|
|
Speed Video Downloader - Android
Tải Video Từ Youtube Nhanh Và Miễn Phí Tải Về Máy
|
lo lắng, không nhịn được muốn hỏi rõ ràng.
Lê Khang mím môi, cằm căng thẳng. Không sai, anh xác thực đang tức giận, hiện nay người phụ nữ ngốc này không phải vẫn còn thích người đàn ông trong miệng cô chứ? Biểu hiện của cô cho anh cảm giác này.
“Hay là nói, anh không thích ăn bữa sáng tôi làm? Cũng đúng, đã nói không can thiệp vào cuộc sống của nhau, tôi không nên cố ép anh ăn bữa sáng tôi làm.” Cô trêu chọc tự suy đoán nói.
Lê Khang không nói gì, chỉ là đi về phía bàn ăn ngồi xuống, sau đó bắt đầu ăn bữa sáng trên bàn.
Hành động này của anh lại khiến Giang Tâm Nghiên không hiểu ra sao, cô cho rằng anh đang tức giận, nhưng anh lại chạy tới ăn cái gì?
Thích người đàn ông có chút khó hiểu, cũng giống như ánh mắt sâu xa khó hiểu kia, nhưng trong đó ít nhất cũng biết anh không giận cô sử dụng phòng bếp, đương nhiên, cũng không giận việc cô làm bữa sáng cho anh.
Vậy rốt cuộc anh tức giận cái gì?
Thôi, hỏi anh, anh hình như cũng không nói.
Giang Tâm Nghiên không thể làm gì khác hơn là ngồi xuống cùng nhau ăn sáng.
“Đúng rồi, bữa tối tôi có phải đợi anh không?”
“Tôi luôn luôn ở công ty đến khuya, cô tự mình ăn đi.”
“Tôi biết rồi.” Cô nhớ khi còn bé ông nội luôn bận đến rất khuya mới về nhà, xem ra Lê Khang cũng là một người cuồng công việc, chỉ có thể nói thành công không phải tự nhiên rơi xuống, đều cần phải nỗ lực cố gắng.
Sau khi ăn xong bữa sáng, Lê Khang đến công ty, Vương Thi Tinh giống như thường ngày đem một túi thức ăn đưa cho anh.
“Anh Khang, chào buổi sáng, bữa sáng của anh.”
Lê Khang nhìn thức ăn ở trước mặt, nhớ tới buổi sáng mình ăn đò ăn Giang Tâm Nghiên làm, như cô đã nói, cô thật sự học qua nấu ăn, bởi vì ăn rất ngon. “Thi Tinh, sau này không cần giúp anh mua bữa sáng.”
Năm thứ nhất khi Thi Tinh làm thư ký của anh, biết anh và Uy Hàn đều không có thói quen ăn sáng rất kinh ngạc, sau đó liền bắt đầu giúp bọn họ chuẩn bị bữa sáng, theo như ý kiến của cô bây giờ trẻ tuổi không có cảm giác, chờ sau này già rồi bi bệnh, sẽ hối hận lúc còn tre tại sao không chăm sóc cơ thể thật tốt. Anh còn nhớ rõ Uy Hàn vì vậy cười cô là một tiểu lão bà, thích lo chuyện bao đồng.
“Anh Khang, tại sao không cần mua? Chẳng lẽ Giang tiểu thư giúp anh làm bữa sáng rồi sao?” Vương Thi Tinh rất kinh ngạc, không ngờ thiên kim đại tiểu thư sáng sớm cũng thức dậy làm bữa sáng.
Ngày hôm qua trong hôn lễ cô mới lần đầu tiên nhìn thấy đối tượng kết hôn của anh Khang, dung mạo Giang Tâm Nghiên rất xinh đẹp, nhưng bởi vì hai người không quen, cho nên chỉ nói mấy câu, cô cũng không hiểu rõ tính cách của cô ấy.
Mà hôn lễ hào hoa xa xỉ ngày hôm qua cũng khiến cô mở rộng tầm mắt, nhà họ Giang quả nhiên như báo chí đã viết Tài Đại Khí Thô.
“Chẳng lẽ cô ấy gả tới còn nhân tiện mang theo một đầu bếp?” Cô đoán như vậy.
“Bữa sáng là cô ấy tự mình làm, không có đầu bếp. Tóm lại, sau này em không cần mua bữa sáng giúp anh.” Nói xong, Lê Khang liền đi vào phòng làm việc.
Giang đại tiểu thư biết làm bữa ăn sáng? Xem ra anh Khang cưới được một người vợ thật tốt.
Cầm một phần bữa ăn sáng khác, Vương Thi Tinh đi về phía phòng làm việc của Tổng giám đốc.
“Anh Uy Hàn, anh cũng đừng mê như vậy nữa, hạ quyết tâm lấy vợ đi. Anh Khang nói sau này không cần giúp anh ấy mua bữa sáng.’
“Tại sao không cần giúp anh ấy mua?”
“Bởi vì vợ của người ta sẽ giúp anh ấy làm bữa sáng, cho nên anh cũng mau một chút kết hôn đi.” Anh Khang và anh Uy Hàn là người anh mà cô vừa kính trọng vừa sùng bái, cô hy vọng hai người đều có thể có được hạnh phúc.
“Em nói Giang Tâm Nghiên giúp anh Khang làm bữa sáng? Em đang nói đùa sao? Bọn họ cũng không phải thực sự -”
“Không phải thực sự cái gì? Vương Thi Tinh nghi hoặc hỏi.
“Không có gì.”
“Anh Uy Hàn, anh nói đi, có phải là có chuyện gì mà em không biết không? Cho nên anh mới có thể không tán thành anh Khang và Giang tiểu thư kết hôn?” Trước đây sau khi anh Khang công bố tin vui, cô lại rõ ràng cảm thấy anh Uy Hàn không vui một chút nào. Trên công việc hai người là cộng tác giỏi nhất, cũng là anh em thân thiết nhất, phản ứng của anh Uy Hàn rất lạ.
Dương Uy Hàn suy nghĩ một chút. “Nói em với cũng không sao, dù sao sau này em sẽ biết. Thật ra thì anh Khang kết hôn cấp tốc với Giang Tâm Nghiên là bất đắc dĩ, tất cả đều vì sự phát triển của công ty.”
Thi Ting giống như người nhà, vì vậy Uy Hàn liền đem chuyện Giang Tâm Nghiên dùng một bản hợp đồng kết hôn giả để trao đổi miếng đất toàn bộ nói với cô.
Mấy phút sau, Vương Thi Tinh cực kỳ tức giận chạy vào phòng làm việc của Lê Khang.
“Anh Khang, đây là sự thực sao?”
“Chuyện gì?” Lê Khang bình tĩnh ngước mắt nhìn cô.
“Anh và Giang tiểu thư hai người là kết hôn giả, anh bị uy hiếp, đây là thật sao? Em cái gì cũng không biết, vừa rồi còn vui mừng vì anh cưới được một người vợ tốt.” Vương Thi Tinh khổ sở nói.
Có thể là bởi vì liên quan tới việc lớn lên ở cô nhi viện, đối với gia đình, tất cả mọi người đều có một phần khát vọng, giống như cô cũng hy vọng tương lai sau này mình có thể cùng người trong lòng cùng nhau xây dựng một gia đình ấm áp, kết quả ai ngờ cái cô Giang đại tiểu thư đó lại có thể dùng miếng đất uy hiếp anh Khang kết hôn, thật là thật là quá đáng.
Nét mặt Lê Khang thâm trầm hỏi: “Này Hàn tên kia nói với em sao?”
“Anh không nên trách anh Uy Hàn, anh ấy cũng là bởi vì tức giận bất bình thay anh, không thích cách làm của Giang tiểu thư cho nên mới nói với em.”
Lê Khang thở dài. “Thi Tinh, em hãy nghe anh nói, cuộc giao dịch này không ai bức anh hoặc uy hiếp anh, mặc dù là do Giang Tâm Nghiên nói ra, nhưng quyền quyết đinh là ở anh, là anh tự mình đồng ý cuộc giao dịch này.”
“Anh Khang, tại sao anh lại đồng ý?”
“Sau khi đồng ý, công ty có thể lấy được miếng đất mình muốn, tương lai doanh thu cũng tăng gấp bội, vậy có cái gì không tốt? Hơn nữa có công ty Giang thị làm chỗ dựa, triển vọng phát triển của công ty sẽ chỉ càng tốt hơn, em biết anh và Uy Hàn muốn chinh phục cái thế giới này chứ? Đây là một bước ngoặt lớn rất tốt.” Lê Khang giải thích cho cô hiểu.
“Em biết bất kể là anh hay Anh Uy Hàn, hai người đều rất nỗ lực mới có được sự nghệp, nhưng……” Vương Thi Tinh vẫn cảm thấy rất khó chịu, không khỏi đau lòng nhìn Lê Khang. Công ty thật không dễ dàng gì mới có quy mô như ngày hôm nay, cô nghĩ anh Khang cũng vì muốn công ty tốt hơn mới chịu đồng ý kết hôn giả.
Dù sao, giống như anh Uy Hàn nói, đều là Giang đại tiểu thư khinh người quá đáng, cậy mạnh dùng loại “Thủ đoạn xấu” này để buộc anh Khang làm vợ chồng với cô.
“Thi Tinh, anh lặp lại một lần nữa, giao dịch này là tự anh đồng ý, hơn nữa nếu anh đã kết hôn với cô ấy, thì chuyện này về sau cũng không cần nói nữa. Còn nữa, anh hy vọng mặc kệ là giao dịch hay chuyện kết hôn giả, đều không muốn để cho người khác biết, em có thể làm được không?”
“Em biết rồi, em sẽ không nói với người khác.” Anh Khang muốn cô giữ bí mật, cô cũng chỉ có thể đồng ý.
“Ngoài ra, thứ sáu tuần sau cô nhi viện có tổ chức quyên tiền Hội Viên Du, em hãy thay anh trả lời, nói anh sẽ đến tham dự cùng với vợ mới cưới.”
“Anh Khang, tại sao phải dẫn Giang đại tiểu thư đó tham dự? Hai người cũng không phải là vợ chồng thật.”
“Mặc kệ là thật hay giả, tóm lại anh đã kết hôn với cô ấy, xây
dựng hình tượng vợ chồng ân ái là cần thiết, việc này có thể khiến cho hình tương của hai công ty càng nâng cao hơn.” Biết Lê Khang làm tất cả đều vì công ty, cô gật đầu một cái, bất đắc dĩ đi ra khỏi phòng làm việc.
Lê Khang hiểu Thi Tinh lo lắng cho anh việc làm của người anh trai này, nhưng thật ra thì cô không cần lo lắng cho anh, bởi vì giống như lời anh đã nói, giao dịch tuy là Giang Tâm Nghiên nói ra, nhưng mà quyết định cuối cùng ở anh, là chính bản thân anh đồng ý, thậm chí không để cho Giang Tâm Nghiên có cơ hội đổi ý.
Ngày đó khi anh đến nhà họ Giang cầu hôn, Giang Tâm Nghiên đưa anh ra cửa, anh nhìn ra được Giang Tâm Nghiên muốn hủy bỏ giao dịch, chỉ là anh không để cho cô làm như vậy. Thật vất vả mới có cơ hội có thể đến gần với cô hơn, anh không cho phép ai tới phá hư, bao gồm cả bản thân cô.
Nói anh ích kỷ cũng được, anh cũng không có nói ra suy nghĩ thật trong lòng mình với Uy Hàn hay Thi Tinh, có lẽ là vì che giấu chút mặc cảm tự ti ẩn trong sâu thẳm đáy lòng anh.
Đúng vậy, đối với Giang tâm Nghiên, anh luôn có cảm giác kỳ lạ, bởi vì trong quá khứ khoảng cách của hai người quá lớn, nhớ năm đó cô là tiểu công chúa của công ty Giang thị cao cao tại thượng, mà anh hai bàn tay trắng, không hề có bối cảnh, thành tựu gì cũng không có.
Thật may là sau đó Giang thị đầu tư bị tổn thất, tài chính không bằng trước kia, mà anh cũng trải qua làm việc chăm chỉ, để công ty có sự phát triển hôm nay, cho nên bây giờ ở cùng một chỗ với cô người khác sẽ nói đó là môn đăng hộ đối, điều này làm cho anh cảm thấy tất cả mọi khổ cực đều đáng giá.
Mà thành công là sau này Giang Tâm Nghiên sẽ mãi ở bên cạnh mình? Anh thật sự không nghĩ nhiều như vậy, xa như vậy.
Chỉ có điều buổi sáng khi cô nhắc tới chuyện trước kia, nhìn gương mặt ưu thương của cô, anh không khỏi suy đoán ở trong lòng, cô vẫn thích người đàn ông kia sao? Mặc dù đã sớm nghĩ qua với quan hệ hiện nay của bọn họ,
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




