|
|
Hồng Nhan 3Q - Cho Iphone
Hồng Nhan 3Q là gM SLG với chủ đề lịch sử tam quốc cho Iphone Tải Về Máy
|
rất khả nghi làm cho mình càng hoài nghi hơn.”
“Dịch Thiến, cậu đừng náo loạn á…, mình chỉ bởi vì cậu đột nhiên nói như vậy nên sợ hết hồn. Cậu thử suy nghĩ một chút, mình với anh ta là quan hệ giao dịch nha, mình làm sao có thể thích anh ta?” Không biết vì sao a, tim Giang Tâm Nghiên đập rất nhanh, nhớ tới ngày đó sau khi trở về từ cô nhi viện, ở bãi đỗ xe ngầm của chung cư, Lê Khang giống như là muốn hôn cô…… Nếu như cô không tỉnh lại, anh không phải là sẽ hôn cô rồi……
“Giang Tâm Nghiên.”
“À? Cậu lại muốn nói gì?”
“Cậu đỏ mặt kìa.”
Không thể nào? Trong lòng Giang Tâm Nghiên cả kinh, theo bản năng dùng đôi tay sờ nhẹ hai má, nhất định là vì vừa rồi cô nghĩ tới chuyện Lê Khang thiếu chút nữa đã hôn cô, mới hại cô đỏ mặt. “Dịch Thiến, mình đã nói với cậu, mình không thích Lê Khang, nhưng mình không phủ nhận sống chung với anh ta coi như cũng hòa thuận, chỉ như vậy mà thôi.”
“Mình cũng không có nói gì, lâu ngày nảy sinh tình cảm cũng không phải là không thể nào, cậu nó có đúng không?” Lô Dịch Thiến nửa đùa nửa thật nói. “Nếu như cậu thật sự nói đến tình yêu, mình sẽ cảm thấy vui mừng thay cậu, nhưng nếu nói đối tượng là Lê Khang, thì mình cảm thấy có chút nguy hiểm, bởi vì bản thân của anh ta cho người khác cảm giác anh ta là một người đàn ông nguy hiểm.”
“Chuyện này cậu không cần phải lo lắng, mình biết rõ giữa mình và Lê Khang chỉ là quan hệ giao dịch mà thôi.
“Mình biết rồi, vừa rồi mình chỉ nói đùa với cậu thôi, nhìn cậu khẩn trương chưa kìa. Đúng rồi, bên Pháp có khách hàng muốn xem mấy bộ quần áo trẻ em, cậu xem một chút đi.”
Không tán gẫu nữa, hai người bắt đầu thảo luận chuyện công việc, sau đó, Giang Tâm Nghiên bởi vì buổi tối còn phải tham gia một bữa tiệc cùng với Lê Khang, cho nên đã đi về nhà trước để chuẩn bị.
Thật ra đều là ông nội tự mình chủ trương, gọi điện thoại cho người chịu trách nhiệm chính nói bọn họ sẽ tham gia, cô căn bản không muốn đi đến những nơi công khai đó, nhưng ông nội đã mở lời, cô cũng không thể để Lê Khang xuất hiện một mình, cuối cùng không thể làm gì khác hơn là cùng nhau tham dự.
Nhưng cô cũng đã nhắc nhở ông nội, lần sau đừng làm những chuyện như vậy nữa.
Khi Lê Khang về nhà để đón vợ, thì Giang Tâm Nghiên đã chuẩn bị xong rồi.
Cô mặc một bộ một lễ phục âu phục màu tím, đoan trang mà thanh lịch, bộ lễ phục ôm sát cơ thể cô chỉ để lộ ra đôi chân thon dài đẹp đẽ. Gần nhất, cô không thích tham gia những bữa tiệc tối như vậy, hơn nữa thân phận bây giờ của cô là vợ của người ta, không thích hợp ăn mặc quá mức gợi cảm.
Lê Khang nhìn cô chằm chằm, cũng không bàn luận cách ăn mặc của cô, chỉ dùng ánh mắt nóng rực nhìn cô, nhìn đến nỗi làm cho tim của cô không kiềm chế được đập nhanh hơn. Sau đó, anh rất tự nhiên đi tới cầm tay của cô.
Cô phát hiện hình như anh rất thích dắt tay của cô, đây là có nguyên nhân đặc biệt nào sao? Bây giờ xung quanh cũng không có ký giả, anh chắc hẳn là không cần diễn trò chứ?
Nhưng cô cũng không tránh khỏi tay của anh, bởi vì nó thật ấm áp. Cô bước đi theo anh, cảm thấy rất yên tâm, hai người cùng đi ra cửa.
Ở trong bữa tiệc, ông nội mời cả những người đã tham dự tiệc cưới, quen biết bọn họ cũng không ít người (chỗ này mình chém ^^), sau đó, cô đã gặp người nhiều năm không gặp- anh Tư Phàm, cô đứng yên tại chỗ.
Cô đã không gặp mặt anh Tư Phàm bao lâu rồi? Có lẽ khoảng sáu năm đi. Anh Tư Phàm vẫn giống như trước rất đẹp trai, hơn nữa còn rất chín chắn, nhưng suy nghĩ một chút, bản thân cô cũng từ một cô gái trở thành một người phụ nữ thành thục.
Hôm nay bên cạnh anh Tư Phàm không có vợ yêu vừa trẻ vừa đẹp, nhưng không phải nói muốn mang theo vợ sao? Có lẽ là Phó Thẩm Tinh không thích tham gia bữa tiệc này, mà anh Tư Phàm chắc hẳn cũng sẽ không miễn cưỡng cô ấy, vì vậy nên chỉ đến một mình…… Anh Tư Phàm rất yêu vợ của mình.
Bởi vì người phụ nữ bên cạnh dừng bước lại, cộng thêm bàn tay nhỏ bé được anh nắm hình như đang run nhè nhẹ, Lê Khang phát hiện sự khác thường, tầm mắt nhìn về phía trước, nhìn thấy Trác Tư Phàm.
Mà ở bên kia anh ta cũng chú ý đến hai người, đi về phía bọn họ.
“Giai Dĩnh…… Không đúng, là Tâm Nghiên, đã lâu không gặp.: Trác Tư Phàm là người đàn ông anh tuấn nhất tối nay, hấp dẫn không ít ánh mắt, dĩ nhiên, lúc này cũng có không ít người nhiều chuyện đang quan sát nhất cử nhất động của bọn họ.
Không phải nói đã trở thành kẻ thù rồi sao? Ít nhất Giang lão cũng giận đến nỗi không muốn gặp lại Trác Tư Phàm.
Về phần Giang Tâm Nghiên, thật ra thì trong lòng cô cũng không có thù hận, chỉ là có chút không cam lòng.
Nếu không phải là có Lê Khang ở bên cạnh, cô đoán mình chắc hẳn sẽ quay đầu bỏ chạy, là bàn tay to lớn của anh đã nắm lấy tay của cô, để cho cô có dũng khí mỉm cười đối mặt. “Hi, Anh Tư Phàm, đã lâu không gặp.”
“Anh nghe nói em kết hôn rồi, lúc ấy anh ở Mỹ, không thể quay về Đài Loan tham dự hôn lễ của em. Nhưng anh đoán nếu Giang lão nhìn thấy anh, huyết áp chắc hẳn sẽ tăng cao, sau đó sẽ gọi bảo vệ đuổi anh ra ngoài.” Trác Tư Phàm nở nụ cười nói, anh vẫn coi Giang Tâm Nghiên là em gái. “Đúng rồi, Giang lão gần đây sức khỏe có khá hơn chút nào không?”
“Dạ, sức khỏe của ông nội cũng không tệ lắm, cám ơn anh Tư Phàm đã quan tâm.” Cô đã từng, toàn tâm toàn ý chờ đợi kết hôn với anh, nhưng cảm giác đó dường như là chuyện từ rất lâu rồi.
Trác Tư Phàm nhìn người đàn ông trừng mắt nhìn mình rất lâu đứng bên cạnh cô, trong nháy mắt làm cho anh có ảo giác giống như nhìn thấy Giang lão.
“Không giới thiệu chồng em với anh sao?
“Anh ấy là Lê Khang, chồng của em. Lê Khang, đây là Trác Tư Phàm.” Giang Tâm Nghiên nghĩ thầm, không cần cô giới thiệu, Lê Khang chắc hẳn cũng biết anh Tư Phàm là ai.
“Lê tiên sinh, rất hân hạnh được biết anh.”
“Ừ.” Hai người đàn ông bắt tay nhau, động tác tương đối thân sĩ, không có tranh cãi như những người nhiều chuyện vẫn nghĩ.
Sau đó Trác Tư Phàm thấy bạn thân Thiệu Mạnh Kì đến, anh liền rời đi trước.
Giang Tâm Nghiên nhìn theo bóng lưng rời đi của Trác Tư Phàm, phát hiện tâm tình của mình lại bình tĩnh lạ thường, trước đây thỉnh thoảng cô sẽ nhớ đến những truyện trong quá khứ, bởi vì muốn quên rất khó, dù sao cô cũng đã từng toàn tâm toàn ý muốn làm vợ của anh Tư Phàm.
Nhưng bắt đầu từ khi nào, cô không nhớ đến nữa? Hình như là từ sau khi kết hôn với Lê Khang, thì cô không còn nghĩ đến những chuyện lúc trước nữa, thậm chí gần như sắp quên mất anh Tư Phàm.
“Thế nào? Thấy người đàn ông đã từng bỏ rơi mình, có cảm tưởng gì?”
Là Phòng Vi Tâm. Trong lòng Giang Tâm Nghiên thở dài.
Mặc bộ lễ phục dài thấp ngực bó sát người, dáng người Phòng Vi Tâm thướt tha thích thú ngắm nhìn không bỏ sót, cô ta từng bước đi đến trước mặt Giang Tâm Nghiên. “Xem ra cô vẫn còn rất si mê Trác Tư Phàm, thế nào, vẫn không quên được anh ta? Cũng đúng á…, yêu đơn phương lâu như vậy, muốn quên cũng không dễ.”
Giang Tâm Nghiên thật sự tức giận, trước đây bởi vì cảm thấy có chút áy náy với Phòng Vi Tâm, cho nên không để ý đến những khiêu khích của cô ta, nhưng hôm nay, cô cho là mình nhất định phải nói thật rõ ràng với cô ta, giải quyết triệt để ân oán giữa hai người.
“Lê Khang, xin lỗi, tôi có chuyện muốn nói rõ ràng với cô ta, xin phép vắng mặt một chút. Phòng Vi Tâm, đi theo tôi.”
“Đi thì đi, đừng tưởng là tôi sẽ sợ cô!”
Nhìn thấy hai người phụ nữ đi đến chỗ ít người, mi tâm Lê Khang nhíu chặt. Người phụ nữ ngu ngốc kia, không phải là bị nói trúng tâm sự, cho nên muốn tìm người trút giận chứ? Mặc dù bây giờ tính cách của cô đã trưởng thành không ít cũng ngoan ngoãn hơn rất nhiều, nhưng ai biết một khi tức giận sẽ làm ra chuyện ngang ngược gì, không yên tâm, vì vậy Lê Khang cũng đi theo.
“Giang Giai Dĩnh, cô muốn nói cái gì? Có chuyện thì nói nhanh lên, có rắm mau thả, muốn đánh nhau phải không tôi tiếp!” Vừa đi đến sân bên ngoài đại sảnh không người, Phòng Vi Tâm ngay lập tức nảy sinh độc ác nói.
“Xin cô nhớ kỹ, bây giờ tôi gọi là Giang Tâm Nghiên.”
“Đều giống nhau cả, cô muốn nói cái gì?” Phòng Vi Tâm chỉ muốn biết rốt cuộc cô muốn làm gì?”
“Tôi muốn hỏi cô, ngoài thời trung học không muốn làm bạn với cô ra, tôi còn làm chuyện gì với cô sao? Tại sao cô phải hận tôi như thế?”
“Cũng bởi vì cô không làm bạn với tôi, cô biết mọi người xem thường tôi bao nhiêu không? Cuối cùng tôi không thể không chuyển trường đều là do cô làm hại, cuộc đời của tôi bởi vì cô mà bị hủy hoại.” Nhớ tới chuyện thời trung học, Phòng Vi Tâm vẫn oán hận.
Hủy hoại cuộc đời của cô ta? Như vậy quá khoa trương. “Nhưng sao tôi lại nghe nói cô sở dĩ chuyển trường, là vì mẹ của cô ly hôn với cha ghẻ của cô?”
“Vì sao tôi chuyển trường không quan trọng, cô cũng biết lúc ấy vì có liên quan đến cô, hại tôi còn không thảm sao? Không có ai muốn làm bạn với tôi, cô có thể lĩnh hội được loại cảm giác không có lấy một người bạn ở bên cạnh sao? Giống như cô loại người vẫn luôn được mọi người vây quanh, thiên kim đại tiểu thư được xu nịnh, nhất định sẽ không thể nào lĩnh hội được.”
“Hồi tiểu học tôi thì cũng đã thể nghiệm cảm giác không có đến một người bạn.”
“Cô
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




