gả cưới, lại càng không cần phải nói, đối tượng của hắn chỉ là một bách tính bình dân mà thôi.
Mà hắn lại hết lần này tới lần khác gặp gỡ Lưu Tĩnh Minh khác người kia, đối với hôn sự hoàn toàn không nóng, không vội.
Nàng thường ngày, sống vui vẻ khoái lạc, thậm chí cự tuyệt hắn giúp đỡ, khăng khăng ngày ngày đều thêu hoa.
Còn chưa giải quyết trở ngại thành thân phía trước, hắn cũng chỉ có thể tạm thời tùy ý nàng; Dù sao đợi đến lúc hắn có thể thú nàng, cho dù nàng không muốn gả, cũng không phải do nàng quyết định.
Rất nhanh, từ khi bọn họ quen nhau, thời gian cứ như vậy trôi qua gần một năm……
Chương 6
Lại đến mùa hạnh hoa nở rộ, khắp nơi đều nhìn thấy, đều là một nét tuyết trắng nhẹ hồng.
Sau những cành lá hạnh hoa, nụ hoa màu hồng cũng đã nở ra chuyển dần sang màu trắng, phấn hoa căng tràn bên trong, một cây vạn nhụy, cành lá dường như bị bao phủ bởi một làn khói nhẹ hồng, làm cho người ta thực yêu thích.
“Tiểu thư, tiểu thư!”
Linh Đan kêu nửa ngày, cũng không thấy Lưu Tĩnh Minh có phản ứng, vì thế nàng xé họng kêu, “Tiểu thư ──”
Lưu Tĩnh Minh thưởng thức cảnh đẹp trước mắt, lặng lẽ hồi tưởng lại ngày trước, thưởng thức tình cảm kỳ diệu giữa nàng và Ứng Vanh lúc đó, cố ý không quan tâm Linh Đan kêu to.
Nhưng không nghĩ tới Linh Đan lại ở bên tai nàng hét lên, lần này nàng muốn giả bộ như không nghe thấy cũng không được.
“Khó có được ngày hôm nay rảnh rỗi, không cần phải ở trong phòng thêu hoa, ngươi không thể ngoan ngoãn ngồi im, thưởng thức cảnh đẹp trước mắt sao?” Nàng thở dài, bất đắc dĩ nói.
Nàng dẫn Linh Đan ra hậu hoa viên Lưu gia ngắm hạnh hoa nở, cố ý chọn sau giờ ngọ, lúc không có người, hưởng thụ thật tốt khoảnh khắc rảnh rỗi này.
“Người ta cũng không phải cố ý muốn làm phiền tiểu thư.” Linh Đan ủy khuất.
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




