|
|
Hồng Nhan 3Q - Cho Iphone
Hồng Nhan 3Q là gM SLG với chủ đề lịch sử tam quốc cho Iphone Tải Về Máy
|
không thể nào giúp gì được, bản thân cô cũng được bị hơn chục tên Kiếm tôn vây chặt.
Lửa giận của Khuynh Thành bùng lên, Tử thanh bảo kiếm lập tức ra oai, sát khí tỏa ra bao trùm không gian.
Lúc này ở phía dưới sớm đã thành một mảnh tử địa, rất nhiều kẻ đã chết oan nhưng cũng không làm giảm đi số lượng người đứng xem, cả triệu người chen chúc rướn với để xem trận chiến trên không.
Ở một nơi khác, Chiến thần Trọng Lâu cùng Tiên đế sắp bược vào trận chiến sinh tử, đám người xem thật hận không thể phân thân ra để có thể chứng kiến cả hai trận chiến có một không hai này.
Diệp Khuynh Thành bay vọt lên cao, kiếm quang dằng dặc như một con rồng bay lượn giữa không trung, kiếm khí cực hãn đè nặng mười hai kim cương đang vây lấy cô.
“Nhận lấy cái chết đi!” Khuynh Thành hét lên, mặt đất vì sức mạnh do cô phát ra mà rung chuyển dữ dội, vô số vết nứt trải dài vô tận.
Mười hai kim cương lập tức dồn nội lực vào tiên khí trong tay rồi đồng loạt lao vào Khuynh Thành.
Tiếng binh khí va chạm vang lên không ngừng, tiên khí trong tay đám kim cương nhanh chóng gãy vụn, không khí như bị dồn nén đến cực hạn nổ vang trời, mười hai kim cượng bị bắn ra xa tới vài trăm thước, ánh mắt bọn chúng chứa đầy kinh hãi.
“Đại ca, thứ cô ta đang dùng hình như là thần khí!”
“Hình như cô ta đang che giấu thực lực, cô ta không thể nào là Kiếm hoàng sơ cấp sơ kỳ được!”
Đám đông đứng xem lúc này náo động không thôi, ba mươi hai kim cương mà lại không thể làm gì được hai mẹ con cô ta, hai người đó rốt cuộc có thân phận như thế nào chứ?
“Ta cho rằng khí thế của cô gái ấy chỉ có Tiên đế mới có thể chế ngự nồi!”
“Không đâu, ta thấy con thần thú kia còn mạnh hơn cả cô ta nữa, nó thậm chí không hề sợ chất độc bí môn của ba hai kim cương, ngươi có thấy nó dùng tay không đối kháng không?”
“Có lẽ thiên hạ này thật sự sắp đổi dời rồi…”
Trong đám đông có một vài người mặc áo xanh khác biệt hẳn với đám người chung quanh, những người đó chỉ lặng lẽ đứng nhìn Khuynh Thành cùng Hồng Loan rồi rời đi. Bọn họ chính là tai mắt của ba vị Tiên đế còn lại.
Một thanh âm sắc nhọc cao vút vang lên, một đạo kiếm khí như con cự long dài hơn chục thước bất ngờ từ trên không giáng thẳng xuống, mười hai bóng người lập tức bay vọt lên.
Đám kim cương kinh hãi nhìn thần khí trong tay Khuynh Thành, nó như thế nào lại có thể dài đến thế được? Cuộc chiến tiếp tục diễn ra, những tiếng va đập khiến những người chung quanh đinh tai nhức óc.
“Đại ca, thanh kiếm trong tay cô ta…”
“Tại sao uy lực thanh kiếm đó không ngừng tăng cao? Có chuyện gì xảy ra rồi?”
Mười hai kim cương vẻ không tin được, khổ sở nhìn gã đại ca.
“Đại ca, thần khí trong tay cô ta quá kỳ lạ, chúng ta phải làm sao bây giờ?”
Gã đại ca bị đám kim cương hỏi tới tấp đau đầu không thôi, nếu bọn họ không dốc toàn lực thì e rằng trận chiến lần này chết là không tránh khỏi rồi, nhưng là liệu dốc toàn lực bọn họ có thể đánh thắng thanh kiếm đó không?
“Không nghĩ nhiều nữa, liều mạng đi!” gã đại ca gầm lên một tiếng rồi lao vào Khuynh Thành trước tiên, đã đối kháng không được thì gã đành phải chuyên qua đánh áp sát thôi.
Đôi mắt Khuynh Thành lóe tinh quang, bọn chúng lại muốn đánh áp sát với một sát thủ như cô sao? Đúng là tự tìm đường chết!
Mười hai kim cương có kỹ năng phòng ngự cùng tốc độ tấn công rất nhanh, sát khí một lần nữa lại bao trùm lấy không gian.
Đánh áp sát có một ưu điểm cũng chính là nhược điểm đó là khi ta ở gần thì khí lưu của kẻ liều mình sẽ không ngừng khuếch tán, khí lưu này mang hơi thở của cái chết khiến đối phương lúng túng sẽ ra đòn sai lầm, đó chính là cơ hội cho kẻ muốn chiến thắng, nhưng là nếu tính toán sai lầm thì chính bản thân mình lại khiến cho kẻ thù có cơ hội lật ngược thế cờ.
Mười hai kim cương vây chặt lấy Khuynh Thành, cả đám tấn công tới tấp nhưng là chúng không thể hiểu tại sao cứ mỗi lần thấy Khuynh Thành sắp bị chúng đánh trọng thương tới nơi thì cô đều tài tình né được. Mười hai tên mà không tên nào có thể đụng tới được một sợi tóc của cô chứ đừng nói làm cô bị thương.
Đôi mắt Khuynh Thành ánh lên sát khí nhìn chằm chằm vào gã đại ca, có câu đánh giạc là phải hạ được tướng giặc trước, Khuynh Thành nắm chặt kiếm điên cuồng phát động tấn công.
Tốc độ của Khuynh Thành nhanh đến nỗi khiến đám kim cương cùng những người đứng xem kinh hãi, đó mà lại là tốc độ của một Kiếm hoàng sơ cấp sao?
“Đi chết đi!” Khuynh Thành gầm lên.
Một gã kim cương đứng gần đó thấy vậy lập tức phóng đoản kiếm trong tay về phí cô.
Khuynh Thành không hề né tránh mà vẫn giữ nguyên tốc độ lao thẳng vào gã đại ca, mũi kiếm của tên kia đam vào bả vai cô nhưng Khuynh Thành tuyệt không hề dao động, ánh mắt lúc này càng thêm giá lạnh, lưỡi dao trong tay cô đâm thẳng vào gã đại ca. Gã đại ca đương nhiên cũng không phải kẻ tầm thường, gã lập tức giơ đoản kiếm nghênh đón.
Gần như đồng thời với hành động của gã, một mũi tên nhỏ từ trong tay áo Khuynh Thành bắn ra đâm thẳng vào tim đồng thời phá hủy hoàn toàn nguyên anh của gã. Gã đại ca kinh ngạc nhìn mũi tên cắm trên ngực mình rồi ngã xuống.
“Đại ca…” những tiếng hô vang khắp bầu trời.
Đám đông trợn mắt kinh hãi! Cô ta lại có thể giết chết thủ lĩnh của ba mươi hai kim cương sao? Sao có thể có chuyện như vậy được?
“Giết chúng trả thù cho đại ca!” ba mươi mốt kim cương còn lại bất chấp sinh tử, đôi mắt chúng hằn đỏ hận thù lao vào Khuynh Thành cùng Hồng Loan.
Kiếm khí giao đấu văng ra khắp bốn phương tám hướng, không gian như oàn lại, nhà cửa đổ sụp, núi non nứt toác,… tiên giới phút chốc trở thành địa ngục khát máu, máu tươi văng bắn khắp mọi nơi. Những tiếng rú thê lương vọng lại khiến đám người đứng xem bất giác run rẩy.
Trận pháp của ba mươi mốt kim cương lúc này vô cũng hỗn loạn, những tiếng nổ do kiếm khí va chạm vào nhau không ngừng vang lên.
Một tên, hai tên,…sáu tên…mười một tên… Hồng Loan chìm trong trận tàn sát, nó liều mình lao xuyên qua mấy gã kim cương, rất nhanh chóng nắm lấy rồi bóp nát nguyên anh của bọn chúng. Hồng Loan đưa tay lau máu trên mũi, sắc mặt vô cảm nhìn đám kim cương còn lại đang kinh hoàng trước mặt!
“Dám đắc tội với ông đây thì chỉ có con đường chết!” Hồng Loan lạnh lùng nói.
“Đi!” chẳng biết trong đám kim cương kẻ nào đã hô lên, nhưng là cả đám nghe vậy lập tức phi thân chạy trốn.
“Muốn chạy? Khi các ngươi vây khốn ông đây hai ngày sao không thấy chạy?”
Diệp Khuynh Thành lúc này đang rất lo lắng cho Trọng Lâu lại thấy bọn chúng bỏ chạy liền lập tức truyền âm cho Hồng Loan: “Đừng truy kích, chúng ta mau tới suối Bích Lạc!”
Hồng Loan sao có thể bỏ qua cho bọn chúng được chứ? Làm gì có chuyện nó dừng lại cuộc tàn sát đã tay như vậy được?
“Khuynh Thành, cô cứ đi trước đi, lát nữa tôi sẽ đến sau!” Hồng Loan nói rồi quay người đuổi theo đám kim cương.
“Hồng Loan, quay lại!” Khuynh Thành hét lên.
Hồng Loan giả điếc phớt lờ, Khuynh Thành thấy vậy cũng không dám chần chừ, lập tức phi hành đuổi theo.
Hồng Loan vốn là thần thú có tốc độ nhanh nhất trên thần giới nên chẳng mấy chốc nó đã đuổi kịp đám kim cương, nó cười hì hì nhìn bọn chúng.
“Chạy đi, sao các ngươi không chạy nữa? Định đọ tốc độ với ông đây sao?”
Đám kim cương sắc mặt vô cùng khó coi, một thằng nhãi ranh còn mặc yếm mà dám xưng ông với bọn chúng sao?
“Liều với nó đi!” đám kim cương biết không thể chạy thoát liền chuyển sang thế công kích lao vào Hồng Loan.
“Dù bọn ta có chết thì ngươi cùng đừng mong sống sót rời khỏi!”
Ba mươi hai kim cương xưa nay chưa từng gặp phải tình cảnh nhục nhã bị người ta đuổi cùng giết tận như vậy, hơn nữa lần này lại còn là một cô gái mới phi thăng cùng một thần thú ranh con hạ nhục, bọn chúng lúc này vừa hổ thẹn vừa tức giận.
Khuynh Thành lúc này cũng vừa phi hành tới, cô thật sự không muốn kéo dài trận chiến này nữa, Tử thanh bảo kiếm lập tức vung lên đồng thời linh thức truyền âm cho Hồng Loan: “Tốc chiến tốc thắng!”
“Được!” Hai làn lưu quang màu đỏ lập tức lao thẳng vào trận pháp của đám kim cương. Tốc độ nhanh đến khiếp người.
Từ sau khi lên tiên giới, Khuynh Thành cảm thấy trong người mình có một nguồn sức lực mạnh mẽ, dồi dào không ngừng tăng lên. Nó cũng giống như Tử thanh bảo kiếm trong tay, gặp đối thủ càng mạnh thì uy lực công phá của nó cũng càng lớn. Mỗi khi cô lâm vào tình thế sinh tử nguy ngập, nguồn sức mạnh dữ dội ấy sẽ bùng phát và cứu sống cô.
Một đạo kiếm quang mờ ảo nháng lên, không gian của toàn bộ khu vực bỗng dồn dập dãn ra như những con sóng bạc đầu, vô số kiếm khí bỗng lấp đầy khoảng không.
Cùng lúc với Khuynh Thành, Hồng Loan kêu lên một tiếng động trời rồi biến trở lại nguyên thân của mình. Nên biết, thần thú trở lại nguyên thân thì uy lực của nó mạnh gấp bội khi nó ở hình người.
Một làn khí ba màu lan rộng trong không khí, không gian mà hai mươi kim cương bị biến dạng méo mó; trong không gian méo mó ấy tràn ngập ánh sáng của hai làn hồng quang. Hai mươi kim cương nhanh chóng thi triển nội lực, hai mươi đạo kim quang bỗng nhanh chóng đánh vào lưu quang màu đỏ.
Khu vực của hai mươi
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




