watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

LAZADA - Mua Sắm Online
Mua sắm trực tuyến với giá rẻ nhất tại Lazada
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 16:16 - 20/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 4344 Lượt

nếu cô yêu anh ta là không thể nào, nhưng cũng không nên nhắc tới người đàn ông khác ở trước mặt anh, anh giận đến sắp phát điên.

Hôm nay anh mới biết, thì ra mình là một bình dấm chua.

Có khả năng hay không, có một ngày, anh có thể thay thế vị trí của người đàn ông kia trong lòng cô?

Chương 4

Giang Tâm Nghiên và Lê Khang ngày thứ nhất sau khi kết hôn đã công k

khai hành trình, đóng góp cho cô nhi viện anh lớn lên, hàng năm Lê Khang cũng sẽ tự mình tham gia các hoạt động quyên góp, năm nay bên cạnh chỉ là cố nhiều hơn một người vợ xinh đẹp, hai người xuất hện nhất thời trở thành tâm điểm của sự chú ý.

Sau khi hai người chia nhau ra, Lê Khang đi nghe kế hoạch ký túc xá mới của viện trưởng, còn Giang Tâm Nghiên lại cùng chơi đùa với các bạn nhỏ trong cô nhi viện.

Thấy người bạn nhỏ đang chơi trò đắp đất, muốn đắp ra một vườn bánh thú, cô cũng nổi hứng muốn chơi, cùng các bạn nhỏ nặn ra các loại động vật.

Sau đó cô thấy có người đứng ở trước mặt mình, là thư ký của Lê KhangVương Thi Tinh, hai người đã gặp nhau một lần ở trong hôn lễ, nghe nói đối phương và Lê Khang từ nhỏ lớn lên cùng nhau ở cô nhi viện.

Bởi vì cô ấy vẫn nhìn chằm chằm vào mình, Giang Tâm Nghiên đành phải đứng lên khỏi ghế. “Cô có lời muốn nói với tôi?”

“Cô đi theo tôi.” Cô đi cùng Vương Thi Tinh tới bên cạnh một tàng cây lớn.

Vừa đứng lại, Vương Thi Tinh lập tức chỉ tay vào cô tức giận. “Tôi không ngờ cô còn có thể cười được, bộ dạng tự cho mình là Lê phu nhân thật. Cô và anh Khang không phải kết hôn giả sao? Giữa các người là giao dịch, là cô dùng miếng đất đến uy hiếp anh Khang kết hôn giả với cô, có đúng hay không?” Mặc dù anh Khang không muốn cô quan tâm đến chuyện này nữa, nhưng khi nhìn thấy Giang Tâm Nghiên, cô đã cảm thấy rất tức giận, đặc biệt là người phụ nữ này còn ra vẻ hiền lành cùng nhau chơi đùa với những bạn nhỏ, làm cho người ta nhìn thấy không muốn tức giận cũng khó.

Thì ra là người thư ký này biết chuyện giao dịch, thảo nào tức giận như vậy. “Cô cũng đã biết rồi, còn muốn tôi nói cái gì?”

“Loại thiên kim đại tiểu thư như cô từ nhỏ đã có cuộc sống giàu có, đâu thể biết cuộc sống của chúng tôi ở cô nhi viện, nếu như cô biết anh Khang đã cố gắng như thế nào mới có thể thành lập Đông Tường, lại cực khổ bao nhiêu mới làm cho Đông Tường có quy mô như ngày hôm nay, cô sẽ không dùng miếng đất đến uy hiếp anh ấy, cô có biết hay không làm như vậy chẳng khác gì là đang chơi xấu anh ấy?”

Cô chơi xấu Lê Khang? Cho dù sau này cô cũng cảm thấy lôi người vô tội như anh vào có chút áy náy, nhưng lúc này Vương Thi Tinh lại đem tội danh đổ lên đầu cô hình như là quá nặng rồi. “Cuộc giao dịch này, là Lê Khang tự mình đồng ý.”

“Lê Khang anh ấy là vì công ty mới không thể không đồng ý.” Vương Thi Tinh tỏ ra bất bình. “Anh Khang mặc dù thường ngày trầm mặc ít nói, nhưng anh ấy đối với ai cũng dịu dàng, đối với những đứa trẻ ở cô nhi viện này càng thêm chăm sóc, cô chớ nên dùng loại phương thức uy hiếp này ép anh Khang kết hôn giả với cô. Tôi nói cho cô biết. Tôi coi thường cô, hừ!”

Vương Thi Tinh nói xong xoay người muốn đi ra, nhưng lại bị Giang Tâm Nghiên ở phía sau gữ chặt, cô ấy không thể nói những lời mình muốn nói xong liền đi, cũng không cho người khác có cơ hội giải thích.

Không ngờ Vương Thi Tinh tức giận chưa tiêu, nhất thời động tác buông tay quá lớn, trọng tâm của cô không vững ngã ngồi ở trên cỏ. Mặc dù không bị thương, nhưng đôi tay của cô của cô lại dính đầy đất cát của vũng bùn ở bên cạnh vì tối hôm qua trời vừa mới mưa, trên làn váy của cô cũng có chút bẩn.

Khi Lê Khang nhìn về phía bên này, thì thấy Giang Tâm Nghiên ngã ngồi ở trên thảm cỏ, mà Vương Thi Tinh nghiêm mặt đứng ở bên cạnh, thấy thế, anh vội vã đi tới.

Vương Thi Tinh nhìn thấy anh đi tới, vẫn kiên trì nói: “Anh Khang, em sẽ không nói xin lỗi, bởi vì tất đều là lỗi của cô ta.” Sau khi bỏ lại câu không xin lỗi, cô liền rời đi.

Giang Tâm Nghên ngồi ở trên cỏ cảm thấy mình rất nhục nhã, gương mặt xinh đẹp lộ ra nụ cười khổ. “Xem ra tôi đã chọc giận tiểu thư ký của anh.”

Lê Khang hít sâu một hơi, đưa tay đỡ cô từ mặt đất đứng dậy. “Tới đây.” Trên đường đi anh dắt tay của cô, đi đến bồn rửa tay bên ngoài cô nhi viện, mở vòi hoa sen rửa sạch đôi tay đầy bùn đất cho cô.

Động tác của anh thật dịu dàng, khiến cô lần nữa cho rằng mình là bảo bối được anh hết lòng che chở, nhưng vừa nhìn thấy ký giả chụp hình ở bên cạnh, cô liền biết đây lại là đang diễn trò, bởi vì trước khi ra ngoài, anh đã nói hôm nay bọn họ phải xây dựng thật tốt hình tượng vợ chồng ân ái.

Sau đó, anh cầm khăn tay lau khô đôi tay cho cô, dĩ nhiên, ký giả thấy một màn vừa rồi chụp hình liên tục. Xem ra hôm nay bọn họ đóng vai vợ chồng ân ái đóng rất thành công.

Cuối cùng, hướng về phía viện trưởng lên tiếng chào hỏi, bọn họ mới rời khỏi cô nhi viện.

Sau khi ngồi lên xe, Lê Khang không nhịn được hỏi: “Cô và Thi Tinh đã xảy ra chuyện gì?”

“Cô ấy biết chuyện giao dịch giữa chúng ta, rất tức giận, cảm thấy tôi chơi xấu anh.” Giang Tâm Nghuên dựa theo tình hình thực tế nói, “Xem ra cô ấy rất quan tâm anh, bất bình dùm cho anh, có một tiểu thư ký đáng yêu thân thiết như vậy lại suy nghĩ cho anh, anh chắc hẳn cảm thấy rất vui vẻ đi?” Nói xong, Giang Tâm Nghiên lập tức quay mặt qua bên cửa sổ xe, không dám nhìn anh, đồng thời càng muốn cắn đứt đầu lưỡi của mình.

Cô nói như vậy, cảm giác mình giống như là đang lấy thân phận Lê phu nhân chất vấn quan hệ giữa chồng cùng cô thư ký trẻ tuổi đáng yêu……

Xem ra, hôm nay cô thật sự quá mất mặt rồi.

“Thi Tinh chỉ là một cô gái nhỏ, cô không nên so đo với nó, cũng không cần để ý đến lời của nó.” Lê Khang nói qua.

Lời nói lúc nãy của cô, bị anh nghe được cho là cô đang ghen, cho nên anh mới trả lời như vậy.

Tim Gang Tâm Nghiên đập nhanh hơn, dứt khoát nhắm mắt lại, giả bộ mình mệt mỏi muốn nghỉ ngơi, tránh làm cho không khí trong xe càng lúc càng lúng túng.

Ai ngờ, cô chỉ nhắm mắt một chút, cuối cùng cư nhiên thật sự ngủ thiếp đi.

Lê Khang sau khi lái xe về bãi đỗ xe của chung cư, dừng xe xong, cũng không lập tức đánh thức người đang ngủ say bên cạnh, ngược lại dùng ánh mắt thâm tình nhìn cô mà ngay cả anh cũng không phát hiện ra.

Cô không phải là đang ghen đấy chứ?” Mặc dù cảm thấy rất không có khả năng, nhưng anh vẫn rất thích loại giọng điệu chất vấn vừa rồi của cô, rất trực tiếp cũng rất đáng yêu, làm cho anh nhớ tới khi cô còn bé hình như cũng giống như vậy…… Không, khi còn bé cô còn kiêu ngạo hơn.

Trải qua xác nhận hôm nay, anh biết được cô quả nhiên đã quên chuyện trước kia. Cũng đúng, suy nghĩ một chút lúc đó cô mới bao nhiêu tuổi, không nhớ ra được chuyện ở cô nhi viện cũng là đương nhiên, ngay cả anh người đại ca này cũng quên, hoàn toàn không làm cho người ta bất ngờ.

Năm đó khi lần đầu tiên anh gặp mặt cô, anh tám tuổi, còn cô mới năm tuổi.

Ngày đó vừa vặn là đêm giáng sinh, thời tiết vẫn rất lạnh, nghe nói đúng lúc này có con của người tư nhân một nhà trẻ đến cùng với đoàn người muốn đón lễ Giáng Sinh với cô nhi viện, khi ở lại bọn họ còn cho kẹo hàng nghìn người cùng với những món quà nhỏ, nhưng mà anh không cần loại cảm giác bố thí đó, vì vậy đã sớm chạy tới phía sau của cô nhi viện, thà rằng chịu gió lạnh cũng không tình nguyện đợi ở trong phòng.

Nhưng anh không ngờ tới, có một cô gái nhỏ cũng đến phía sau cô nhi viện, đó chính là Giang Tâm Nghên.

Anh còn nhớ rất rõ lúc ấy trên người cô mặc một cái áo choàng lông xù màu đỏ rất đẹp, trên đầu còn đội một chiếc mũ len màu đỏ, chỉ lộ ra khuôn mặt nhỏ bé ngọt ngào vô cùng đáng yêu. Anh nghĩ, cô bé quàng khăn đỏ trong truyện cổ tích cũng không đáng yêu bằng cô, đáng tiếc sau khi nhận ra quần áo trên người cô rất đắt tiền, anh không khỏi sinh lòng bài xích, không biết trong nhà thiên kim tiểu thư nhiều tiền như thế đến đây làm gì?

“Đại ca ca, mời anh ăn kẹo.” Tay của bé từ trong giỏ xách lấy ra mấy viên kẹo, cười thật ngọt ngào đưa cho anh.

“Tôi không cần, cô nhanh một chút tránh ra.” Anh không muốn bị người có tiền bố thí.

“Tại sao anh không cần kẹo của em?”

“Không cần chính là không cần, hỏi nhiều như vậy làm gì? Cô mau tránh ra.” Lê Khang tám tuổi có chút tức giận quát, anh biết anh không nên tức giận với một cô bé, nhưng anh không quản được tâm tình của mình.

Sau đó, anh nhìn thấy cô gái nhỏ vốn còn đang cười, sau một khắc lại cố chấp trừng to mắt với anh. “Em chính là muốn anh nhận lấy kẹo của em.”

Thấy bé kiên quyết đặt kẹo trên tay vào trong tay anh, Lê Khang tức giận. Trực tiếp vứt tất cả mấy viên kẹo trên mặt đất. “Tôi nói không cần, cô nghe không hiểu sao? Cho dù tôi không có ba mẹ, cũng không cần bị sự thương hại.”

Tiếp theo, xảy ra chuyện khiến cho anh ngẩn người, chỉ thấy cô gái nhỏ cũng tức giận, hơn nữa sự tức giận còn khoa trương hơn cả anh, bé đem toàn bộ những viên kẹo cầm trong tay và giỏ xách trực tiếp vứt trên mặt đất, sau đó khóc rống lên.

“Ô…… Tôi cũng không có ba mẹ, tôi cũng muốn có ba mẹ, nhưng ông nội nói bọn họ ở trên trời, cô giáo còn nói sau khi đem những viên kéo trong giỏ xách chi cho mọi người ăn xong, thì có thể đạt được nguyện

Trang: [<] 1, 9, 10, [11] ,12,13 ,21 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT