watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

Phần mềm lướt web - UC Web MINI
Lướt web nhanh hơn và tiết kiệm tới 95% chi phí.
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 14:45 - 16/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 11169 Lượt

đi!”

“Đại ca… quyết định đánh thật sao?”

“Nói vớ vẩn!”

“Nhưng mà đại ca…”

“Không nhưng nhị gì hết, mau đi đi, mau lên!”

Biến Địa Thủ tuy độc nhưng so với dơi ăn thịt người thì chỉ là đồ trẻ con, bộ da bền chắc của dơi không hề sợ độc tố của chúng, cho nên Biến Địa Thủ cơ bản không phải là mối nguy hại đối với loài dơi. Tuy nhiên thì cũng không nên chủ động gây chuyện với Biến Địa Thủ, vì loài này một khi đã dây vào thì sẽ dây dưa không dứt, ở trong rừng Bách Độc này thì dưới đất chính là lãnh địa của Biến Địa Thủ.

Khuynh Thành nhìn đàn dơi ăn thịt người rầm rập bay đến mà không khỏi kinh hãi, lẽ nào bọn họ thật sự phải bỏ mạng ở đây sao?

“Chết tiệt!” Hồng Loan cáu kỉnh chửi mắng.

Lam Tố nắm chặt bàn tay Khuynh Thành, lúc này anh cũng cảm thấy có chút căng thẳng, nặng nề.

“Khuynh Thành, chúng ta có sống nổi hay không thì còn phải trông chờ vào trận này!”

Khuynh Thành nhìn anh mỉm cười nói: “Có anh ở bên cạnh, em tuyệt đối không sợ gì hết!” Chẳng qua chỉ là vài trăm con dơi ăn thịt người thôi mà, cùng lắm thì bị chúng xơi tái thân xác, chỉ cần có Lam Tố ở bên thì cô không sợ hãi gì cả. Huống chi, chưa đánh thì làm sao biết bọn họ không thể thắng chứ?

Hoa Mãn Nguyệt bất giác nắm chặt tay Lưu Hương Nguyệt Nhi, hai người im lặng nhìn nhau không nói gì nhưng lại có thể hiểu được tất cả những gì đối phương muốn nói.

“Ân Ly, tại sao cô lại trêu vào lũ khốn ấy?”

Ân Ly cũng rất muốn biết đáp án, cô cũng không hiểu mình dây vào bọn Biến Địa Thủ này lúc nào nữa.

Trên trời, đàn dơi đen kịt hùng hổ bay đến. Đoàn người Khuynh Thành không có cách gì là đành phải cố gắng chém hết bọn xúc tua phía dưới để có cơ hội mà thoát thân. Biến Địa Thủ quả không ngoa với cái tên của nó, những xúc tu tủa tủa mọc lên vô cùng vô tận, dù bọn Khuynh Thành có chém cỡ nào thì cũng không sao chém hết được.

“Lam Tố, chúng ta phải làm gì bây giờ?” nhìn đàn dơi ăn thịt mỗi lúc một gần hơn mà Khuynh Thành không khỏi lo lắng cùng căng thẳng. Cô cố gắng tập trung tinh thần suy nghĩ rồi đột ngột ngoài khỏi vòng tay Lam Tố, lao thẳng vào đám Biến Địa Thủ phía dưới.

“Khuynh Thành!” Lam Tố kinh hãi kêu lên, cô đang định làm gì thế kia?

“Khuynh Thành! Quay lại, quay lại đi!”

“Đừng lo cho em, hãy xem em này!” Khuynh Thành tự tin nhìn Lam Tố, khóe miệng giương thành nụ cười mỉm. Biến Địa Thủ à? Hừ! Để xem lúc cô chặt đứt bản mệnh rồi bọn chúng có còn hung hăng được nữa không!

Từ lúc Ân Ly bị tóm đến giờ Khuynh Thành quá căng thẳng nên không chú ý, khi nãy tĩnh tâm nghĩ lại thì Biến Địa Thủ cũng chỉ là một loài linh thể, đã là linh thể thì cũng có bản mệnh của mình. Cô không dám khẳng định chắc chắn nhưng cũng có thể tự tin đến sáu bảy phần, trong tình huống này thì chỉ có cách đánh liều một phen mà thôi.

Khuynh Thành nâng Tử thanh bảo kiếm chém liên tục lên mặt đất, những cơn địa chấn lập tức xuất hiện rồi lan ra, đất cát văng bắn tứ tung, trên mặt đất hình thành một khe lớn. Tàn ảnh nháng lên, Khuynh Thành lao thẳng xuống khe nứt vừa mới tạo ra. Mặt đất im ắng trở lại.

“Khuynh Thành!!!” Lam Tố hét lớn, mọi chuyện xảy ra quá nhanh nên anh kịp phản ứng trước những hành động của Khuynh Thành.

Khuynh Thành lúc này đang phi hành xuống sâu trong lòng đất, cô nghe thấy tiếng gọi đau xót của Lam Tố mà tự tin thêm bội phần. Đúng vậy! Vì Lam Tố của cô, cô nhất định phải nhanh chóng giải quyết đám Biến Địa Thủ này!

Linh thể của Biến Địa Thủ không ngờ một người tu chân nhỏ bé của thần giới lại tìm được mình, nó sợ hãi tháo chạy. Nhưng Khuynh Thành làm sao có thể buông tha cho nó được, nếu bây giờ không trừ bỏ thì ai biết sau này nó sẽ chui ra từ đâu nữa chứ, cho nên, nhổ cỏ thì phải nhổ tận gốc, hôm nay cô nhất định phải diệt sạch đám Địa Biến Thủ này.

Linh thể của Biến Địa Thủ là do nguyên khí trong trời đất hội tụ mà thành, linh lực của nó rất lợi hại, nếu như Khuynh Thành ăn vào thì công lực sẽ tăng gấp mấy lần, thậm chí có thể đột phá lên cấp Kiếm đế.

Khuynh Thành nghĩ đến Lam Tố, sát khí toàn thân phút chốc lan tỏa ra khắp lòng đất khiến Biến Địa Thủ kinh hãi đến quên cả chạy trốn, nó đứng đó, nhìn chằm chằm vào Khuynh Thành.

“Cuối cùng thì ta cũng tìm được linh thể của ngươi!”

Biến Địa Thủ giật mình bừng tỉnh nhưng khi nó định quay người bỏ chạy thì đã quá muộn rồi.

Linh thể của Biến Địa Thủ thực chất là quả cầu pha lê có chứa một vật trông na ná như bạch tuộc.

“Hừ! Ta xem hôm nay ngươi chạy đâu cho thoát!” Tử thanh bảo kiếm trong tay Khuynh Thành vung lên, một nhát đâm thẳng vào linh thể của Biến Địa Thủ.

Từ quả cầu pha lê, vật trông giống hình dáng con bạch tuộc phút chốc chuyển sang màu đỏ lửa, vô số xúc tu màu đỏ phóng ra, nhanh như chớp lao vào Khuynh Thành.

“Một kẻ như ngươi mà cũng muốn giết được ta sao?” Biến Địa Thủ đương nhiên rất sợ hãi sát khí trên người Khuynh Thành, nhưng nếu nó nói ra thì chẳng phải là đề cao đối thủ, hạ thấp bản thân quá rồi sao?

“Tiếp chiêu của ta đây!” những xúc tu đỏ thẫm theo tiếng gió rít gào như những mũi kiếm sắc nhọn lao thẳng vào Khuynh Thành.

Khuôn mặt đẹp lạnh lùng của Khuynh Thành hiện lên nụ cười quái dị, tàn ảnh nháng lên nhanh chóng tránh được đám xúc tu ấy. Một xúc tu bất ngờ quật trúng lưng Khuynh Thành, lực đạo mạnh đến nỗi khiến Khuynh Thành phải nuốt vội một ngụm máu tươi trong miệng, phải biết rằng nếu Biến Địa Thủ mà nhìn thấy máu tươi thì càng trở nên hung hãn hơn bao giờ hết.

“Ha ha ha, con ranh… Không ngờ ngươi lại dễ dàng trúng trưởng như vậy, ngươi còn bản lĩnh gì nữa không?” mặt Biến Địa Thủ câng câng, đắc ý nhìn Khuynh Thành nằm trên mặt đất. Trên đời này làm gì có mấy người có thể chịu nổi đòn của nó chứ? Tuy nó cũng có chút tiêng tiếc khi phải giết Khuynh Thành nhưng là cứ nghĩ đến ăn thịt cô, công lực nó sẽ tăng nhanh gấp bội, nó lại hưng phấn không thôi.

Khuynh Thành nằm bất động khiến Biến Địa Thủ kinh ngạc, vừa rồi nó mới chỉ dùng chín phần lực đạo, lẽ ra cô ta không thể chết nhanh như vậy mới đúng chứ? Lẽ nào nó tính toán sai rồi sao?

Biến Địa Thủ nghĩ nghĩ rồi vươn một cái xúc tu tới thăm dò trên người Khuynh Thành. Không thấy hơi thở, cô ta thật sự đã chết? Lẽ nào lục phủ ngũ tạng của cô ta bị mình đánh nát rồi? Cũng không phải là không có khả năng này.

Biến Địa Thủ nghĩ rồi vươn một xúc tu đỏ thắm cuốn lấy Khuynh Thành nâng lên cao, há miệng rõ to định nuốt chửng luôn cả thân xác cô. Điều nó không ngờ được là đúng lúc này, thân xác tưởng như đã chết của Khuynh Thành lại lập tức sống dậy, lực đạo mạnh mẽ hơn bao giờ hết. Chuyện này là thế nào? Linh thể của Biến Địa Thủ còn chưa kịp phản ứng thì Khuynh Thành cùng Tử thanh bảo kiếm đã hòa làm một, nhanh chóng lao thẳng vào linh thể của nó.

Một tiếng nổ vang trời, mặt đất lần nữa rung động kịch liệt rồi nứt ra một cái hố to. Một linh thể to lớn từ từ dâng lên khỏi mặt đất, phát ra ánh sáng yếu ớt. Tiếp đó, Khuynh Thành một thân hồng y bay ra khỏi linh thể.

“Khuynh Thành!!!” Lam Tố không chút chần chứ lao về phía Khuynh Thành.

Mọi người vui mừng đến nỗi quên cả đàn dơi ăn thịt phía sau.

“Khuynh Thành, không sao chứ?”

“Anh cho là thế nào?” Khuynh Thành tinh nghịch nhướn mày nhìn Lam Tố, cô không muốn anh phải lo lắng, một đòn khi nãy của Biến Địa Thủ suýt nữa thì đã lấy mạng cô, cả người cô bây giờ vẫn còn đau nhức.

Khuynh Thành đưa tay tóm lấy quả cầu linh châu pha lê linh thể của Biến Địa Thủ. Cô nhìn đàn dơi ăn thịt đang tới gần mà không khỏi kinh hãi: “Mọi người muốn chết hay sao mà còn đứng ngẩn ra đấy hả?”

Đoàn người giật mình, lập tức phi hành chạy trốn. Tuy Khuynh Thành giả vờ như không có chuyện gì nhưng Lam Tố vẫn nhận ra cô bị nội thương, anh lập tức bế ngang người cô, vừa phi hành vừa vận khí điều tức cho cô.

“Lam Tố, anh mau đặt em xuống, như thế này sẽ rất nguy hiểm cho cả hai!”

Lam Tố nhìn cô dịu dàng nói: “Vì anh mà em không ngại sống chết, chỉ bị bầy dơi này cắn mấy phát thì có đáng gì chứ?” Lam Tố vận khí điều trị cho Khuynh Thành mới phát hiện ra nội thương của cô thật sự rất nặng.

“Khuynh Thành! Anh nhất định sẽ không để em bị thương tổn thêm nữa. Vì anh mà em đã mệt mỏi nhiều rồi, những tháng ngày tiếp theo hãy để anh bảo vệ em, được không?”

Khuynh Thành cảm nhận được tình cảm sâu sắc trong ánh mắt của Lam Tố, lòng hạnh phúc vô cùng, bây giờ cho dù có phải chết thì cô cũng cảm thấy rất mãn nguyện.

“Lam Tố! Em yêu anh!” cô choàng tay qua cổ anh, kéo anh lại gần mình rồi hôn lên nhẹ lên môi anh.

“Khuynh Thành! Anh cũng yêu em!”

Lam Tố cảm thấy trái tim mình đập loạn nhịp, anh ôm chặt lấy cô, nhẹ nhàng hôn lên trán cô: “Em hãy chịu nghỉ ngơi, ngủ một giấc được không?”

“Không! Em muốn ngắm anh như thế này cho đến khi chúng ta bình an vô sự rời khỏi nơi đây!” Khuynh Thành cũng biết bản thân mình lúc này không thể giúp gì được cho mọi người nên chỉ có thể cố gắng không làm vướng chân Lam Tố mà thôi,

“Ngoan, nghe lời anh! Vì anh, em nhất định phải sống thật khỏe mạnh…” nói rồi anh điểm huyệt ngủ của Khuynh Thành, cô dần dần chìm vào giấc ngủ.

Lam Tố đặt Khuynh Thành

Trang: [<] 1, 60, 61, [62] ,63,64 ,65 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT