|
|
Speed Video Downloader - Android
Tải Video Từ Youtube Nhanh Và Miễn Phí Tải Về Máy
|
ở trong phòng phóng đãng suốt cả đêm, hiện tại đã là giờ ngọ ngày hôm sau, hắn vẫn còn sinh lực làm bừa.
Bên môi hắn có nụ cười tà tứ, ánh mắt dời khỏi mông Cố Mai Hương, liếc về hướng cửa sổ bị đẩy ra.
Khoảnh khắc từ chỗ ngoài cửa sổ nàng đứng, hắn liền phát hiện tồn tại của nàng.
Mà hai huynh đệ Mạc Ngôn Mạc Ngữ vẫn đi theo bên người hắn, trước đã nhận được chỉ thị của hắn, chắc là sẽ không hiện thân.
Hắn nghĩ nghĩ, cảm thấy hẳn là tiểu kỹ nữ khác của Xuân Giang Lâu, hoặc là nha đầu hầu hạ cô nương, tham lam nhìn chuyện nam nữ, cho nên tránh ở bên ngoài rình coi.
Dù sao hắn vốn là phóng đãng không kềm chế được, làm sao quan tâm chuyện hắn cùng người hoan ái bị nhìn thấy?
“Tốt lắm, ngồi lên đây đi!” Ứng Vanh muốn Cố Mai Hương bò lên trên người hắn.
Nàng nhả ra vật nam tính trong miệng, thấy hắn rất thẳng to và dài sáng bóng cao ngẩng.
Nàng di động thân thể ngồi khóa ở thắt lưng hắn, lấy tay đẩy ra hoa thần ướt nhẹp dưới người mình, lại dùng một tay cầm lấy vật đứng thẳng, đem nó nhét vào cánh hoa tràn đầy dâm thủy.
Ngực lớn của nàng run run, một chút ở trên người hắn cưỡi.
Cố Mai Hương mắt ngập sương mù nhìn gương mặt tuấn dật trước mắt, không nghĩ tới nàng có thể hầu hạ nam nhân anh tuấn xuất chúng như thế.
Các nàng làm kỹ nữ, là không chọn khách nhân, cho dù nàng thân là hoa khôi, chỉ cần có nhiều bạc, mặc kệ là người thấp kém nào, cũng đều tiếp.
Này phong nhã nhân sĩ, thương nhân nổi danh hoặc là công tử có tiền nàng hầu hạ rất nhiều, bất quá không ai có thể vượt được tiểu vương gia trước mắt.
Đừng nói hắn toàn thân tản ra khí chất tôn quý, cũng đừng nói hắn bộ dạng có bao nhiêu tuấn tú, chỉ là bảo bối dưới thân, khiến cho nàng danh kỹ phong trần lăn lộn lâu như vậy cũng không thể không thuần phục dưới chân hắn, vì hắn mê muội.
“Nhanh nữa lên!” Ứng Vanh vươn tay bắt lấy cặp nhũ phong trước mắt không ngừng nhảy lên, năm ngón tay đè ép xoa nắn, thúc giục nàng luật động nhanh hơn.
Hắn mặc dù hưởng thụ khoái cảm thân thể, bất quá tâm tư không có đặt ở nơi này.
Cố Mai Hương ở hắn trên người cố gắng vặn vẹo, bộ dạng cũng không tệ lắm, thân mình cũng đầy đặn mềm mại, khó trách có thể có danh hiệu hoa phố (ý là hoa khôi thanh lâu đó ). Bất quá so với tiểu quả phụ xinh đẹp dụ dỗ hắn vài ngày trước, chính là thiếu một chút hương vị, làm cho hắn cảm thấy chưa đã.
Như vậy xem ra, hứng thú hắn đối với nàng cũng chỉ có một ngày một đêm ngắn ngủn.
Nghĩ đi nghĩ lại, hắn bỗng nhiên cảm thấy không thú vị nữa, ngược lại đem lực chú ý phóng tới người vẫn đang đứng ở cửa sổ nhìn trộm.
Hắn đột nhiên đẩy người trên hắn ra, Cố Mai Hương đang chìm đắm trong nhục dục, đem phái nam mình chưa giải phóng rút ra.
“Ai nha!” Bị hắn đẩy mạnh, Cố Mai Hương chật vật ngã dưới giường, tư thế giương đùi xấu xí, ở giữa còn chảy ra lượng lớn dâm thủy.
Hắn hoàn toàn không nhìn Cố Mai Hương kêu đau trên mặt đất, xuống giường bước qua trên người nàng, rất nhanh chuyển qua cửa sổ hé mở, kéo khung cửa sổ ra.
Vừa thấy, ánh vào trong mắt chỉ là bóng lưng mảnh khảnh màu đỏ nhạt, nàng rất nhanh vòng qua rào chắn, biến mất ở chỗ rẽ.
Nàng rốt cuộc là ai? Nhìn trang phục của nàng hẳn không phải là kỹ nữ Xuân Giang Lâu, cũng sẽ không phải nha đầu sao bảo.
Hắn không che lấp thân thể lõa lồ tinh tráng của mình, cứ như vậy mở toang cửa sổ đứng suy nghĩ.
Cố Mai Hương trong sự kích tình đột nhiên bị đẩy ra, ham muốn dâng cao không thể nào phát tiết, vì thế nàng theo tới bên cửa sổ đem cơ thể mềm mại từ phía sau dán chặt lấy hắn, tay nhỏ bé thân về phía trước, không e lệ lấy tay cầm vật vẫn như cũ cao thẳng của hắn.
“Gia, bên ngoài có cái gì đâu?” Nàng xoa nắn nam tính hắn, bộ ngực cọ xát ở lưng hắn.
Ứng Vanh không có trả lời nàng.
Hắn đưa tay ra phía sau, đem nàng kéo đến trước người, đẩy gục ở trên bệ cửa sổ, dùng chân đem hai chân của nàng tách ra, hoả tốc từ phía sau thẳng tiến vào trong cơ thể nàng.
“A a……” Hắn rất nhanh không ngừng di chuyển, làm cho nàng phát ra tiếng kêu kích tình, tay đỡ trên cửa sổ, phối hợp hắn di động trước sau.
Động tác của hắn, Cố Mai Hương bị cao trào xâm nhập mãnh liệt, cả người thất thần hạ xuống.
Nhưng là Ứng Vanh không có ngừng lại, hắn giữ lấy eo nàng, động tác ở mông nhanh hơn, nghĩ muốn xong việc nhanh một chút.
Rốt cục sau vài va chạm mạnh mẽ, hắn hắn run run, đem mầm mống ấm nóng phun ra ở bệ cửa sổ trên tường ──
Trước mắt bởi vì khẩn trương mà có vẻ mơ hồ không rõ, Lưu Tĩnh Minh một tay bắt lấy vạt áo, một tay kia vẫn không quên ôm chặt lấy tú kiện, bước chân hỗn loạn bỏ chạy.
Nàng hoàn toàn không dám dừng chân, lại càng không dám quay đầu lại nhìn, tim đập nhanh làm cho nàng há miệng thở dốc, trong lòng không ngừng hiện lên nghi vấn cùng sợ hãi.
Trời ạ! Trời ạ! Bọn họ rốt cuộc đang làm cái gì?
Vì cái gì nữ nhân kia muốn ăn cái kia của nam nhân ──
Nàng không biết, đó là cái gì vậy, thật thô và dài …… Một cây gậy thịt?
Vật kia ăn có ngon không?
Giữa hai chân nữ nhân kia vì sao có thể để được vật thô to như thế?
Vì cái gì nữ nhân kia không ngừng kêu la?
Lưu Tĩnh Minh hoàn toàn hiểu chuyện mình vừa nhìn lén, nàng cũng không hiểu được vì sao nhìn thấy chuyện này, lại làm nàng toàn thân nóng lên, mặt đỏ không thôi.
Nam nhân cao lớn kia bỗng nhiên xuống giường chạy đến phía nàng, nàng mới nhìn rõ dung mạo nam nhân.
Hắn tuấn mỹ không giống người thường, giống như là thần linh mộng ảo vậy, không chân thật.
Mâu quang thâm trầm hắc ám kia, làm cho nàng sợ hãi xoay người bỏ chạy ──
Hiện tại lòng của nàng, dường như muốn nhày ra khỏi cổ họng, trong đầu của nàng tràn đầy cây thịt côn kỳ lạ bên dưới nam nhân kia và hành vi quỷ dị trong lúc đó của bọn họ……
Đang lúc Lưu Tĩnh Minh suy nghĩ hỗn loạn, cố gắng chạy trốn, bỗng nhiên có người lớn tiếng kêu to.
“Ai nha, cô nương, nơi này không thể tùy tiện vào! Cô nương……” Một nha đầu tuổi còn trẻ chạy qua trước mặt nàng, tán loạn gọi Lưu Tĩnh Minh.
Nhưng Lưu Tĩnh Minh bối rối hoàn toàn không nghe thấy, cho nên không có dừng lại cước bộ, đến khi thanh âm phía sau càng lớn dần, mới làm cho nàng không còn hốt hoảng nữa.
Nha đầu trẻ tuổi kia từ phía sau đuổi theo, thở phì phò nói với Lưu Tĩnh Minh,”Ta…… Ta gọi cô nương ngươi chạy cái gì? Phía sau lại không có người đuổi theo ngươi, ngươi chạy cái gì mà nhanh ……”
Lưu Tĩnh Minh xoay người lại nhìn, thì ra gọi nàng lại là một nha đầu mười ba, mười bồn tuổi, mới thoáng an tâm, vỗ ngực mình, trấn an tim mình đập loạn.
“Ngươi nói đi! Ngươi vào đây có chuyện gì sao?” Tiểu nha đầu nhìn diện mạo xinh đẹp trước mắt, cô nương thanh tú nhưng lại tái nhợt như tờ giấy, linh hoạt hỏi.
“Ta…… Là mang vải thêu Cố…… Cố Mai Hương tiểu thư đặt tới.” Lưu Tĩnh Minh cuối cùng đã nhớ ra lời dặn của Linh Đan, nói là tú kiện hoa khôi Cố Mai Hương muốn.
“Ác, hóa ra là tiểu thư nhà ta. Đưa cho ta đi, hiện tại trong phòng nàng có khách nhân, đang rất bề bộn!”
Từ tối hôm qua, sau khi khách nhân cao quý tuấn dật kia vào phòng, bên trong khá náo nhiệt, liên tục ngay cả bên ngoài cũng có thể nghe thấy.
Trước đó không lâu nàng cũng có đi xem qua, bên trong vẫn chưa xong việc ── nam nhân kia thể lực cũng tốt quá đi?
“Được…… Đều ở đây rồi.” Lưu Tĩnh Minh giao ra cái bọc cầm chặt trong tay, giao cho tiểu nha đầu.”Tổng cộng là hai lượng bạc.”
Tiểu nha đầu từ thắt lưng lấy bao nhỏ đếm ra hai lượng bạc, giao cho Lưu Tĩnh Minh, mới hỏi,”Sao ta chưa từng thấy ngươi? Bình thường không phải là Linh Đan tỷ tỷ đến sao?”
“Linh Đan đau bụng, hôm nay không thể xuất môn, sợ nhỡ đồ của Cố tiểu thư, cho nên ta giúp nàng đi một chuyến.” Lưu Tĩnh Minh tươi cười bài trừ, hưởng ứng thiện ý người ta.
“Như vậy nha. Nhờ chuyển lời giúp ta, nàng phải bảo trọng, còn nữa, Linh Đan tỷ tỷ phải nhớ rõ mùng chín đầu tháng sau trở lại một chuyến.”
Hai tháng sau, là thịnh sự (việc quan trọng) mỗi năm một lần của kỹ viện, lựa chọn hoa khôi mới.
Kỹ quán hạnh hoa trong ngõ hẻm lớn nhỏ, ai cũng dốc toàn lực, muốn cho tiểu thư nhà mình lên làm hoa khôi, như vậy suốt một năm sẽ làm ăn cực kì tốt!
Năm nay Xuân Giang Lâu các nàng chính là dựa vào Mai Hương tiểu thư kiếm vào rất nhiều bạc trắng, cho nên bọn họ dĩ nhiên hy vọng Mai Hương tiểu thư có thể tiếp tục được chọn.
Mà bởi vì Linh Đan mỗi lần giao hàng đều làm cho người ta thực vừa lòng, cho nên mới mời nàng may xiêm y thêu hoa mới cho Mai Hương tiểu thư.
“Đã biết, ta sẽ nói với nàng.” Lưu Tĩnh Minh đáp lại. Có tiền kiếm đương nhiên không thể đẩy đi được. “Xin hỏi, ta nên đi lối nào ra ngoài? Ta không biết đường đi.”
Nàng không dám xông loạn nữa, vạn nhất đụng phải nam nhân vừa rồi sẽ không tốt lắm.
“Đi theo ta, ta đưa ngươi ra ngoài.” Tiểu nha đầu vẫy tay, bảo Lưu Tĩnh Minh cùng nàng đi.
Nàng một bên dẫn đường, một bên hảo ý nói, “Về sau nếu ngươi lại đến, ở cửa sau chờ là được, đừng đi vào trong như lúc nãy. Ngươi là cô nương đứng đắn, ngộ nhỡ gặp phải khách nhân chưa ly khai, sợ đối với ngươi không tốt.”
Rẽ vào hai chỗ ngoặt, các nàng trở
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




