|
|
BÁ CHỦ TAM QUỐC
Bá Chủ Tam Quốc là game chiến thuật "quốc chiến". Tải Về Máy
|
thấy được giữa hai chân nàng tản mát ra mùi động tình, khiến hắn bất giác thở gấp.
“Bảo bối, ngươi thật thơm…… Ta muốn nếm xem, có phải hương vị ngươi cũng ngọt ngào như ta nghĩ không……”
Nàng còn chưa hiểu hết ý lời nói của hắn thì nơi riêng tư bỗng nhiên bị một vật trơn trượt ấm áp chạm vào, nàng cúi đầu, mở to mắt nhìn hắn đem miệng đưa vào nơi đó của nàng, dùng lưỡi liếm đóa hoa của nàng.
“Không! Không thể…… Chỗ đó……” Nàng bối rối đưa tay vào giữa hai chân, muốn che lại nơi hắn trượt vào, bàn tay nhỏ bé lại chạm vào lưỡi của hắn, cũng chạm vào chất lỏng từ cơ thể mình chảy ra.
Mặt nàng đỏ lên, xấu hổ mãi…… Trong cơ thể nàng vậy mà lại chảy ra thủy dịch không biết tên, mà hắn lại không chê bẩn dùng môi lưỡi hút nơi riêng tư của nàng?!
Hắn cũng không ngăn cản tay nàng lộn xộn, đầu lưỡi vẫn linh hoạt liếm cánh hoa đang không ngừng chảy ra dịch thể, thỉnh thoảng lại lướt qua ngón tay nàng đang có ý đồ ngăn cản hắn.
Nàng che lại hoa huyệt, hắn lại mút thịt non bên cạnh hoa huyệt; Nàng chuyển qua che kín nơi hắn chạm vào, hắn lại quay lại hoa huyệt của nàng.
Đến khi nàng không ngăn cản hắn nữa, ngược lại đưa tay túm lấy đầu của hắn, hắn mới chuyên chú khẽ cắn hai cánh hoa của nàng.
“A! Trời ạ……” Nàng thở hổn hển, quên cả giãy giụa, ngửa đầu nhắm mắt lại, cảm thụ khoái ý từ hoa thần truyền đến.
Trong đầu nàng nhớ lại cảnh tượng ở Xuân Giang Lâu, nhớ tới khi đó nghe được tiếng rên rỉ củanữ nhân, cũng giống thanh âm hiện tại phát ra nàng…… Thì ra làm chuyện như vậy, sẽ làm cho người ta phát ra thanh âm khiến người khác tim đập mặt đỏ!
Nàng không biết tại sao trong người mình lại chảy ra loại nước trơn trượt này, đối với chuyện hắn làm với nàng, làm cho toàn thân nàng nóng lên, dường như có cái gì muốn lao ra khỏi cơ thể.
Lưỡi hắn không ngừng lật khuấy nơi cửa huyệt đóng chặt của nàng.
“A ──” Bỗng nhiên, toàn thân nàng rung động kịch liệt, hét lớn lên. Tay nàng giữ chặt mái đầu chôn ở giữa hai chân nàng, bộ ngực tuyết trắng run run.
Hơi thở Ứng Vanh hỗn loạn, mút hoa thần của nàng, cảm nhận được rung động của nàng, há miệng đưa lưỡi vào hoa huyệt nàng, lập tức một mùi hương nồng đậm cùng nhiệt dịch trong cơ thể nàng chảy ra, hắn đều hứng vào trong miệng.
Ngoài hẻm tiếng người ồn ào, cũng không hề ảnh hưởng đến kích tình của bọn họ.
Ứng Vanh thừa dịp cao trào của nàng chưa biến mất, đứng dậy, lấy tay lau dịch thủy dính trên miệng.
Hắn đỡ nàng, cởi khố của chính mình, lấy ra vật nam tính to lớn đang cần được phát tiết, đem một chân của nàng nâng lên, đem dục vọng nhắm ngay hoa phùng của nàng dùng sức đưa vào, phái nam cứng rắn nháy mắt đã phá hủy tấm màng mỏng thuần khiết, cắm vào nơi chật hẹp non nớt.
“A! Đau……” Đau đớn như bị xé rách đưa thần trí mờ mịt của nàng quay trở về.
Cường lực thô dài xuyên vào cơ thể nàng, làm nàng đau xót kêu lên, nước mắt chảy ra, như hạt trân châu lăn xuốn khuôn mặt mịn màng.
“Ông trời! Ngươi buông ra, đừng dùng sức nữa……” Hoa huyệt của nàng vì đau đớn mà ngọ nguậy, muốn bài trừ vật cứng rắn này xâm nhập.
Nhưng, cơ thể nàng phản kháng co rút lại tự nhiên, lại làm cho hắn cảm thấy vô cùng sung sướng.
Phái nam bị nàng nhúc nhích không thôi, cánh hoa ôm thật chặt, hắn khống chế không được mình!
“Ô……” Đau đớn khiến thân thể nàng giãy giụa muốn thoát khỏi cái ôm của hắn, chỉ muốn thoát khỏi xâm chiếm.
Hành động của nàng làm hắn hoàn toàn mất không chế.
Hắn không để ý nàng còn non nớt, bắt đầu ở trong cơ thể nàng di động, vật nóng bỏng không ngừng gạt ra huyết hồng của nàng.
Tiếng khóc nức nở của nàng liên tục truyền vào tai hắn, mặc dù đau lòng, nhưng lại không thể dừng lại ham muốn dưới thân.
“Ngoan, một chút nữa…… Một chút nữa sẽ không đau ……” Hắn ở nơi ướt át của nàng vừa nhanh chóng di chuyển, vừa an ủi.
Theo hắn ra vào, từng tia máu đỏ tươi hòa cùng chất lỏng tiết ra ngoài, chậm rãi chảy ra, trượt xuống chân hắn.
Hồi lâu sau, Lưu Tĩnh Minh không chống cự nữa, mỏi mệt chấp nhân sự tiến vào của hắn, đột nhiên, nàng cảm thấy giữa hai chân bị hắn tàn sát bừa bãi, cảm giác đau đớn dần dần biến mất, thay vào đó là một loại cảm giác bủn rún khó nói nên lời.
Nàng ngừng khóc, loại cảm giác này làm nàng phát ra tiếng “ưm”.
“Ưm a……”
Phát hiện phản ứng của mỹ nữ trong ngực, nghe được tiếng yêu kiều từ miệng nàng, hắn biết nàng đã thích ứng được hắn, bắt đầu cảm nhận được khoái ý.
Vì thế hắn càng thêm cuồng dã rong ruổi trong người nàng.
Vật to lớn của hắn ở trong nàng càn quấy, dẫn ra lượng lớn dâm thủy, thấm vào hắn, Ứng Vanh gia tăng thêm lại dùng lực đi vào nơi chặt khít của nàng.
Trong mắt nàng còn một chút hơi nước, trên mặt nước mắt còn chưa khô, nàng cảm thấy ngực nặng nề, giữa hai chân như truyền ra điện giật tê dại.
“Thật tê …… A ──” Lần đầu nàng trải qua việc đời, không chịu được lâu sự ra vào của hắn, khoái cảm mãnh liệt tê dại nhanh chóng đem nàng đẩy lên cao trào.
“Bảo bối ── a ──” Cấp tốc co rút lại trong cơ thể nàng, để hắn cũng theo nàng lên đến đỉnh cao, phái nam to lớn đi sâu vào trong nàng không ngừng run rẩy, bắn ra dịch vào hoa tâm nàng.
Kích tình qua đi.
Ứng Vanh nhẹ nhàng ôm Lưu Tĩnh Minh, thân thể được hưởng thụ sung sướng.
Hắn dùng một tay ôm Lưu Tĩnh Minh toàn thân vô lực, xé một mảnh áo của mình, cẩn thận thay nàng lau sạch lạc hồng xử nữ ở hạ thể hòa lẫn dịch thể trắng của hắn.
Sau đó hắn lấy y phục cùng tiết khố, mặc vào thân thể đẫy đà của nàng, giúp nàng mặc chỉnh tề.
Hắn ôm nàng ngồi trên đất, đặt nàng ở trên đùi, thương tiếc hôn khóe miệng nàng một cái.
“Nàng tên là gì?” Hắn đã đem người ta ăn sạch, còn không biết tiểu nữ nhân để cho hắn hưởng thụ đến mức tận cùng vui thích tên là gì.
Hơi thở của nàng có chút rối loạn, “Tĩnh Minh, Lưu Tĩnh Minh.”
Hắn dùng tay vuốt ve lưng nàng, theo sợi tóc phân tán của nàng, thân mật ở nàng bên tai nói nhỏ, “Là nữ nhi nhà ai?”
Hắn không nghĩ cứ như vậy cùng nàng nảy sinh quan hệ, nàng mang cho hắn cảm thụ, hoàn toàn không giống với nữ nhân khác.
Nàng có thể dễ dàng ảnh hưởng ý chí hắn, khiến cho hắn hoàn toàn quên mình đang làm cái gì ── chưa từng có một nữ nhân có thể làm hắn lạc mất mình trong tình ái, mất đi khống chế, để hắn nguy ngập, không nỡ đem vật nam tính rút ra khỏi hoa huyệt ấm áp chặt chẽ của nàng, mà đem mầm mống cao quý của hắn hoàn toàn bắn vào trong cơ thể nàng.
Bất luận về sau sẽ như thế nào, ít nhất hiện tại hắn không buông nàng ra.
“Thành nam, Lưu gia.” Lưu Tĩnh Minh không hề giấu diếm.
Nàng chưa từng trải qua chuyện làm cho người ta mất hồn như thế, nàng hiểu rõ tâm của mình, hiện tại nàng thích nam nhân đang ôm nàng trong ngực, nàng muốn cùng hắn chung một chỗ.
Ứng Vanh nhìn sắc trời đang tối dần, đầu hẻm đã chiếu vào chút ánh sáng của đèn lồng, cho hắn biết thời gian đã muộn rồi.
“Muộn, ta đưa nàng về.” Như vậy hắn có thể biết nàng ở đâu.
“Ai nha! Nguy rồi, ta đã quên Linh Đan!” Lưu Tĩnh Minh lúc này mới nhớ tới Linh Đan, nàng nhất định sốt ruột muốn chết!
Nàng từ trên người hắn đứng dậy, ngiêng đầu cầm tóc búi lên, dùng cây trâm cố định lại, xoay người muốn đi.
Theo nàng đứng dậy, Ứng Vanh xoay người đưa tay giữ chặt nàng, hắn cất miếng vải vừa lau thân thể nàng vào trong ngực, hỏi, “Nàng muốn đi đâu? Ta đưa nàng đi.”
Tuy rằng sắc trời tối mịt, bất quá đám đông bên ngoài cũng không có giảm bớt, vẫn như nước chảy.
Suy nghĩ một chút, nàng gật đầu,”Chúng ta hẹn gặp ở tổ miếu, thời gian qua lâu như vậy, nàng nhất định sốt ruột muốn chết.”
Ứng Vanh nghe được cái tên nàng vừa nói, hẳn là nữ, nhưng hắn vẫn xác nhận lại, “Là ai?”
“Linh Đan là nha đầu trong phòng ta…… Đi nhanh đi!” Nàng nàng kéo tay hắn chỉ ra bên ngoài.
“Đừng vội, chúng ta không đi hướng đó.” Hắn đứng im tại chỗ.
Lưu Tĩnh Minh quay người lại, lòng tràn đầy buồn bực, “Không đi hướng đó, thì đi đâu để ra ngoài?”
Nhìn bộ dáng nàng ngây thơ, hắn dùng lực ôm nàng vào trong ngực, đầu hướng ra phía khác. “Ôm ta, ta đưa nàng đi.”
Nàng theo hướng hắn nhìn, không khỏi sững sờ ── chỗ đó chỉ là mặt tường, bằng không bọn họ sao dám lớn mật ở trong này như thế……
Nàng lắp bắp mở miệng,”Từ chố đó?” Chỗ đó không phải chỉ có mặt tường sao?
Ứng Vanh ha ha cười, ôm ngang nàng, “Ôm chặt ta, đừng buông tay.”
Thân thể hắn đột ngột bay lên, trong nháy mắt đã nhảy lên nóc nhà
Chương 5
“A…… Trời ơi!” Lưu Tĩnh Minh không dám tin nhìn ánh đèn cùng đám đông dưới chân.
Ban đầu chỉ là ngạc nhiên, nàng một chút cũng không sợ hãi, bởi vì hắn ôm nàng chặt trong ngực, cánh tay rắn chắc của hắn gắt gao ôm nàng, nàng chưa từng nghĩ tới người cũng có thể bay lượn trên không.
Cảm giác kỳ diệu kia, làm hưng phấn trong mắt nàng lóe lên, tầm mắt nàng trên cao nhìn thấy hết thảy mọi thứ.
Đường phố đèn đuốc sáng trưng, người đông nghịt, tiếng gọi tiếng mua bán ồn ào ầm ĩ, tất cả đều ở dưới chân bọn họ.
“Đi thôi! Chúng ta đến tổ miếu đi.” Dứt lời, Ứng Vanh bay vọt qua
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




