watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

LEO Privacy Guard - Diệt Virus
Phần mềm diệt virus và tăng tốc android của bạn.
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 14:45 - 16/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 11213 Lượt

cùng Hồng Loan tứ phía.

“Bày trận!” gã hô lên một tiếng, đây chính là trận pháp lợi hại nhất của bọn chúng – Thiên hỏa trận.

Kim Bằng vốn chẳng sợ lửa nên nhanh chóng triển khai tấn công, trực tiếp há mồm nuốt chửng ngọn lửa của Thiên hỏa trận sau đó lập tức nhả ra một ngọn lửa cường hãn hơn cả.

Hồng Loan rất đau đầu, đối với ngọn lửa của Thiên hỏa trận nó không thể làm gì khác hơn là tránh né. Thiên hỏa trận này lợi hại nhất chính là ở chỗ nếu không giết hết tất cả những kẻ bày trận thì không có cách nào giải được cả.

“Hồng Loan, ngươi ra đối phó với lão tặc kia đi, ở đây đã có ta lo liệu! Ông đây nhất định sẽ dạy dỗ đàn lừa trọc đầu này đến nơi đến chốn!”

Bảy mươi hai sát thần kẻ nào cũng cạo trọc đầu nghe Kim Bằng gọi mình là đàn lừa trọc đầu lập tức nổi giận, những ngọn lửa phun vào Kim Bằng càng lúc càng dữ dội hơn cả.

“Các cháu ngoan, ông cảm ơn các cháu đã cho ông ăn, ông thật sự đang rất đói bụng đây!” Kim Bằng nói rồi há mỏ đớp lửa vẻ hết sức ngon lành khiến đám người kia giận tím mặt mà không biết phải làm sao.

“Không xong rồi, con Kim Bằng này không sợ thiên hỏa.”

Gã này vừa dứt lời thì Kim Bằng phun luôn một ngọn lửa như lũ quét trút xuống khiến những ngọn lửa thiên hỏa quay ngược lại tấn công đám sát thần. Bảy mươi hai sát thần cũng không phải chỉ là hư danh, bọn chúng chỉ khẽ phất tay áo là đã có thể hóa giải tất cả thiên hỏa đang lao tới.

Đám sát thần thấy Thiên hỏa trận không có tác dụng với Kim Bằng thì lập tức chuyển mục tiêu tấn công sang Hồng Loan.

“Bọn lừa trọc đầu vô liêm sỉ!” Kim Bằng thấy đối phương chuyển hướng tấn công bực mình nói. Xét về công lực thì nó không thể thắng Hồng Loan được nhưng Thiên hỏa trận này thật sự rất hợp với khẩu vị của nó, giết đám sát thần thì nó không đủ sức nhưng là muốn bọn chúng bị thương chỉ là chuyện nhỏ mà thôi.

Mấy chục gã sát thần mặc kệ Kim Bằng gào thét mà lao vào tấn công Hồng Loan, vẻ mặt chúng vô cùng hưng phấn khi tìm được người sợ Thiên hỏa trận.

“Con chim phao câu thối nhà ngươi còn lượn lờ gì ở đó hả? Lông của ta cũng sắp bị bọn chúng thiêu trụi rồi đây này!” Hồng Loan mặt mũi nhem nhuốc gào to về phía Kim Bằng.

“Con chim phải gió nhà ngươi chẳng phải rất có bản lĩnh sao vì cớ gì lại sợ đám lửa nhắt ấy?” Kim Bằng vênh mặt tiếp tục lượn lờ quanh đó khiến Hồng Loan tức đến nỗi hận không thể xông ra bóp chết nó.

Trọng Lâu cùng Khuynh Thành tới nơi thấy một màn như vậy không nhịn được phì cười, bây giờ là lúc nào rồi mà hai con chim này còn có thể khiêu khích, đấu khẩu với nhau như vậy?

“Ta đi xử lý Tiên đế, bên này giao cho các người!” Trọng Lâu linh thức truyền âm cho cả bọn rồi nhanh chóng phi thân truy kích Tiên đế.

“Khuynh Thành, cô cứ ngồi trên lưng tôi kẻo thiên hỏa sẽ làm bị thương cô mất!”

Khuynh Thành cười bí hiểm nhìn Kim Bằng, “Ngươi yên tâm, thiên hỏa làm sao có thể thiêu đốt ta được?” nói rồi tàn ảnh nháng lên liền biến mất không bóng dáng.

Một gã sát thần đột ngột ngã xuống, người ta chỉ thấy Khuynh Thành tay cầm Tử thanh bảo kiếm đang mỉm cười đứng sau lưng gã từ lúc nào không hay.

“Giết nó đi!” đám sát thần còn lại tức giận gào thét, một trận đại thiên hỏa lập tức tràn tới nhưng là còn chưa kịp chạm tới Khuynh Thành thì cô đã lại một lần nữa biến mất.

Đám sát thần tưởng rằng Khuynh Thành đã bị thiên hỏa đốt cháy nên rất đắc ý mà không hề biết rằng giờ này Khuynh Thành ở trong xuyến không gian cũng đang mỉm cười bí hiểm.

Lại một tên sát thần nữa ngã xuống, Khuynh Thành một lần nữa xuất hiện trong tầm mắt của những người xem. Đám sát thần hoang mang cực độ, chuyện gì đã xảy ra? Tại sao nó vẫn còn sống được chứ? Một trận thiên hỏa nữa lập tức phóng thẳng vào Khuynh Thành.

“Ta không tin không thiêu chết được nhà ngươi!” một gã sát thần hét lên.

Khuynh Thành cười lớn, muốn giết cô thì phải xem Lam Tố của cô có đồng ý hay không đã chứ?

“Nó chết chưa?” một gã nhìn khoảng không trước mặt nghi hoặc hỏi.

“Ta cho rằng lần này nhất định là nó chết rồi!”

“Cứ đốt thêm một lúc nữa đi, dù nó bây giờ chưa chết thì lát nữa cũng phải hồn phi phách tán thôi, ta không tin nó cũng không sợ lửa như con Kim Bằng kia!”

Kim Bằng nghe bọn sát thần nói chuyện mà thấy khó chịu trong người, chẳng lẽ nó không sợ lửa thì chúng lập tức xếp nó vào hàng quái thai sao? Được lắm, đã vậy nó nhất định phải cho đám người này biết mức độ quái thai của nó!

“Con chim phải gió ơi, ngươi hãy hành hạ bọn chúng thật lực vào!”

Hồng Loan đang bị những gã này tấn công đến nghẹt cả thở, cơ hội trả thù tốt như vậy nó làm sao có thể bỏ qua được chứ?

“Được! Con chim phao câu thối, chúng ta cùng nhau hành bọn chúng tới chết đi!”

Cứ như thế một làn lưu quang màu đỏ song hành với một làn kim quang lao thẳng vào đám sát thần, chỉ trong khoảnh khắc người ta đã thấy bốn năm tên trong đó gục xuống, Thiên hỏa không còn thì bọn chúng chỉ có cách chịu đựng sự trả thù của Hồng Loan mà thôi.

“Thiêu chết con Hồng Loan đó đi!” mười mấy gã sát thần còn lại lập tức tập hợp lại rồi phóng thiên hỏa về phía Hồng Loan khiến nó kinh hãi đến độ lập tức vỗ cánh bay vọt ra. Hồng Loan chửi thầm, thứ lửa ma quỉ gì thế này?

Kim Bằng đứng bên chỉ nhìn nó rồi nhếch mép cười tủm tỉm.

“Này, ngươi đừng đứng đó cười như bị động kinh như thế, mau tới giúp ta đi!” Hồng Loan la oai oái, vừa la vừa dập lửa ở phía đuôi, mẹ ơi, hôm nay là ngày quái quỉ gì vậy chứ? Bộ lông xinh đẹp của nó…

“Được! Ông đây sẽ tới ngay!” Kim Bằng cấp tốc bay lại, há mỏ hớp một phát liền nuốt chửng cả ngọn lửa đang thiêu đốt Hồng Loan.

Hồng Loan ai oán nhìn Kim Bằng tức giận nói: “Con chim hôi hám nhà ngươi cố tình chơi khăm ta!”

Kim Bằng kìm lại nụ cười gian xảo nói: “Ta đâu phải là loại người xấu tính như vậy chứ?”

“Ngươi còn cãi, rõ ràng là ngươi cố ý!”

Kim Bằng bĩu môi, ừ thì nó cố tình đó, ai biểu con Hồng Loan này có công lực cao hơn nó cơ chứ, lại còn tu thành hình người rồi nữa chứ?

“Lại thế rồi!” Kim Bằng há mỏ gào lên với Hồng Loan khiến Hồng Loan sợ quá chạy mất dạng.

“Ha ha ha…” Kim Bằng cười vang trời.

Đúng lúc này thì một gã sát thần đột ngột ngã xuống. Đám còn lại rơi vào trạng thái hoang mang cực độ, xưa nay dù là thần tiên có công lực cao thâm cũng không thể nào liên tục thoát chết khi bị thiên hỏa thiêu đốt được, rốt cuộc là đã có chuyện gì xảy ra cơ chứ?

“Không đúng! Hình như nó có thứ gì đó bảo vệ nó, nó đã nấp vào đâu đó thì phải!”

“Tìm đi, dù thế nào cũng phải tìm được nó.”

Đám sát thần nói rồi vận linh thức quan sát toàn bộ khu vực suối Bích Lạc, rất nhanh chóng đã xác định được vị trí của Khuynh Thành.

“Ở đây!”

“Một cái xuyến không gian sao?”

Kim Bằng cùng Hồng Loan thấy bọn chúng tìm ra thì có chút lo lắng, không ngờ bọn này cũng thật có bản lãnh quá đi! Hồng Loan rất lo lắng, không biết cái xuyến không gian vương gia luyện hóa có thể chịu nổi thiên hỏa thiêu đốt không? Nếu không thì Khuynh Thành gặp rắc rối to rồi.

“Chim thối ơi, ngươi chặn thiên hỏa cho ta, ta đi xử lý bọn chúng.”

“Được!”

Kim Bằng cùng Hồng Loan phối hợp chặt chẽ không chút sơ hở, chỉ sau vài chiêu đã hạ thêm được mấy tên sát thần nữa. Đối với Hồng Loan mà nói thì muốn giết đám cao thủ Kiếm tôn này chẳng khác gì bóp chết một con kiến cả. Bảy mươi hai gã sát thần giờ chỉ còn lại hai mươi gã, hơn một chục gã đã bị vây khốn trong Thiên Lôi trận không đáng nói tới.

“Chim thối ơi, ngươi giữ chân bọn chúng, ta và Hồng Loan sẽ đi xử lý bọn kia, tốc chiến tốc thắng.” Khuynh Thành linh thức truyền âm cho Kim Bằng cùng Hồng Loan, bọn họ đã lãng phí quá nhiều thời gian rồi, không biết Trọng Lâu lúc này sao rồi nữa, mặc dù cô đã hủy thân xác gã nhưng ai biết gã còn giấu thứ gì nữa không.

“Được! Các người cứ hành động đi, tôi sẽ xử lý đám thiên hỏa!”

Loáng một cái Khuynh Thành đã ra khỏi xuyến không gian, nhìn Kim Bằng nuốt từng đám thiên hỏa mà không khỏi toát mồ hôi lạnh, con Kim Bằng này cũng quá mức quái thai rồi! Thiên hỏa lợi hại như thế nào chứ mà nó lại nuốt như ăn thức ăn vậy.

Kim Bằng dường như cũng nhìn ra được Khuynh Thành đang nghĩ gì, nó cười khô khốc nói: “Đành vậy thôi, vì món này quá ngon mà, ăn vào chẳng những không sao mà công lực còn tăng nữa!”

“Hồng Loan!” Khuynh Thành quyết định mặc kệ Kim Bằng muốn ăn bao nhiêu thiên hỏa thì ăn.”

Hồng Loan nghe Khuynh Thành gọi chỉ khẽ gật đầu rồi rất ăn ý lao vào hai mươi gã sát thần còn lại, Hồng Loan khẽ vỗ bàn tay nhỏ của mình, không gian lập tức trở nên im ắng lạ thường, hai mươi gã sát thần như bị thứ gì đó giữ chặt lại không thể dịch chuyển được nên chỉ có thể để mặc cho người ta muốn làm gì thì làm.

“Hồng Loan, chuyện gì thế?” Khuynh Thành vô cùng ngạc nhiên nhìn Hồng Loan.

“Hì hì, bọn chúng hành lão gia ta chán chê, lông đuôi cũng bị chúng đốt trụi hết cả, lão gia ta nhất định phải hành chúng một trận nên thân!” Hồng Loan vênh mặt lên nói tiếp, “Chiêu này tôi đã từng thấy vương gia dùng, vừa nãy là tôi chỉ nghĩ dùng thử xem sao, không ngờ lại thành

Trang: [<] 1, 16, 17, [18] ,19,20 ,65 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT