|
|
Hồng Nhan 3Q - Cho Iphone
Hồng Nhan 3Q là gM SLG với chủ đề lịch sử tam quốc cho Iphone Tải Về Máy
|
cô lại gần nói: “Thú vị thật, anh vừa gặp một con cá tiên tri!” nói rồi chỉ vào một con cá màu đỏ dưới hồ, “Nó đấy!”
“Cá tiên tri?”
“Là loài cá có thể biết được quá khứ, đoán được tương lai! Em không tin thì hỏi nó mà xem!”
Khuynh Thành nhìn con cá xinh xắn nói: “Cá ơi, ngươi biết được quá khứ, đoán được tương lai thật sao?”
Con cá nhỏ uốn lượn cái đuôi, tự hào nói: “Đương nhiên là thật, tôi lại nói dối cô hay sao?”
“Thế ta hỏi ngươi, ta từ đâu đến?”
Con cá nhỏ nhìn chằm chằm Khuynh Thành một lúc rồi nói: “Cô rất lạ, tôi không thể nhìn được cô từ đâu tới…”
Khuynh Thành cười lớn rồi quay qua Lam Tố: “Lam Tố, làm gì có cá tiên tri. Nó chỉ là một con cá nhỏ nghịch ngợm mà thôi!”
Lam Tố cười cười với con cá rồi nói: “Thôi, ngươi nên theo cô ngươi về đi, ta phải đi đây.”
Con cá nhỏ hừ lạnh một tiếng: “Ông không tin tôi thì sớm muộn cũng ăn quả đắng đấy!”
“Đừng quậy nữa, mau theo cô đi về!” con cá đỏ lớn giục giã.
Con cá nhỏ miễn cưỡng rời đi. Nó thật sự không muốn nhìn thấy kẻ ác làm càn mà vẫn nhởn nhơ không bị trừng trị, nó không hiểu tại sao cô của nó lại có thái độ lạnh lùng như vậy. Đã là người có khả năng tiên tri thì thấy người gặp nguy nên báo cho họ chứ, nếu không thì tiên tri để làm gì? Tạm gác chuyện này, những người này không có nó chỉ dẫn thì việc ra khỏi rừng Bách độc e là chuyện không tưởng.
“Cô ơi, cháu không hiểu tại sao cô lại làm như thế?” con cá nhỏ nhìn con cá to, vẻ bất mãn lên tiếng hỏi.
“Hồng Nhi, chuyện gì không liên quan đến chúng ta thì con cứ nhắm mắt cho qua thì hơn.” Bà ta cũng không phải là không muốn giúp đỡ Lam Tố, nhưng nếu người trong tộc tiết lộ thiên cơ thì tộc cá tiên tri sẽ gặp phải đại họa diệt vong mất. Thiên tôn làm sao có thể tha cho bọn họ được chứ?
“Tại sao cô lại làm thế chứ? Cô th
thừa biết chuyện này sẽ làm hại toàn bộ thần giới mà, chúng ta không thể ích kỷ như vậy được!”
“Ta chẳng hơi sức đâu mà ôm rơm rặm bụng, ta cũng chẳng phải là người vĩ đại. Ta chỉ biết rằng nếu chúng ta giúp đỡ người đó thì cả tộc Hồng Ngư chúng ta sẽ bị diệt vong!”
Con cá nhỏ nghe vậy chỉ cười nhạt, có lẽ chỉ mình bà cô của nó là tin lời lão thiên tôn chết tiệt ấy. Hạng tiểu nhân như ông ta mà cũng có thể tin được sao? Nó nhìn cô mình một cái rồi quyết định không tranh luận nữa, có nói thêm cũng vô ích!
“Cháu xin lỗi cô, lẽ ra cháu không nên nói thế, cháu biết cô làm vậy cũng chỉ là lo lắng cho tộc Hồng Ngư thôi!”
Thấy con cá nhỏ không đối đầu với mình nữa, con cá đỏ lớn cảm thấy vui vui.
Lam Tố cùng Khuynh Thành lúc này cũng đã trở lại chỗ nghỉ chân.
Hồng
Loan thấy hai người quay lại, lập tức chạy đến hỏi: “Khuynh Thành! Hai người đi đâu mà lâu thế?”
“Gặp phải con cá tiên tri nên tốn nhiều thời gian.”
“Cá tiên tri?” Hoa Mãn Nguyệt nhíu mày hỏi lại, “Nó nói những gì với hai người?”
“Chỉ là một con cá vô vị thôi, nó đi về rồi!” Khuynh Thành cười nói.
“Gì chứ? Cô để nó đi rồi? Khuynh Thành, cô có biết là nó có thể đoán được tương lai không?” Hoa Mãn Nguyệt không thể không hét lên, nếu bọn họ có được sự trợ giúp của con cá tiên tri kia thì cơ hội sống sót trong rừng Bách Độc sẽ cao hơn rất nhiều.
“Có cá tiên tri thật sao? Nó có thể biết được quá khứ, tiên đoán được tương lai thật?”
“Tất nhiên là có rồi, rất hiếm người có thể gặp được cá tiên tri. Nó nói những gì với hai người?” Hoa Mãn Nguyệt hồi hộp nhìn Khuynh Thành cùng Lam Tố.
Lam Tố thấy vẻ mặt mong chờ của Hoa Mãn Nguyệt mà không khỏi sửng sốt, “Lẽ nào nó nói thật sao?”
“Nó nói những gì?”
“Nó nói thiên tôn sợ tôi, còn nói ông ta đã bắt cha tôi để uy hiếp tôi sau này!”
“Thiên tôn?” Hoa Mãn Nguyệt nhíu mày, miệng lẩm bẩm, “Lẽ nào là người ấy?”
“Là ai vậy?” Khuynh Thành tò mò hỏi.
“Là người chúng ta đã gặp và đối đầu lúc trước.”
Khuynh Thành giật mình kinh ngạc: “Hoa Mãn Nguyệt, anh nói hắn… hắn là thiên tôn?”
“Xét công lực thì có khả năng lắm!”
“Xin lỗi, Lam Tố! Nếu em biết có cá tiên tri thật thì đã không chọc nó bỏ đi rồi.”
Lam Tố nhìn cô trìu mến nói: “Ngốc ạ, chuyện đó đâu thể trách gì em, ngay cả anh cũng không tin mà!”
“Nhưng nếu đúng như nó nói, cha anh đã bị thiên tôn bắt đi thì chúng ta phải làm như thế nào?”
Lam Tố bất giác nắm chặt tay. Đúng thế! Nếu cha anh bị thiên tôn bắt đi rồi thì anh phải làm gì đây?
“Trước mắt chúng ta chỉ có thể đi tìm thần thú Chu Tước, các việc khác, chờ ra ngoài gặp được thiên tôn rồi tính sau!” Lam Tố trấn tĩnh nói.
“Đúng vậy! Hiện tại chúng ta cũng chỉ có thể làm vậy thôi!”
Khuynh Thành nhìn mọi người một lượt rồi nói: “Đã thế thì chúng ta tiếp tục lên đường thôi!” Bọn họ nhất định phải nhanh chóng tìm ra Chu Tước rồi nhanh chóng trở về phân định cao thấp với thiên tôn. Nghe đồn Chu Tước sống ở sâu trong rừng Bách Độc, vị trí hiện tại của bọn họ chỉ mới là vùng rìa ngoài mà thôi.
Hoa Mãn Nguyệt vẫn đang suy nghĩ về cá tiên tri, nếu có cơ hội gặp lại nó thì mọi chuyện cũng trở nên dễ xử lý hơn hẳn. Ít ra thì anh cũng có thể hỏi nó tình hình của cha anh, rồi người kia liệu có phải là thiên tôn thật không? Bọn họ phải làm cách nào mới có thể chiến thắng được ông ta?
Lưu Hương Nguyệt Nhi nhìn Hoa Mãn Nguyệt, hỏi: “Anh đang nghĩ tới cá tiên tri sao?”
“Không nghĩ sao được, một cơ hội tốt như thế mà…”
“Đã đành là thế! Nhưng muốn gặp được cá tiên tri còn phải tùy duyên, anh đừng suy nghĩ nhiều nữa.”
Hoa Mãn Nguyệt buồn bà cúi đầu, đúng vậy, có nghĩ nhiều hơn nữa thì cũng có ích gì nữa đâu, con cá đó cũng đi mất rồi. Hoa Mãn Nguyệt không muốn để Lưu Hương Nguyệt Nhi phải lo lắng nên rất nhanh đã ổn định lại tâm trạng, mỉm cười với cô.
Khuynh Thành nhìn Lam Tố rồi lại nhìn Hoa Mãn Nguyệt, nội tâm không tránh khỏi tự trách. Nếu không phải tại cô trêu chọc thì con cá tiên tri đó cũng không bỏ đi, có thể bọn họ sẽ hỏi được gì đó hữu ích từ nó chăng? Quan trọng nhất là chuyện cha của Lam Tố, nếu ông thật sự đã rơi vào tay thiên tôn thì bọn họ phải làm gì bây giờ?
Cả đoàn đang phi hành thì Ân Ly đột ngột hét lên rồi lập tức ngã nhào xuống đất.
“Ân Ly!”
Hồng Loan kêu lên the thé rồi phi như bay đến định kéo Ân Ly lại nhưng cái thứ dài ngoằng như xúc tu kia lại cuốn lấy Ân Ly với tốc độ nhanh hơn cả, nó lôi cô xuống đất với tốc độ nhanh nhất khiến Ân Ly không thể phản kháng được.
“Ân Ly, mau tóm lấy tay tôi!” Hồng Loan vừa bay tới vừa hét lên.
Khuynh Thành ngoảnh lại nhìn rồi cũng nhanh chóng phi thân tới. Lam Tố cũng nhanh chóng phản ứng, đang yên đang lành tại sao lại xuất hiện thứ chết tiệt kia?
Khuynh Thành nắm chặt Tử thanh bảo kiếm trong tay, làn kiếm quang lóe sáng, một chất lỏng màu xanh đen, keo dính phụt ra. Chất keo dính này rơi xuống đâu thì nơi đấy cỏ cây khô héo, độc vô cùng. Khuynh Thành kinh hãi, cô chưa bao giờ thấy thứ độc nào lợi hại như vậy.
“Mọi người cẩn thận, tuyệt đối không được để chất keo dính ấy văng trúng người!” nói rồi Tử thanh bảo kiếm lần nữa vung lên chém thẳng vào đám xúc tu, đám xúc tu bị đau lập tức buông Ân Ly ra.
Mặt đất đang yên lành bỗng nứt ra vô số khe sâu, những xúc tu dài ngoằng từ dưới đất tua tủa vươn lên hướng tới chân Khuynh Thành.
“Lưu Hương Nguyệt Nhi, cô có biết những thứ chết tiệt này là gì không?” Khuynh Thành vừa chém đám xúc tu vừa lớn tiếng hỏi.
“Tôi có từng nghe lão tổ tông nói, chúng là Biến Địa Thủ, một khi chúng đã xác định mục tiêu thì sẽ không dễ dàng gì buông tha, trừ khi…”
“Trừ khi như thế nào?”
“Trừ khi chúng được ăn thịt người, nếu không thì chỉ cần mục tiêu còn ở trong rừng Bách Độc chúng sẽ bám theo không rời. Chắc là bọn chúng đang đi tìm thức ăn, ngẫu nhiên vớ ngay được Ân Ly…”
Lam Tố phi thân đến ôm lấy Khuynh Thành, cả hai bay lên cao. Đám xúc tu cũng tua tủa vươn lên theo, nhất loạt hướng tới Lam Tố cùng Khuynh Thành tấn công.
“Lam Tố, cẩn thận!” Khuynh Thành đang được Lam Tố ôm chặt, cô cau mày, vung kiếm chặt đứt đám xúc tu phía sau lưng anh.
“Bọn khốn kiếp đáng chết!” Khuynh Thành hét lên, bọn xúc tu này thật sự phiền toái, cho dù cô có chém thế nào thì chúng từ trong lòng đất cũng không ngừng vươn lên bao vây lấy hai người.
Đoàn người bị đám xúc tu bao vây không thể thoát thân. Đúng lúc này thì đàn dơi mà bọn họ nghĩ là đã bỏ đi từ lâu lại theo một hướng khác bay đến.
Từ phía xa, con dơi nhóc con đã nhìn thấy mọi việc, nó kinh hãi kêu lên: “Đại ca! Gay rồi đại ca!”
“Đồ ngu! Ngươi la hét cái gì thế hả?”
“Đại ca, bọn người tu chân sắp bị ăn thịt tới nơi rồi!”
Dơi đại ca nghe vậy không khỏi cau mày, “Gì hả? Có kẻ dám tranh ăn với ta? Nó chán sống rồi hay sao?”
“Đám đó là Đại Biến Thủ, khó nhằn lắm đại ca!”
“Biến Địa Thủ?” dơi đại ca cau mày, chuyện này thật sự đau đầu. Nhưng những kẻ tu chân kia là con mồi của nó, nếu để kẻ khác cướp mất thì nó còn mặt mũi nào mà ở lại rừng Bách Độc nữa chứ?
“Mặc kệ biến địa biến thiên! Tiêu diệt chúng luôn đi! Thứ mà ông đây đã ngắm thì không đứa nào có thể cướp đi!”
“Nhưng… đại ca!”
“Nói
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




