watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

LEO Privacy Guard - Diệt Virus
Phần mềm diệt virus và tăng tốc android của bạn.
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 22:42 - 17/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 3711 Lượt

thuận tai thôi.” Ứng Vanh dùng đến lý do qua loa tắc trách này. Kỳ thật hắn cũng không biết vì cái gì hôm nay lại phát đại tính tình như thế, cái đó và tính tình bình thường của hắn không giống nhau.

Ứng Hạo chấp nhận lý do này, bởi vì từ khi Ứng Vanh bước vào, hắn liền phát hiện tinh thần của hắn rất không…… Hắn buồn cười lắc đầu.

“Hoàng huynh cười cái gì?” Ứng Vanh buồn bực hỏi.

“Ngươi đã soi gương chưa?” Hắn nhìn Ứng Vanh vẻ mặt mệt mỏi, cùng hắn quanh co nói chuyện.

Ứng Vanh sờ sờ mặt, hoàn toàn không thể lý giải vì cái gì hoàng huynh lại hỏi hắn soi gương không?

“Vẻ mặt ngươi tiều tụy là vì buông thả quá độ…… Cẩn thận đừng đùa quá.” Biết hắn luôn luôn phong lưu, Ứng Hạo khuyên bảo.

Ứng Vanh sờ sờ cái mũi, không dám phản bác cười cười. Bởi vì đường huynh hoàn toàn đoán trúng, cũng không có hiểu lầm hắn.

“Đừng suốt ngày vui đùa cũng nữ nhân không đứng đắn, thẩm thẩm nhắc nhắc nhiều lần rồi, nàng mong chờ ôm tôn tử đấy.”

Rốt cục, Ứng Hạo đã nói đến trọng điểm hôm nay. Hắn là bị thẩm thẩm phó thác nói với đường đệ, xem hắn có thể biết suy nghĩ chút, thú một tiểu vương phi, cấp Duẫn Khánh vương phủ thêm mấy khẩu nhân.

“Trong lòng ta đã có ý trung nhân, bất quá nàng còn chưa gật đầu. Hơn nữa……” Ứng Vanh thành thật cùng Ứng Hạo. Dù sao đến lúc đó vẫn phải nhờ sự giúp đỡ của hắn, không bằng nhân cơ hội này nói trước một tiếng.

“Là quận chúa vương phủ nào? Hay là thiên kim đại thần nào?”

Hẳn phải là như vậy, nữ tử này nhất định bộ dạng cực kỳ xinh đẹp, nếu không làm sao có thể bắt trụ được tâm đường đệ lãng tử này, làm trong đầu hắn có ý niệm kết hôn?

“Đây chính là vấn đề của ta. Nàng không phải quận chúa cũng không phải tử nữ quan lại, chỉ là một thiên kim thương nhân nghèo túng không chỗ nương tựa.” Ứng Vanh nói xong, lại thêm vào câu, “Hơn nữa của mẹ ruột nàng xuất thân là kĩ quán thanh quan.”

Nghe xong lời hắn nói, Ứng Hạo không biết nên phản ứng như thế nào, trong lòng thầm kêu gào.

Hiện tại hắn cũng tình nguyện để Ứng Vanh tiếp tục dạo chơi nhân gian, ngày ngày phóng đãng, cũng tốt hơn tình trạng hiện tại.

Hắn trong lòng rõ ràng, nếu Ứng Vanh đem tất cả nói thẳng với hắn, hắn khẳng định là muốn đem cục diện rắc rồi này tới cho hắn xử lí.

Ứng Hạo vạn phần hối hận, hối hận đáp ứng yêu cầu thẩm thẩm, ra mặt bức hôn.

“Thú nàng làm trắc phi, trẫm sẽ chỉ hôn quận chúa cho ngươi?” Hắn hoàn toàn không ôm hy vọng cùng Ứng Vanh thương lượng.

“Vấn đề ở chỗ, ta chỉ muốn cưới mình nàng.” Hơn nữa hắn hứa với nàng, sẽ đặt nàng trong lòng bàn tay cưng chiều, không cho nàng bị nửa điểm ủy khuất.

“Trẫm không tin hiện tại ngươi chỉ có một nữ nhân. Ngươi chịu được chỉ thủ một người?” Hắn mới không tin cái thói của Ứng Vanh, có thể thủ một nữ nhân cả đời.

“Nói ra không sợ hoàng huynh giễu cợt, trước khi thành thân, ta tính ngay cả nha hoàn trong phòng ta cũng cho xuất phủ.” Tuy rằng hắn bây giờ còn có nữ nhân khác, thậm chí mới từ trên người nữ nhân xuống, bất quá sau khi cưới hắn sẽ hoàn toàn đoạn tuyệt quan hệ với những nữ nhân khác, chuyên tâm thủ Lưu Tĩnh Minh.

Mà hắn cũng không hiểu chính mình, vì cái gì chỉ cần Lưu Tĩnh Minh.

Từ sau khi biết nàng, hắn đối với những nữ nhân khác đều không có hứng thú quá lớn, liền ngay cả mới vừa rồi cùng Hồng Thiến và Lục Ba hoan ái, trong đầu hiện lên đều là thân ảnh Lưu Tĩnh Minh.

Nguyên tưởng rằng không đầy một tháng sẽ mất hết hứng thú, lại giằng co gần một năm.

Hơn nữa hắn phát giác chính mình càng ngày càng không thể rời đi nàng, mê luyến với nàng chẳng những không có biến mất, ngược lại càng thêm cực nóng.

Nghe vậy, Ứng Hạo không thể tin lắc lắc đầu.

Này cũng không thể trách hắn, tưởng Ứng Vanh trong triều có tiếng phóng đãng không kềm chế được, giống như ong chỉ hút mật, lưu luyến ở bách hoa, làm sao có thể chỉ dừng trên một đóa hoa?

Nếu lời này truyền ra ngoài, sợ sẽ có người chê cười.

Bất quá Ứng Hạo hiện tại cười không được. Với hiểu biết của hằn về Ứng Vanh, nếu chuyện không nắm chắc, hắn nhất định sẽ không nói ra.

“Ngươi đã nói rõ vậy, trẫm phải giúp ngươi như thế nào?” Hắn đầu hàng, hắn không thể mặc kệ tiểu đường đệ này.

Cũng không thể để hắn đem Duẫn Khánh vương phủ làm long trời lở đất, mà mình không đếm xỉa đến?

Ứng Vanh đắc ý nở nụ cười, “Ta chính là đang đợi hoàng huynh nói những lời này!”

Hắn đã sớm nghĩ kỹ, chỉ cần đường huynh là Hoàng Thượng phối hợp là được.

Ứng Vanh từ trong cung đi tới hậu viên, tâm tình rất tốt xuất cung, trở lại vương phủ, đã gần một ngày một đêm không nghỉ ngơi, hắn rất nhanh vào phòng liền chìm vào ngủ.

Hắn ở trong mộng trở lại lần đầu gặp Lưu Tĩnh Minh……

Chương 3

Lưu Tĩnh Minh cầm tú kiện (hàng thêu tay) được bọc kĩ lưỡng, theo cửa sau ra khỏi nhà, đêm tối đi vào thành tới một hạnh hoa ngõ nhỏ (đây là một thanh lâu ^^) náo nhiệt.

Bởi vì ở Lưu gia không có địa vị, bọn hạ nhân tự nhiên không đem chủ tớ Linh Đan để vào mắt, nên chi phí hằng ngày thường xuyên thiếu thốn.

Nàng cũng không quan trọng, cũng không tìm người tranh luận phải trái.

Dù sao nàng cùng Linh Đan từ nhỏ đều theo học nữ công tinh tế của nương, dựa vào việc giúp người ta may xiêm y hài hòa đa dạng để kiếm chút tiền, có thể sống qua ngày.

Nàng còn cất giấu chút ít trang sức đáng giá trước kia cha mẹ mua cho.

Lưu Tĩnh Minh tính toán kĩ rồi, nếu sau này cái nhà này không đợi bàn bạc được, nàng sẽ đưa Linh Đan về quê, mua một căn nhà nhỏ, cuộc sống tự mình lo liệu.

Bình thường đều là Linh Đan ra ngoài giao tú kiện, hoặc là nhờ người mang đi mang về, Linh Đan chưa bao giờ cho phép nàng xuất đầu lộ diện.

Ở trong lòng Linh Đan, nàng vẫn là thiên kim tiểu thư……

Hôm nay là ngày phải giao tú kiện, nếu muộn, sẽ mất chữ tín, cho nên phải khẩn trương đem hàng đến cho người đặt.

Sáng sớm hết lần này tới lần khác, Linh Đan đại khái là ăn gì rồi đau bụng, vẫn chạy nhà xí, xem ra hôm nay nàng không thể xuất môn.

Cho nên bất đắc dĩ, chính nàng đem tú kiện giao cho người đặt.

Bất quá lần này người mua tương đối đặc biệt, là hoa khôi Cố Mai Hương nổi danh nhất Xuân Giang Lâu trong hạnh hoa ngõ nhỏ này, cho nên nàng mới có thể sau giờ ngọ yên ắng, thời gian kĩ quán nghỉ ngơi không có khách nhân, từ cửa sau tiến vào.

Nàng vào cửa sau, đi qua một hậu viện rộng rãi đẹp đẽ, bước đến cánh cửa đang khép hờ.

Đẩy cánh cửa ra, nàng nhìn thăm dò, thấy không có người, vì thế nàng đi vào, hô,”Xin hỏi có người không?”

Đại trạch viện im ắng, làm cho thanh âm của nàng trống rỗng vọng ở trong không khí.

Qua phòng bếp, nàng tới trước lầu các, nhìn Đông nhìn Tây cũng không thấy người, trong lòng nhắc đi nhắc lại.

Lẽ ra phải có người mới đúng! Không thể một kĩ quán lớn như vậy, ngay cả nha đầu sai bảo hoặc là ma ma cũng không có?

Lưu Tĩnh Minh tiếp tục đi vào trong, đi tiếp qua một hoa viên xinh xắn, đứng trước một gian phòng có chấn song cửa sổ chạm trổ hoa văn rất đẹp, nhìn mọi nơi xung quanh, xem có thể tìm được người không, đem đồ giao cho người ta.

Nàng đang định đi tiếp gian phòng kia, bên trong truyền đến tiếng nói rất nhỏ, bước chân nàng ngừng lại.

Nàng vừa định mở miệng gọi người, tai lại nghe được tiếng nói chuyện là của nam nhân, liền do dự trong chốc lát, không biết có nên lên tiếng hay không.

Ở ngoài cửa sổ đứng một lúc, nàng bỗng nhiên phát hiện có khe hẹp chừng hai ngón tay trên cửa sổ dán giấy, không che hết hoàn toàn.

Lưu Tĩnh Minh lặng lẽ đưa tay xé khe hẹp lớn một chút, nhìn thấy rõ tình cảnh bên trong, hoàn toàn không nghĩ tới hành vi nàng lúc này, căn bản chính là ở nhìn trộm người khác.

Khi nàng nhìn thấy tình hình bên trong, cả người không thể nhúc nhích, đứng yên ngoài cửa sổ, trừng lớn hai mắt, nhìn hình ảnh nàng tuyệt đối không thể tưởng tượng ──

Ứng Vanh cơ thể to lớn, nghiêng trên đầu giường, một tay gấp lại chống đỡ trên đầu gối, chân vươn ra mép giường, đạp đệm giường, một bộ dáng nhàn tản. (K hỉu đây là tư thề gì ^^ thật là vô lý!!!)

“Dùng sức một chút……” Hắn nhẹ lẩm bẩm chỉ huy người quỳ giữa hai chân, cúi người xuống, Cố Mai Hương dùng môi lưỡi lấy lòng hắn.

“Ưm……” Thân thể tuyết trắng Cố Mai Hương xích lõa, mông tròn của nàng nhếch lên, nửa người trên phủ ở giữa hai chân hắn, cố gắng há mồm ngậm vào thứ tráng kiện của hắn.

Tuy rằng nàng kinh nghiệm lão đạo, bất quá vẫn là không thể đưa của hắn hoàn toàn nuốt ngậm vào trong miệng, chỉ có thể khó khăn nhét vào một nửa, hơn nữa đã chạm đến yết hầu nàng, đổi thành nữ nhân khác, chỉ sợ ngay cả một nửa cũng nuốt không vào.

Vì thế đầu nàng không di động trên dưới được, dùng miệng khuấy động ngay trước hắn, hai tay nhỏ bé cầm bên dưới vật nam tính của hắn, theo động tác trên miệng nàng, xoa nắn hắn.

Nàng theo chỉ thị hắn, ngậm đầu vật to lớn của hắn trong miệng, dùng sức mút, đồng thời dùng cái lưỡi linh hoạt rất nhanh liếm qua liếm lại.

Ứng Vanh nheo mắt, nhìn viên mông theo động tác đong đưa trước mắt, hưởng thụ khoái ý giữa hai chân.

Đêm qua hắn đến Xuân Giang Lâu, bao trọn hoa khôi Cố Mai Hương,

Trang: [<] 1, 3, 4, [5] ,6,7 ,17 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT