|
|
Speed Video Downloader - Android
Tải Video Từ Youtube Nhanh Và Miễn Phí Tải Về Máy
|
về tiểu viện Lưu Tĩnh Minh vừa mới đi vào. Nha đầu đưa nàng đến cửa sau, lại dặn dò lần nữa.
“Đừng quên lời ta vừa mới nói đấy!”
“Ta nhớ kỹ rồi, cám ơn ngươi!” Lưu tĩnh biết rõ nàng là hảo ý, gật gật đầu nói tạ ơn, mới xoay người rời đi, đi ra hạnh hoa ngõ nhỏ.
Bởi vì mẫu thân mất sớm, cho tới bây giờ vẫn không có ai dạy Lưu Tĩnh Minh chuyện nam nữ.
Cho nên nhìn thấy chuyện này ở Xuân Giang Lâu, trong lòng nàng chỉ cảm thấy quái dị, tim đập mạnh cùng tò mò, thật không có cảm giác ghê tởm bẩn thỉu.
Sau khi về nhà, Lưu Tĩnh Minh vẫn sống cuộc sống bình thường.
Mỗi ngày bận rộn thêu hoa, đọc sách, đôi khi ứng phó một chút Lưu Chức Vân tới cửa gây chuyện.
Mặc dù nàng từng nghĩ, muốn đem chuyện ngày đó hỏi rõ, bất quá nàng không biết nên tìm ai để giải đáp.
Đêm khuya thanh vắng, trong đầu nàng hiện ra hình ảnh ngày đó.
Ấn tượng khắc sâu nhất, là đôi mắt u tối sâu xa của nam nhân kia, tựa như muốn đem người hút vào, làm cho nàng mê muội hắn……
Đúng vậy, hoàn toàn không nhận ra, lòng của nàng đã bị lạc vì hắn.
Nàng căn bản không hiểu đó là gì, cứ như vậy ngay lần đầu gặp mặt đem tâm cho đi, nam nhân đang cùng kỹ nữ giao hoan……
Cuộc sống như vậy trôi qua gần một tháng, hôm nay, Linh Đan theo ước định, đến Xuân Giang lâu mang cho Cố Mai Hương y phục mới.
Sau giờ ngọ, Lưu Tĩnh Minh thêu một trăm nếp váy màu đỏ, bàn tay khéo léo, cho từng cánh hoa nở rộ trên váy.
Nàng vừa khâu, vừa cúi đầu nghe tin tức Linh Đan nói ở Xuân Giang Lâu.
“Tiểu thư, xiêm y lần này cuối tháng chúng ta phải xong rồi!” Linh Đan trên tay không ngừng, thêu một áo khoác ngắn mặc ngoài.
“Sao vậy? Trước mắt còn không tới hai mươi ngày, hơn nữa lần này họa tiết lại đặc biệt phiền phức.”
Bởi vì muốn cho hoa đào trông thật sống động mở ra trên váy, cho nên chỉ màu cùng đường thêu, nàng chuẩn bị hơn hai mươi loại. Động tác của nàng đã nhanh rồi, còn cần phải thêm một thời gian nữa mới có thể thêu xong bông hoa đào đẹp.
“Vì vậy tiền công lần này rất nhiều đó, gấp ba lần bình thường!” Linh Đan đối với thù lao này rất vừa lòng, cười hì hì nói.
Dù sao các nàng cũng không có chuyện gì, cùng lắm thì mỗi ngày ngủ ít đi, tuyệt đối có thể xong sớm.
“Nha.” Thấy thù lao hậu hĩnh, Lưu Tĩnh Minh cũng không có dị nghị. Đối với các nàng mà nói, có thể kiếm nhiều bạc thì luôn tốt.
“Tiểu thư, cô có biết tại sao phải đưa sớm như vậy không?”
“Ngươi không nói, ta làm sao biết?” Lưu Tĩnh Minh khẽ mỉm cười, cảm thấy câu hỏi Linh Đan rất thú vị. Muốn nói cứ việc nói thẳng, còn phải hỏi câu hỏi vô nghĩa trước.
“Mười lăm tháng sau, hạnh hoa ngõ đó phải chọn ra một vị hoa khôi ── với những người này thì chính là việc trọng đại của bọn họ! Mặc kệ là kĩ quán nhà ai, chỉ cần có thể làm cho hoa nương nhà mình trở thành hoa khôi, tiếp đó chính là năm làm ăn may mắn của họ, khách nhân cầm bó bạc lớn tới cửa gặp hoa khôi nối liền không dứt.”
Linh Đan chỉ là một cô nương đơn thuần, lại theo đi theo bên người Lưu Tĩnh Minh từ nhỏ, tự nhiên cũng không hiểu sự đời, cũng không hiểu việc xem nhẹ nữ tử bán rẻ tiếng cười, cho nên trong giọng nói cũng không có khinh thường, chỉ là nói chuyện với tiểu thư nhà mình.
“Hoa khôi Xuân Giang Lâu không phải là Cố Mai Hương sao?” Lưu Tĩnh Minh hỏi.
Lần trước Linh Đan nói cho nàng biết, sao không bao lâu lại muốn đổi người?
“Đúng vậy, bất quá Cố Mai Hương cũng phải được chọn lựa.” Linh Đan lắc lắc cái đầu, “Một năm chọn hoa khôi một lần, một kĩ quán sẽ đưa ra hoa nương xinh đẹp nhất để giành lấy danh hiệu này.”
Linh Đan ríu rít, nói chuyện này vô cùng hăng say.
“Em nghe Nô Nhi nói, trước đó vài ngày, ngay cả tiểu vương gia Duẫn Khánh vương phủ, cũng vì danh tiếng hoa khôi, mà lên Xuân Giang Lâu tìm Cố Mai Hương!”
Nô Nhi chính là tiểu nha đầu ngày đó dẫn đường cho Lưu Tĩnh Minh, bởi vì thường đến giao tú kiện, cho nên Linh Đan rất quen nàng.
“Tiểu vương gia?” Ngay cả người thân phận cao quý như thế cũng đến kĩ quán sao? Bọn họ là quý tộc, không phải trong phủ đều nuôi rất nhiều tiểu thiếp sao?
“Đúng! Vương gia này không phải là quý tộc thông thường, hắn là huynh đệ tốt với Hoàng Thượng! Nghe nói Hoàng Thượng rất coi trọng hắn, hắn là một trợ thủ đắc lực.”
“Ngươi nghe được mấy chuyện này từ đâu vậy?” Lưu Tĩnh Minh mỉm cười, không rõ Linh Đan bình thường đi đâu rồi?
“Em thường đến phố bác Trần lấy vải về may vá, cũng đều nghe được ở đó.” Linh Đan thành thật trả lời. Dù sao nơi nàng đi, cũng chỉ có những chỗ này.
“Ngươi cẩn thận một chút cho ta, bên ngoài chỉ có thể dùng tai, đừng nói chuyện. Nếu để cho ta biết ngươi đi theo người ta ở bên ngoài thuyết tam đạo tứ ──” Lưu Tĩnh Minh khẩu khí bình thường, nhìn Linh Đan ngồi đối diện.
Nàng sợ Linh Đan sẽ bị tam cô lục bà này làm hư, cho nên nhẹ nhàng cảnh cáo.
Nghe được lời tiểu thư, Linh Đan khẩn trương nhìn
nàng, “Tiểu thư, em không có! Trước giờ em ở bên ngoài không hề khoe khoang, chỉ nghe các nàng nói mà thôi! Em ──”
“Được rồi.” Lưu Tĩnh Minh đánh gãy giải thích của nàng. “Không có là tốt rồi, ta chỉ nhắc nhở ngươi mà thôi.”
“Tiểu thư, em biết, người yên tâm đi!” Linh Đan hiểu được ý tứ tiểu thư, nhu thuận đáp lời.
Vì thế hai chủ tớ trong ánh nến mờ mờ, ngồi thêu đến nửa đêm, mới lên giường nghỉ ngơi.
Chương 4
“Tiểu thư, ở chỗ này, người đi nhanh một chút……” Trên đường chật chội, Linh Đan quay đầu lại phía sau cách đó không xa, nhẹ gọi Lưu Tĩnh Minh sắp bị đám đông bao phủ.
Hôm nay sau khi đến Xuân Giang Lâu giao tú kiện, nàng kiên quyết lôi kéo tiểu thư đi dạo phố.
Hôm này là ngạy họp chợ, tụ tập các loại vật phẩm mua bán cùng biển người, nàng nhất định không được tách khỏi tiểu thư.
Không biết hôm nay tại sao hết lần này tới lần khác, Lưu Tĩnh Minh đối với hàng rong bốn phía đều có hứng thú, đi chưa được mấy bước liền dừng lại nhìn đông nhìn tây lại sờ sờ một chút, trái ngược với Linh Đan đang khẩn trương coi chừng thân ảnh nàng.
“Đến đây đến đây.”
Lưu Tĩnh Minh nghe được thanh âm Linh Đan rất nhỏ, miệng đáp lời, nhưng ánh mắt vẫn dừng lại trên một hộp gỗ nhỏ.
Có nên mua hay không? Cái này dùng để đựng phấn son, xinh xắn đáng yêu, chạm khắc cũng đẹp. Nhưng nàng bình thường cũng không có thói quen bôi phấn, mua cũng lãng phí……
Lúc nàng đang chần chừ, người bán hàng chào khỏi khách nhân, không biết khi nào thì đứng ở trước mặt, thân thiện chào hàng với nàng.
“Vị tiểu thư này, cô thật có mắt nhìn, hộp phấn này là dùng gỗ hoa lê thượng hạng làm ra, hoa văn tinh xảo là do lão sư phụ mất bảy ngày mới điêu khắc thành!”
Người bán hàng thấy y liệu vậtliệumaym[ trên người Lưu Tĩnh Minh tuy không phải rất cao cấp, bất quá cả người nàng tản mát ra khí chất không giống với các cô nương tầm thường, bộ dạng lại xinh đẹp hiếm thấy, vì thế ân cần giới thiệu.
“Cái này bao nhiêu tiền?” Lưu Tĩnh Minh nhìn người bán hàng một cái. Vẫn là nên hỏi giá trước, chỉ sợ giá không rẻ.
“Không đắt không đắt, chỉ một lượng bạc mà thôi.” Người bán hàng xoa xoa tay.
“Một lượng? Quá đắt ……” Vậy phải thêu vài món quần áo mới kiếm được…… Lưu Tĩnh Minh đau lòng, nàng không nỡ tốn nhiều ngân lượng như vậy.
Ngay tại phía sau, Linh Đan thấy tiểu thư vẫn đứng đó, cho nên lại chen chúc đám người quay trở lại.
“Tiểu thư, người đang nhìn cái gì? Người……” Muốn mua hộp đựng phấn?
Linh Đan còn chưa nói xong, đã bị Lưu Tĩnh Minh cắt đứt, “Vị tiểu ca này, cám ơn ngươi, ta trả lại.”
Nàng buông hộp đang ngắm nghía trong tay ra, hướng người bán hàng cười cười, xoay người kéo tay Linh Đan, không để cho nàng có cơ hội xui khiến, kéo nàng đi về phía trước, chen qua đám người, ly khai gian hàng nhỏ kia.
Tuy rằng thích, nhưng không dùng được, giá lại rất đắt, dứt khoát không mua.
“Tiểu thư, cô xem lâu như vậy, sao lại không mua?” Linh Đan khó hiểu hỏi. Nàng cảm thấy tiểu thư rất thích cái vật nhỏ kia, nếu không như thế nào lại đứng ở đó xem lâu như vậy?
“Đồ nhỏ kia một lượng bạc, quá đắt. Dù sao ta cũng không dùng đến, mặc kệ đi!” Nàng giải thích với Linh Đan.
“Tiểu thư……” Nghe xong lời Lưu Tĩnh Minh, Linh Đan rất khó chịu.
Rõ ràng là thiên kim tiểu thư, nhưng ngay cả một hộp dựng phấn nhỏ cũng không dám mua…… Nếu lão gia cùng nhị phu nhân còn sống thì tốt rồi, tiểu thư sẽ không ủy khuất như vậy……
Lưu Tĩnh Minh quay đầu nhìn Linh Đan, ôn nhu cười, “Tiểu nha đầu đừng nghĩ quá nhiều, chúng ta tự do tự tại như vậy không phải tốt sao!”
Nàng biết Linh Đan đang buốn thay nàng, nhưng đó chỉ là dư thừa, bởi vì nàng chưa bao giờ cảm thấy cuộc sống hiện tại có chỗ nào không tốt.
“Cuộc sống không có trở ngại thì tốt rồi, chờ kiếm đủ tiền, chúng ta có thể rời khỏi cái nhà kia, đến lúc đó ta sẽ giúp ngươi chọn một đối tượng tốt, đem ngươi gả ra ngoài, được không?”
Linh Đan thật sự rất bội phục tiểu thư của nàng.
Trước kia cẩm y ngọc thực (áo gấm thức ăn ngon), cưng chiều từ nhỏ, nay phải dựa vào chính thủ nghệ của mình kiếm tiền sống, nàng chưa bao giờ từng nghe đến tiểu thư nói một câu thầm oán, ngược lại thỉnh thoảng tiểu thư còn an ủi
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




