|
|
BÁ CHỦ TAM QUỐC
Bá Chủ Tam Quốc là game chiến thuật "quốc chiến". Tải Về Máy
|
khách, cô lại bị cảnh tượng trống rỗng trog phòng dọa sợ, mặc dù những vật dụng trong nhà nên có đều có, nhưng trừ những vật đó ra cái gì cũng không có.
Không giống nhà của cô, bốn vách tường treo đầy những bức tranh nổi tiếng, bởi vì không phải những bức tranh nổi tiếng ông nội sẽ không mua. Còn nữa, trong phòng khách cũng bày không ít điêu khắc hoặc bình hoa đắt tiền.
Mặc dù cô cảm thấy ông nội có chút khoa trương, nhưng nào biết Lê Khang cũng khoa trương như vậy, cả nhà trừ đồ nội thất ra, hoàn toàn không có bất kỳ đồ trang trí dư thừa. Tưởng tượng một mình anh ngồi ở trong phòng khách, bóng dáng đó sẽ cô tịch biết bao……
“Đây là phòng khách, bên kia là phòng ăn, đi tiếp qua là phòng bếp.” Lê Khang giới thiệu đơn giản, “Tôi dẫn cô tới phòng của cô.”
Hai người đi vào gian phòng mà Lê Khang đã chuẩn bị cho Giang Tâm Nghiên, không ngoài ý, giống với bên ngoài phòng khách, đồ nội thất trang bị cơ bản đều có, cái khác là vô cùng đơn giản.
Nhìn từ lúc bước vào tới giờ cô vốn không nói chuyện, anh hỏi: “Cô không thích phòng này sao? Hay là muốn đi xem phòng khác?”
Ngôi nhà hàng trăm mét vuông này là anh đã mua ba năm trước, quy cách bố phòng hai phòng khách, ngoài phòng ngủ chính và phòng đọc sách ra, còn có hai phòng cho khách. Trước đây, anh thuê phòng sống ở một phòng khoảng ba mươi mét vuông, cùng ở với Uy Hàn, bất quá bạn gái bên cạnh tiểu tử kia không ít, anh không thích bị quấy nhiễu, vì vậy đã mua một căn nhà khác chuyển đi.
Sau đó Uy Hàn cũng mua một căn nhà, ở nội thành, anh ta thích náo nhiệt.
Giang Tâm Nghiên cười khẽ. “Không cần. Tôi thích phòng này.” Nơi này tầm nhìn ngoài cửa sổ bát ngát, cảnh quan cũng rất tốt, hơn nữa cô chú ý tới, từ cửa lớn đến phía sau, phàm là tủ giầy, ghế sa lon đến TV các loại, đều chỉ có xám, đen trắng ba loại màu sắc, chỉ có phòng của cô là màu sắc tươi sáng. Mặc dù không có điểm dư thừa, nhưng tổng thể xem ra rất thoải mái, có lẽ là bởi vì dung tâm của người chuẩn bị.
“Như vậy gian phòng cách vách cũng cho cô sử dụng, cô muốn làm thành phòng sách hoặc phòng làm việc đều có thể.”
“Ừ, tôi biết rồi, cảm ơn anh.” Cô thật lòng thích môi trường ở đây. “Về sau nếu sống cùng nhau, tôi sẽ trả một nửa chi phí sinh hoạt…… Đúng rồi, tôi có đem bản hợp đồng giao dịch đến.”
“Chúng ta đến phòng khách đi.”
“Được.”
Vợ chồng hai người ngồi trong phòng khách, nhìn bản hợp đồng giao dịch mà Giang Tâm Nghiên soạn thảo, nội dung gồm mười mục, bao gồm không cần phải thực hiện như vợ chồng thật, không can thiệp vào chuyện riêng của nhau vân…vân. Nhìn thấy Lê Khang chỉ đại khái nhìn thoáng qua sau đó liền muốn ký tên, cô vội vàng ngăn cản, “Có lẽ anh nên xem kỹ sau đó hãy ký tên.”
“Có cái gì phải đặc biệt chú ý sao?” Anh hỏi.
“Hợp đồng hôn nhân của chúng ta mặc dù không có thời hạn, nhưng chỉ cần một bên không chịu được, không thể sống chung với nhau nữa, hay hoặc là có đối tượng yêu thích, như vậy sẽ ngay lập tức được yêu cầu hủy bỏ hợp đồng, bên kia phải đồng ý ly hôn vô điều kiện, cái này ở điều thứ năm. Còn có……” Cô vẫn chưa nói hết, đã thấy anh ký xong tên của mình rồi.
“Còn có cái gì?” Anh và cô trao đổi bản hợp đồng, tiếp tục ký tên.
“A, thật ra thì đã viết ở bên trong hợp đồng, lúc nào rảnh anh cứ từ từ xem là được.” Nhìn anh dứt khoát như vậy, cô đành phải ký tên theo.
Sau khi ký tên xong, Giang Tâm Nghiên nhìn anh, không lâu sau cô sẽ sống cùng anh, cũng không biết vì sao, cô hoàn toàn không cảm thấy sợ hãi hay lo lắng, ngược lại có chút mong đợi.
Vậy còn anh? Cũng sẽ có mong đợi, hay là cảm thấy phiền phức hoặc rắc rối?
Đột nhiên, cô rất muốn biết suy nghĩ của anh.
“Thế nào? Tại sao lại nhìn tôi như thế?” Anh phát hiện đôi đồng tử của cô vừa rồi vẫn luôn nhìn anh.
“Tôi đang nghĩ, nếu như anh hối hận, muốn hủy bỏ bản hợp đồng này, bây giờ vẫn còn kịp.”
“Cô hối hận rồi sao?” nhìn chằm chằm khuôn mặt thanh lệ xinh đẹp, Lê Khang hỏi ngược lại.
Giang Tâm Nghiên cười lắc đầu. “Anh có thể sẽ không tin, trên thực tế tôi còn rất kỳ vọng vào cuộc sống mới sắp tới, vậy còn anh?”
“Cô không hối hận là được rồi.” Anh thản nhiên trả lời.
Chẳng biết tại sao, cô cảm thấy giờ phút này trong lời ní của anh có cảm giác thở phào nhẹ nhõm. Là ảo giác của cô sao? Nhưng cho dù là thật, chỉ sợ là anh đang lo lắng về chuyện miếng đất đi. Sau này ông nội nói với cô, Lê Khang sau khi mua được miếng đất đó, công ty của anh ngay lập tức có thể mở rộng nhà máy, trong tương lai lợi nhuận rất lớn, thảo nào anh lại đồng ý hợp đồng mà cô đưa ra.
“Đúng rồi, về việc tôi sắp sống với bạn cùng phòng mới, anh có quy định đặc biệt nào muốn tôi tuân thủ không? Cũng như phòng ngủ của anh hoặc thư phòng không cho tiến vào… Giang Tâm Nghiên hỏi.
“Ngôi nhà này, mỗi nơi cô đều có thể tự do sử dụng hoặc ra vào.” Một câu nói rất đơn giản đã thể hiện được sự rộng lượng của người đàn ông không hề rụt rè.
“Tôi biết rồi, cảm ơn anh. Còn nữa, sau này nếu anh có bạn tới chơi, cần nói để tôi rời đi, gọi điện thoại cho tôi, tôi sẽ lập tức rời khỏi.”
“Tôi không có nói cần cô phải tránh mặt bạn của tôi. Ngược lại là cô, nếu cô muốn dẫn bạn đến nhà cũng có thể, nhưng cô phải gọi điện nói trước với tôi một tiếng.”
“Tốt.” Trên thực tế phạm vi sống của cô rất nhỏ, bởi vì làm việc ở nhà, rất ít khi tiếp xúc với bên ngoài, bạn bè cô lui tới thân thiết cũng chỉ có Dịch Thiến mà thôi.
Sau đó hai người lại tiếp tục thảo luận, có chút phát hiện ngoài ý muốn hai bên có rất nhiều điểm chung, như bạn bè cũng không nhiều, không có cái loại người thường xuyên tới thăm, còn nữa, Lê Khang ngoài công việc ra thì chính là ở lại trong nhà, mà cô cũng vậy, trừ ở trong nhà thì chính là nhà thiết kế thời trang trẻ em, ngày nghỉ cũng như vậy thích ở nhà, không thích đi ra ngoài.
Bọn họ nói chuyện này, cho đến khi trời tối, coi như là hiểu biết thêm một chút về nhau, thì ra là hai người còn rất hợp nhau.
Một tháng sau, Lê Khang và Giang Tâm Nghiên kết hôn, hôn lễ diễn ra vào chủ nhật, được tổ chức ở khách sạn sáu sao.
Theo như lời của Giang lão, đây là một hôn lễ vô cùng hào hoa khí phái, hầu như tất cả các nhân vật nổi tiếng trong giới chính trị, kinh doanh đều tới, truyền thông lại tập trận ngăn cản ở cửa chụp hình phỏng vấn, dù sao “Hợp đồng hôn nhân tám mươi tám tỷ” là đề tài lôi cuốn hiện nay,có người oai phong hô phong hoán vũ trên thương trường trước đây cùng với thế hệ mới chống chọi mạnh nhất của thương nghiệp liên thủ, sẽ khuấy động ra những tia lửa gì, thật là làm người ta chờ mong.
Về phần cô dâu, chú rể làm sao vượt qua đêm tân hôn của hai người đây?
“Tôi mệt rồi, muốn đi nghỉ ngơi trước, chúc ngủ ngon.” Buổi tối hôm đó, Giang Tâm Nghiên đang lúc Lê Khang giúp cô cầm rương hành lý lớn có đồ trang điểm và áo cưới bỏ vào trong phòng của cô, nói với anh như vậy.
“Ngủ ngon.” Lê Khang đáp.
Sau đó, hai người ở trong phòng của mình trải qua đêm tân hôn.
Nếu đem tân hôn đều là ai ngủ người nấy, dĩ nhiên cũng sẽ không có chuyện du lịch tuần trăng mật, vì vậy buổi sáng hôm sau, Lê Khang vẫn đi làm như thường lệ.
Bất quá, lại có chút không giống với mọi khi.
Bởi vì anh vốn cho rằng tối hôm qua mệt chết, lúc này người phụ nữ vẫn còn ngủ trong phòng, lại đang mặc tạp dề xuất hiện ở cửa phòng bếp, nói cô làm bữa sáng, mái tóc dài của cô cuộn lại.
Mặt trái xoan càng thêm tỉ mỉ xinh đẹp, làm cho anh nhất thời sững sờ tại chỗ, thật sâu nhìn cô chăm chú.
Biểu tình trên mặt của Lê Khang ở trong mắt của Giang Tâm Nghiên, giống như có chút bị cô hù sợ.
“Dáng vẻ của anh xem ra rất kinh ngạc, cho rằng tôi là một đại tiểu thư không biết làm việc nhà? Hay là lo lắng tôi làm bữa sáng không ngon? Anh yên tâm, tôi mười chín tuổi đã bắt đầu học nấu ăn từ đầu bếp của gia đình tôi, cho nên tay nghề cũng không tệ lắm.”
“Mười chín tuổi thì bắt đầu học?”
“Ừ, lúc đó tôi cho rằng sau khi tốt nghiệp đại học xong liền kết hôn, do đó rất nghiêm túc học nấu ăn, muốn làm một thê tử tốt, một người vợ tốt, kết quả……” Nghĩ tói chuyện năm đó, cô cười chua xót. “Tôi nghĩ anh chắc hẳn ít nhiều cũng biết được, sau đó tôi bị bỏ rơi, đối phương kết hôn với người khác.” Năm đó chuyện anh Tư Phàm cưới người khác, truyền thông còn làm huyên náo một trận lớn, đương nhiên, về việc miêu tả cô hay là ông nội phần lớn đều là những tin tức xấu.
Nói xong cô nhìn lên, lúc này mới phát hiện biểu tình của anh thâm trầm cứng nhắc, so với ngày thường càng lạnh lẽo hơn, giống như đang tức giận.
Là bởi vì không thích nghe chuyện cũ của cô, hay là bực mình vì những thứ lộn xộn trong phòng bếp, bất luận là cái nào, cô cũng nên nói xin lỗi. “Xin lỗi , tôi không nói trước với anh một tiếng đã dùng nhà bếp rồi, hy vọng anh đừng tức giận, tôi chỉ nghĩ tôi muốn ăn bữa sáng, cho nên cũng làm cho anh một phần.”
“Tôi đã nói rồi mỗi một chỗ của ngôi nhà này cô đều có thể tùy ý sử dụng.”
“Vậy thì bộ dáng của anh vì sao nhìn giống như đang tức giận.” Sẽ không phải là ngày đầu tiên hai người đã nổi lên tranh chấp đi.
Giang Tâm Nghiên có chút
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




