|
|
LAZADA - Mua Sắm Online
Mua sắm trực tuyến với giá rẻ nhất tại Lazada Tải Về Máy
|
chính mình…… Nàng cảm thấy mình thật sự vô dụng.
Nàng đã lên tinh thần, hưởng ứng tiểu thư trêu chọc, “Tiểu thư còn chưa xuất giá, làm nha đầu sao có thể xuất giá trước?”
Nghe được Linh Đan khôi phục thanh âm cởi mở, Lưu Tĩnh Minh cười nói,”Ta nha, phải gặp được người ta thích, nếu không ngươi phải đợi thật lâu đó!”
Các nàng vừa tán gẫu, vừa khó khăn di chuyển trong đám người, lại luôn nhìn về dãy phố bán hoa đang đi tới.
Lưu Tĩnh Minh càng đi càng hối hận, không nghĩ càng vào bên trong càng nhiều người, hiện tại ngay cả muốn quay lại cũng không được, chỉ có thể theo đám người đi về phía trước.
“Ai nha!” Bỗng nhiên không biết từ đâu tăng thêm mấy lực đầy, làm cho Lưu Tĩnh Minh đi lại lảo đảo, bàn tay cầm Linh Đan cũng bị tuột ra.
“Tiểu thư! Tiểu thư……”
Trong tai nghe được tiếng Linh Đan kích động kêu to, Lưu Tĩnh Minh đứng vững, cố gắng xoay qua, nhìn khuôn mặt nhỏ nhắn của Linh Đan dần dần cách xa.
“Linh Đan! Linh Đan……”
Các nàng bị dòng người đẩy đi hai hướng, Linh Đan thấy thế, lo lắng kiễng mũi chân, kêu to với Lưu Tĩnh Minh, “Tiểu thư! Chúng ta gặp ở tổ miếu! Cẩn thận ……”
Nghe thấy lời Linh Đan, Lưu Tĩnh Minh vội vàng lớn tiếng đáp lại, “Ta đã biết!”
Lưu Tĩnh Minh bất đắc dĩ theo đám đông di chuyển, nàng nhìn bốn phía, cũng may bên cạnh nàng là những đại thẩm cùng những cô nương trẻ tuổi, cũng không cần quá lo lắng.
Đi tới, ngang qua một ngã ba, nàng bỗng nhiên bị một cỗ lực đẩy vào lối rẽ, nhập vào một đám người khác ──
Lưu Tĩnh Minh chưa kịp phục hồi tinh thần lại, lại bị một lực phía sau đè ép lao vào một lồng ngực rộng lớn đằng trước.
Nàng vì thăng bằng, vội vàng lấy tay chống đỡ trên lồng ngực rắn chắc đó.
“A……” Nàng bị lực đạo phía sau đẩy tiếp, kết quả từ đầu đến chân dán sát vào người phía trước không có một khe hở.
Đồng thời lúc này, Ứng Vanh vừa rồi trong lòng không ngừng la mắng, giờ tâm tình ngược lại chuyển tốt lắm. Hắn cúi đầu nhìn thân thể mềm mại lao vào trong lòng.
Hắn nhận được tin tức trong cung, nói đường huynh phiền toái của hắn là Hoàng Thượng lén xuất cung, tới phố chợ náo nhiệt.
Hành động này sẽ làm trên dưới trong cung lo lắng, vội vàng sai người tới báo cho hắn, muốn hắn cùng hỗ trợ tìm kiếm.
Không nghĩ tới hắn vừa đi đi vào đám người, không hiểu sao lại bị đẩy về phía tổ miếu.
Đám đông bốn phía khiến hắn bựa dọc không thôi, đang định thi triển khinh công thoát ly đám người ầm ỹ chật chội, thì trước ngực đột nhiên tiến vào một thân thể mềm mại đáng yêu lại thơm mát, dán chặt trước người hắn.
Nữ tử mềm mại nhẹ nhàng kinh hô, làm cho bực bội trong lòng hắn nhất thời quét sạch.
Hắn cúi đầu nhìn nhân nhi chỉ cao tới ngực hắn, lấy góc độ của hắn thì nhìn không tới ánh mắt của nàng, chỉ có thể nhìn đến lông mi thật dài cùng cái mũi nhỏ và khuôn mặt trắng nõn của nàng.
Hắn không khách khí vươn tay ôm vòng qua thắt lưng nàng, bàn tay to gan đặt ở dưới lưng nàng, gần như để lên kiều đồn của nàng.
Lưu Tĩnh Minh rõ ràng cảm thấy mình bị người ta cợt nhả, hoảng sợ thở gấp ngẩng đầu lên.
Làm cho nàng kinh ngạc hơn chính là, người trước mặt nàng, dĩ nhiên lại là nam nhân ngày đó nàng rình coi ở Xuân Giang Lâu!
Nàng kinh ngạc nhìn hắn, hoàn toàn không để ý bàn tay to làm càn ở phía sau.
Ứng Vanh ngày đó cũng không thấy bộ dáng của nàng, cho nên cũng không biết người trong lòng từng kiến dũng mãnh của hắn.
Nhìn nàng nâng mặt lên, hắn hài lòng lộ ra một chút mỉm cười.
Không nghĩ tới nữ tử trong ngực hắn trừ bỏ dáng người đẹp đẽ, ngay cả khuôn mặt cũng kiều diễm như hoa.
Ứng Vanh luôn luôn phóng đãng đương nhiên sẽ không bỏ qua nàng ── nếu vì ở trong biển người, vậy hắn tìm chút chuyện thú vị giết thời gian đi!
Dù sao đường huynh hoàng đế kia cũng không phải không biết gì, an toàn hẳn là không ngại……
Hắn rất nhanh đem Ứng Hạo vứt ra khỏi đầu, chuyên tâm tính toán câu dẫn mỹ nữ trước mặt.
Lưu Tĩnh Minh ngây ngốc nhìn hắn, nhìn hắn lộ ra nụ cười tà tứ mê người, đầu óc luôn trấn tĩnh của nàng đã bị nụ cười của hắn mê hoặc, hoàn toàn mất đi tác dụng.
Bụng dưới lúc này bỗng nhiên xuất hiện một vật thể cứng rắn, nàng chưa từng hiểu biết, không hiểu mở miệng, “Ngươi cầm cái gì đâm ta?” Cái loại cảm giác này thật kì quái.
Bởi vì câu hỏi của nàng, Ứng Vanh cười khẽ một tiếng, hắn hiểu được, mỹ nhân nhỏ bé trước mắt vẫn là nha đầu chưa hiểu sự đời.
Hắn không có trả lời nàng, ngược lại đem tay giữ chặt ở thắt lưng nàng, làm cho bụng dưới của nàng càng thêm áp chặt vào phái nam đã bộc phát của hắn.
“Ngươi không nên như vậy, ta không thoải mái……” Bị cánh tay mạnh mẽ của hắn giữ chặt, nàng theo bản năng giãy giụa thân thể, muốn tránh đi vật cứng trước bụng.
Tim của nàng đập giống như ngày đó, không ngừng tăng nhanh, trên người tự dưng khô nóng.
Nhưng không thể phủ nhận, nhìn thấy hắn lần nữa, trong lòng nàng vui vẻ hạnh phúc.
Nhìn nét mặt của nàng không phải không vui cũng không có dấu hiệu chán ghét, vì thế hắn to gan hơn nữa, trực tiếp lấy tay nắm lấy ngực tròn của nàng, ngón cái cách y phục vuốt ve nhũ thịt đầy đặn, vừa quan sát biểu tình nàng
Mặt nàng phiếm hồng, mắt đã ươn ướt, đó là kích thích tình dục đã được khơi gợi.
Động tác hắn vô lễ, cũng chẳng làm nàng chán ghét, nàng thành thực đối mặt với cảm nhận thoải mái trên người, chưa hề dời khỏi tầm mắt của hắn.
Thân thể mềm mại trong tay hắn bởi vì hắn vuốt ve mà khẽ run, như hoa đào nở bung ra bị sắc dục thôi thúc mà đỏ ửng.
Đột nhiên, hắn dùng hai ngón tay vân vê nhũ hoa chưa nổi lên của nàng.
“Ưm a……” Nàng co rúm lại, trong miệng phát ra tiếng “ưm”, trên ngực truyền đến cảm giác ngưa ngứa làm nàng khó kìm lòng nổi.
Nàng bị thanh âm của chính mình phát ra làm hoảng sợ, vội vàng dùng bàn tay nhỏ bé che miệng mình, thẹn thùng đem mặt chôn vào ngực hắn, không thể tin được cái loại thanh âm làm cho người ta nghe xong phải đỏ mặt này, lại là từ miệng của mình phát ra.
Hắn bị phản ứng của nàng chọc cười, cúi mặt xuống, ghé vào bên tai nàng nhẹ nói, “Ngươi là vật nhỏ nhiệt tình. Đừng xấu hổ, như vậy là ngươi thích ta chạm vào ngươi……”
Bởi vì lúc hắn nói chuyện thổi khí nóng vào tai Lưu Tĩnh Minh làm mặt nàng chuyển hồng, lỗ tai trắng hồng khiến hắn vươn muôn lưỡi ra, liếm thịt non của nàng.
Tay đang nắm ngực của nàng, liền trượt xuống thắt lưng nàng, chuyển qua trước người, hơi kéo hông nàng vào gần, tay chạm vào bụng nàng, mơn trớn sợi lông ngắn của nàng, đưa tay dò vào nơi ấm áp giữa hai chân.
Nàng không nghĩ tới hắn lại lớn mật đến mức này, tuy rằng ở trong đám người hỗn tạp, hẳn là không có người chú ý tới động tác bọn họ, bất quá nếu như bị người ta thấy, vậy phải làm sao bây giờ?
Toàn thân căng thẳng kẹp chặt chân lại, nàng đỏ mặt nhìn nhìn đám người chật chội ầm ĩ xung quanh, may mắn cũng không có ai chú ý tới bọn họ.
Nàng quay đầu, ánh mắt lấp lánh nhìn hắn. “Đừng…… Ngộ nhỡ để người ta thấy……,”
“Sẽ không ai thấy, yên tâm.”
Ứng Vanh trấn an hôn trán nàng, đem bàn tay to rút khỏi giữa hai chân nàng, lấy tay ôm nàng, ngẩng đầu, nhìn xung quanh.
Thân thể hắn cao lớn hơn người, rất nhanh, hắn phát hiện cách bên ngoài vài bước, có một ngõ tối nhỏ hẹp. Hiện tại sắc trời đã chuyển mờ mờ, chỗ đó chính là một địa điểm vụng trộm thật tốt.
Vì thế hắn theo lực đi của đám đông, từ từ di chuyển về phía ngõ tối kia, vừa đi lên phía trước vừa quay người lại ôm Lưu Tĩnh Minh thoát ly đám người, tiến vào ngõ nhỏ vừa vặn có thể chứa hai người.
Hắn đẩy nàng trên đất để có một người đứng cao hơn, lấy áo choàng che lấp thân ảnh bọn họ, để cho hắn thoải mái thưởng thức oa nhi xinh đẹp này.
Không thể chậm một giây, hắn kéo nàng, để nàng trên tường, cúi đầu xuống, hôn lên môi đỏ mọng của nàng.
“A……” Đầu lưỡi mạnh mẽ đưa vào trong miệng nàng làm nàng hoảng sợ, không hiểu tại sao hắn đem đầu lưỡi bỏ vào trong miệng nàng.
Ở trong miệng không ngừng quấy động đầu lưỡi ẩm ướt, cũng không làm nàng thấy chán ghét, ngược lại bị mùi hương dễ chịu của hắn làm cho choáng váng, cái lưỡi theo hắn dây dưa.
Hắn tháo đai bên hông nàng, đem quần áo trên người nàng đẩy ra hai bên, một tay cởi yếm, lập tức bộ ngực tuyết trắng lộ ra, ở trước mắt hắn lay động.
Tiểu hồng của nàng vẫn chưa hoàn toàn trưởng thành, hắn nâng một bên nhũ hoa mềm mại lên, ngạc nhiên bởi sự đầy đặn của nó, ngay cả bàn tay to của hắn cũng không thể đem chúng áp lại.
Hai tay hắn không vân vê nhũ hoa của nàng, mà đem chúng ép xuống, sau đó há miệng ngậm một bên, dùng môi lưỡi để nó nổi lên trong miệng hắn.
Đầu lưỡi khéo léo không ngừng quấy nhiễu điểm nhỏ, dùng sức mút, làm cho nó cứng rắn mà đỏ lên.
“A ưm……” Toàn thân nàng vô lực tựa vào tường, hai chân nhũn ra không thể chống đỡ, trượt xuống theo bờ tường.
Hắn quỳ xuống, cởi tiết khố nàng ra, lộ ra nơi thần bí được hắc mao che phủ, hắn đem một bên đùi trắng mịn của nàng nâng lên, đưa qua sau vai hắn.
Ở trong ngõ hẹp mờ tối, hắn không thể thấy rõ hình dáng đóa hoa nàng, chỉ có thể ngửi
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




