|
|
LEO Privacy Guard - Diệt Virus
Phần mềm diệt virus và tăng tốc android của bạn. Tải Về Máy
|
và Tịch Vân nắm tay nhau gắn bó như xưa thì tôi sẽ rất vui mừng.” “Khuynh Thành, cô không giận tôi sao?” “Chẳng lẽ ông lại muốn thế sao?” Khuynh Thành vẻ trào phúng hỏi lại. “Ta…” Trọng Lâu không ngờ Khuynh Thành lại hỏi mình như vậy nên có chút bối rối nói không nên lời. Hồng Loan đứng bên cạnh nhìn hai người mà cảm thấy mình như đang bị thôi miên vậy, nó ngáp dài một tiếng rồi nói: “Tôi nghĩ hai người nên nghĩ đến trận quyết đấu ba ngày sau đi thì hơn!” Khuynh Thành nghe Hồng Loan nói vậy thì có chút nghĩ ngợi, trận chiến này Trọng Lâu liệu có thể thắng được không? Tiên đế sau ngàn ấy năm đã lợi hại hơn rất nhiều rồi, Trọng Lâu mới chỉ tu luyện thành hình người liệu có đánh nổi Tiên đế không? Trời rất nhanh đã chuyển sang tối, vầng trăng sáng trong treo lơ lửng giữa bầu trời. Trọng Lâu ngồi ở nơi ngày xưa ông cùng Tịch Vân vẫn thường ngồi ngắm trời đêm. Đã lâu lắm rồi ông không còn được cùng người ông yêu thương ngắm trăng sao, đã lâu quá rồi… “Tịch Vân…” Trọng Lâu mấp máy môi khẽ gọi, lòng ông lúc này tràn ngập bi thương. “Trọng Lâu, ông lại nhớ đến Tịch Vân sao?” Khuynh Thành từ phía sau Trọng Lâu đột ngột lên tiếng rồi tiến đến ngồi xuống cạnh Trọng Lâu, chính cô cũng đang nhớ mong Lam Tố, giống như Trọng Lâu nhớ tới Tịch Vân lúc này. “Chắc cô cũng đang nhớ chàng trai ấy?” Trọng Lâu ngoảnh sang nhìn Khuynh Thành. “Sao lại không nhớ được? Nếu không vì Tịch Vân thì hồn phách của ông chắc cũng đã sớm tiêu tan rồi, đúng không?” “Cô cũng vậy, nếu không phải vì chàng trai ấy thì cô đâu thể bùng phát ra sức mạnh dữ dội đến vậy?” Khuynh Thành cười cười nhìn Trọng Lâu rồi chìa tay ra trước mặt ông nói: “Thế thì chúng ta hãy cùng dốc sức vì người ấy của mình!” “Đúng! Cùng dốc sức và ta tin chúng ta nhất định sẽ thành công!” Trọng Lâu bắt lấy bàn tay Khuynh Thành rồi nhìn cô bằng ánh mắt rất kiên định. Ba ngày, bọn họ chỉ có ba ngày để chuẩn bị. Tiên giới lúc này vô cùng sôi động, tin tức Chiến thần Trọng Lâu vừa mới hồi sinh đã cùng Bắc đế quyết đấu sinh tử truyền đi khắp bốn phương tám hướng, cao thủ đổ về khu vực của Bắc đế càng ngày càng nhiều, ngay cả các cao thủ ở tinh cầu khác cũng không bỏ lỡ cơ hội xem trận đại chiến ngàn năm có một này. Điều này khiến cho vé vào hồ Bích Lạc trở nên rất đất đỏ. Thời gian đếm ngược đã tới sáng ngày thứ ba, cửa vào hồ Bích Lạc bị phong tỏa toàn bộ, gương mặt Hoa Mãn Nguyệt cười tươi như hoa ngồi ở cổng chính, vé xem trận chiến giữa Chiến thần Trọng Lâu và Bắc đế phải dùng rất nhiều linh thạch thượng hạng mới có thể mua được: những hàng ghế gần trung tâm nhất được Hoa Mãn Nguyệt bán với giá ba ngàn viên linh thạch thượng phẩm, những hàng ghế kế tiếp có giá hai ngàn sáu trăm viên linh thạch cực phẩm, những vị trí xa nhất thì chỉ có giá ba trăm viên. “Tôi muốn vị trí hàng thứ tám, có thể bán rẻ hơn chút nữa không?” một vị tiên đi tới hỏi. “Được! Hai ngàn viên!” Hoa Mãn Nguyệt cười tươi nhìn anh ta nhưng rồi rất nhanh chóng nghiêm lại lớn tiếng quát: “Không đủ linh thạch mà cũng đòi vào xem à? Biến đi!” Vị tiên này ngoái nhìn lại một hàng rồng rắn phía sau thì không khỏi tặc lưỡi nói: “Thôi được, hai ngàn thì hai ngàn!” Hoa Mãn Nguyệt cười tươi rói nhận lấy linh thạch nói: “Xem người anh em của tôi đại chiến với Tiên đế tuyệt đối đáng tiền rồi!” Khi nhóm Khuynh Thành tới được hồ Bích Lạc, cô trợn mắt nhìn một màn này. Trọng Lâu vốn không định đi với cô nhưng bị Khuynh Thành lôi đi khảo sát địa hình để đảm bảo chiến thắng tuyệt đối, cuộc chiến này bọn họ chỉ có thể thành công mà không thể thất bại! Cô không ngờ trên đường lại thấy được đoàn người rồng rắn xếp hàng như vậy, không hiểu là bọn họ đang làm gì đây? Khuynh Thành mon men đi ngược lại đầu hàng mới vỡ lẽ ra trò ma mãnh của Hoa Mãn Nguyệt. Trọng Lâu nhìn bảng giá phía trước mà không khỏi cau mày, giá như vậy thì có khác gì cướp của? Muốn khiến người ta khuynh gia bại sản chỉ vì một trận chiến sao? “Hoa Mãn Nguyệt gã này gớm thật! Chả trách hôm qua anh ta lại nhiệt tình đến thế, hóa ra là đã chủ tâm tính toán từ trước rồi!” Hoa Mãn Nguyệt vẻ tươi cười không đổi bước lại gần rồi đặt tay lên vai Trọng Trọng Lâu cười nhăn nhở nói: “Tôi bận quá nên chưa kịp nói với các vị là…mười phần cưa đôi, tôi năm các vị năm!” Khuynh Thành thầm than, nếu hôm nay không đến đây thì có lẽ một viên linh thạch hạng bét cũng chẳng tới lượt bọn họ ấy chứ. Gã Hoa Mãn Nguyệt này thật sự vừa tham lam vừa bẩn tính mà. Diệp Khuynh Thành nghĩ rồi giơ ngón tay ra hiệu nói: “Ba – bảy!” “Ba – bảy???” gương mặt tươi cười của Hoa Mãn Nguyệt phút chốc xám ngoét, suýt thì bất tỉnh nhân sự, anh ta kinh ngạc nhìn Khuynh Thành, lớn tiếng kêu lên: “Gì chứ? Ba – bảy?” “Dù sao Trọng Lâu cũng là nhân vật chính, người ta liều mạng bỏ sức còn anh chỉ đứng ngoài hưởng lợi sao? Đâu có chuyện ngon lành thế?” “Không được, tuyệt đối không! Năm – năm, một bước không lùi!” Hoa Mãn Nguyệt lắc đầu quầy quậy như quay trống bỏi. Nói gì thì nói, ý tưởng này chỉ có thiên tài như anh ta mới có thể nghĩ ra, bọn họ có làm gì đâu cơ chứ? “Ba-bảy!” “Năm-năm!” “Ba-bảy!” “Năm-năm!” … Trong lúc Khuynh Thành cùng Hoa Mãn Nguyệt tranh cãi không ngừng thì Hồng Loan đã bước đến ghế ngồi của Hoa Mãn Nguyệt thản nhiên thu linh thạch theo bảng giá rồi cất vào trong xuyến không gian của mình. Tiền, ai mà chẳng thích chứ? “Người tiếp theo!” giọng Hồng Loan không ngừng vang lên, còn hai người kia vẫn rất hăng say tranh cãi tỷ lệ ăn chia. Chẳng phải Khuynh Thành hám của mà là cô rất cần linh thạch. Trọng Lâu nhìn hai người có chút ù tai nhức đầu, ông lạnh lùng nói: “Đừng cãi cọ nữa, không cần chia, tất cả đều thuộc về ta!” Nói rồi chỉ vào Hoa Mãn Nguyệt nói tiếp: “Ngươi giúp ta bán vé, một ngàn viên linh thạch một ngày!” rồi lại chỉ Khuynh Thành nói: “Ngươi tháp tùng ta đi xem địa hình cũng một ngàn viên một ngày!” Cả hai nghe vậy không khỏi tiu nghỉu nhìn Trọng Lâu rồi đồng thanh nói: “Đã gặp nhiều người quái nhưng chưa gặp ai quái như ông cả!” Hồng Loan tiếp tục bán vé rồi thu linh thạch, chỉ trong chốc lát đã bán hết sạch các vị trí gần trung tâm nhất. Nó phủi tay, vẻ mặt gian tà nói: “Ông đây mệt quá, nửa canh giờ nữa sẽ tiếp tục bán!” Ba người kia vẫn tiếp tục tranh cãi, cuối cùng cũng đạt được thỏa thuận – Trọng Lâu bốn phần, Hoa Mãn Nguyệt cùng Khuynh Thành mỗi người ba phần. “Tốt rồi, bán vé đi!” Khuynh Thành kéo Hồng Loan lại dặn dò: “Con ngoan chịu khó nhé! Nào, chúng ta đi thôi!” Cả ba còn chưa kịp cất bước thì đã nghe Hoa Mãn Nguyệt tru lên giống như là bị chọc tiết vậy. Mặt anh ta đỏ gay, tay run run chỉ vào Hồng Loan không thốt lên lời, “Ngươi…ngươi…ngươi…” Khuynh Thành cùng Trọng Lâu ngẩn người vẻ khó hiểu nhìn Hoa Mãn Nguyệt. “Hoa Mãn Nguyệt, anh mắc bệnh thần kinh à?” Khuynh Thành bước lại chọc chọc anh ta hỏi. “Tôi…tôi…tôi…nó…nó… ” Hoa Mãn Nguyệt nói một hồi vẫn không thành lời khiến Khuynh Thành lắc đầu ngao ngán, có khi anh ta bị động kinh thật cũng nên. Khuynh Thành nghĩ rồi nắm lấy tay Hồng Loan quay người định rời đi. “Đứng lại!” Hoa Mãn Nguyệt rốt cuộc cũng thốt lên lời. “Hoa Mãn Nguyệt, anh có thôi đi không?” “Linh thạch… linh thạch…” Hoa Mãn Nguyệt lần nữa ấp úng không nói thành lời. “Anh cứ việc thu linh thạch, ba ngày nữa chúng tôi sẽ đến tìm anh sau!” Khuynh Thành thật sự chán nản nhìn anh ta nói. “Không phải thế…nó…” Hoa Mãn Nguyệt bức xức không nói lên lời, ôi trời ơi, linh thạch cực phẩm của anh ta… “Ngươi mau đưa linh thạch ra đây!” Hoa Mãn Nguyệt tức tối nhìn Hồng Loan nói. Hồng Loan tỉnh bơ chớp chớp mắt nhìn Hoa Mãn Nguyệt vẻ không hiểu anh ta đang nói gì. “Ngươi mau nộp linh thạch ra đây!” Hoa Mãn Nguyệt méo xệch miệng vì tức tối, vẻ mặt vô cùng tức giận nhìn Hồng Loan. Hồng Loan thấy vậy kéo kéo áo Trọng Lâu nói: “Gã này đạo đức thật chẳng ra sao cả, bắt nạt trẻ con!” Khuynh Thành nghe mà kinh hãi đến suýt chút nữa ói hết đồ ăn hôm nay ra, nó tự nhận mình là trẻ con mà không thấy xấu hổ sao? “Hoa Mãn Nguyệt, sao anh lại phải hung dữ với một đứa trẻ con như vậy?” Trọng Lâu không vui nhìn anh ta nói. Khóe miệng Hoa Mãn Nguyệt giật giật: “Trẻ con? Tôi thấy nó chính là một kẻ xảo quyệt thì có! Nó đã bán hết vé mười hàng ghế đầu của tôi rồi!” Sắc mặt Trọng Lâu cùng Khuynh Thành phút chốc nhăn nhó, quả đúng là bọn họ không thể nhìn mặt mà đánh giá con người được! Chẳng trách Hoa Mãn Nguyệt lại muốn điên như vậy, ngay cả cô cùng Trọng Lâu cũng thật rối trí mà. Cả đám nhìn Hồng Loan chằm chằm, vừa tức vừa buồn cười trong khi vẻ mặt của nó vẫn thản nhiên như không có chuyện gì xảy ra vậy. “Hồng Loan, nộp linh thạch ra đi!” “Tại sao phải nộp?” Hồng Loan vẻ mặt thơ ngây nhìn cả đám hỏi lại. “Tại sao? Tại vì chủ ý này chính là của ta a, là ta bán vé đầu tiên…” Hoa Mãn Nguyệt ấm ức nói. “Thế cũng không có nghĩa là tôi không được bán vé! Các vị bàn bạc chia phần, còn tôi thì bán vé, chuyện này đâu liên quan gì tới nhau?” Hồng Loan thản nhiên nói. Một đoàn quạ đen bay qua trên đầu đám người Khuynh Thành, con chim phải gió này tai cũng thật thính quá đi! “Nộp ra đây!” cả ba thấy không dụ dỗ được nó lập tức gắt lên. “Sao phải thế nhỉ?” Hồng Loan vẻ bất cần nói, muốn đánh nhau với nó sao? Bọn họ làm gì có cửa chứ. Khuynh Thành thật muốn khóc
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




