watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

Phần mềm lướt web - UC Web MINI
Lướt web nhanh hơn và tiết kiệm tới 95% chi phí.
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 04:32 - 20/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 3416 Lượt

oản, em đẹp như vậy, anh sợ có nhiều kẻ xấu mơ ước em”

“Trừ anh ra, còn ai thèm quan tâm em chứ?”

“Anh chỉ hi vọng như em nói thôi”

Hà Dĩ Mục thở dài, cô nhóc này không biết mình có thể khiến đàn ông động lòng đến thế nào cơ chứ? Chỉ có điều, cô không biết, chẳng hề biết gì, vô tội cứ như một chú dê con.

Kiều Diệc Oản nhún nhún vai, cảm giác anh bảo vệ mình quá độ.

“Không phải em hi vọng em sẽ thành một đứa rảnh rỗi vô dụng chứ? Em khong phải là gái bao của anh” Bị anh nuôi không sao, nhưng không sao lại thật sự vô cùng đáng sợ.

Người rảnh rỗi quá lâu sẽ sinh bệnh.

Thân thể không có tật xấu trong lòng cũng có tật xấu.

Lưu Tĩnh Linh chính là một ví dụ.

Tính tình chẳng giống đại tiểu thư nhà giàu, biến tình yêu của người đàn ông thành thứ duy nhất của mình, rảnh rỗi đâm ra để ý chuyện vụn vặt, một tình cảm vốn có hi vọng đã bị chính cô ta phá hủy.

“À phải, phòng hồ sơ tài liệu còn thiếu một người, em có hứng thú không?”

“Phải làm cái gì?”

“Sửa lại hồ sơ quản lý của công ty, phụ trách cho mượn và thu lại tài liệu công cộng của công ty. Nghiêm túc mà nói, chủ yếu có hai chỗ cần xử lý, một là quản lý hồ sơ đang thực hiện, hai là xử lý các tài liệu”.

“Nghe cũng không tệ lắm”

Cô không có dã tâm gì, có một công việc ổn định nuôi sống mình là tốt rồi”

“Để anh nói chuyện với người phòng đó”

“Cảnh cáo anh, ở công ty nhớ phân biệt việc công tư rõ ràng đó” Cô nghiêm túc nói rõ lập trường.

Người khác có lẽ cảm thấy yêu ở công sở rất kích thích, nhưng cô thấy rất phiền toái.

Nhất là lại đường đường cùng tổng giám đốc, thì không phải là phiền toái bình thường, tuyệt đối sẽ trở thành kẻ địch của nhân viên nữ toàn công ty.

Kiều Diệc Oản đã bị Lưu Tĩnh Linh đâm cho 1 phát vào bụng, cũng không muốn bị ai chọc thêm cho phát nữa. Bữa trưa bình thản xem như cuối cùng cũng ăn xong.

Hà Dĩ Mục đang định thuyết phục Kiều Diệc Oản buổi chiều đến công ty thăm một chút, lúc này điện thoại của cô lại vang lên “

“Anh?” Kiều Diệc Oản nghe điện thoại một cái lập tức thay đổi thần thái “Anh về rồi à? Đi chơi vui không? Có bị đen đi không? Chị dâu có khỏe không… Thế à, vậy chúc mừng anh. Anh à, anh phải cố gắng lên đó, bây giờ anh phải nuôi thêm một người nữa rồi.”

Giọng cô mỗi lúc một nhỏ đi, vẻ mặt mỗi lúc một đưa đám, như bị đả kích rất lớn.

Hà Dĩ Mục ôm lấy bả vai mảnh khảnh của cô.

“Muốn gặp em à? Được, lúc nào đây? Ở đâu? Bây giờ? À, được rồi, em ở gần công ty anh, vậy sang quán café đối diện nhé. Được, gặp nói chuyện sau.”

“Kiều Diệc Viễn về rồi à?”

Hà Dĩ Mục dập tắt nụ cười gần đây anh thường thể hiện, khôi phục vẻ mặt không chút thay đổi trước đây. Anh như vậy, thật lạnh lùng xa cách, hoàn toàn không biết là đang nghĩ gì.

Kiều Diệc Oản gật đầu “Anh ấy có việc muốn tìm em”

“Anh đưa em đi”

“Không, không cần, anh là sếp anh ấy, gặp mặt không được” Cô vội vàng từ chối.

Anh không nói chỉ nhìn cô.

Cô chột dạ cúi đầu, ngón tay lặng lẽ xoắn lại sau lưng.

“Oản oản” Anh ôm lấy cô “Đi nhanh về nhanh, đừng làm anh lo lắng”

“Vâng” Kiều Diệc Oản ngoan ngoãn gật đầu.

“Vậy anh về công ty trước”

Anh xoay người định đi, Kiều Diệc Oản vội vàng túm lấy áo, anh quay đầu lại.

“Quên nói cho anh biết, vừa rồi anh trai em nói cho em biết, chị dâu đã có thai”

Hà Dĩ Mục nhìn cô như muốn khóc lại miễn cưỡng nặn ra vẻ mặt tươi cười, đành cười khổ trong lòng, cô vẫn chưa quên được Kiều Diệc Viễn? Người phụ nữ khác mang con của hắn, cô khổ sở đến mức này.

Anh lại ôm lấy cô “Cô bé ngốc, hâm mộ rồi hả? Nếu không chúng ta cũng sinh một đứa con nít chơi?”

“Anh đó, ai muốn sinh con với anh, đừng có mơ hão” Cô núp trong ngực anh, nũng nịu phản bác.

Anh cười.

“Hà Dĩ Mục”

“Hả?’

“Anh sẽ luôn yêu em chứ?”

“Chỉ cần em không bỏ anh”

Không có tình yêu nào là thực sự vô tư.

Anh có thể không ngại cô trước kia thích ai, nhưng không thể không để ý từ giờ về sau.

Tình yêu là thứ bá đạo và độc chiếm nhất trên đời, không thể cho phép người thứ 3 tồn tại.

“Hà Dĩ Mục, chỉ cần anh vẫn đỗi xử với em như vậy, em sẽ luôn ở bên cạnh anh” Cô thủ thỉ.

Cô không biết có thể yêu anh hay không, nhưng cô thích cảm giác được anh chiều chuộng, ngủ trong lòng anh cũng rất có cảm giác an toàn, cô nghĩ, có lẽ cả đời này cô cũng sẽ không chán cảm giác đó.

“Anh đảm bảo, chỉ cần em không chủ động rời bỏ anh, cả đời này anh sẽ yêu em như thế”

Cho dù biết cô chỉ xem mình như một tấm ván bấu víu lúc thương tâm, nhưng anh vẫn cam kết với cô “Hà Dĩ Mục”, cô bé nhỏ cọ cọ trong lòng anh “Em cảm thấy em cũng hơi thích anh rồi” “Chỉ hơi thích thôi sao, không phải rất thích à?”

“Đừng đắc ý”

“Mau đi đi, đừng để người khác chờ quá lâu”. Bàn tay to của anh vuốt ve mái tóc cô.

“Vâng”

Anh đi trước.

Nhìn bóng lưng cao ngất trầm ổn của anh, Kiều Diệc Oản đột nhiên cảm thấy trong lòng rất kiên định.

Tâm trạng khổ sở vì nghe nói chị dâu mang thai đã hoàn toàn tiêu tan.

Kiều Diệc Viễn là một người đàn ông đẹp trai, khác hẳn với kiểu rắn rỏi tràn đầy nam tính của Hà Dĩ Mục. Hai hàng lông mày dài rậm, cặp mắt trong suốt thâm thúy, sống mũi rất cao, môi mỏng khêu gợi, làn da quá trắng trẻo nõn nà đối với một người đàn ông, giống như được thượng để gọt rũa cẩn thận, khiến người xem phải than thở. Chỉ có điều mẹ không thích Kiều Diệc Viễn, ngày nào cũng nói anh có bộ dạng thâm độc xảo trá.

Hơi thấp hơn Hà Dĩ Mục một chút, nhưng so với đàn ông bình thường thế là cao rồi.

Lúc này Kiều Diệc Viễn đang ngồi ở vị trí gần cửa sổ, thấy Kiều Diệc Oản đi vào, vẫy vẫy tay với cô.

Đó là vị trí cố định trước đây của Kiều Diệc Oản, trưa nào cô cũng ngồi đó.

Kiều Diệc Oản ngẩn ra, sau đó nở một nụ cười rực rỡ đi đến.

“Chuyện gì vậy? Sao em lại bị cuốn vào chuyện tình cảm với người khác? Trước đây anh đã cảnh cáo em, Đài Bắc là một cái thùng nhuộm, em nhất định phải dữ mình trong sạch, bảo toàn danh dự. Nhưng nhìn xem em đã làm gì? CHẳng lẽ em không biết mấy loại công tử có tiền có thế, cuộc sống rất thối nát sao? Hay em cũng muốn phất lên như Phượng hoàng?”

“Đủ rồi, anh” Kiều Diệc Oản cũng đứng lên, kích động toàn thân phát run “Anh chẳng biết gì hết, chẳng hiểu cái gì, anh không có tư cách ở đây dạy dỗ em”

“Thế thì em nói tất cả cho anh biết, để anh hiểu rõ”

“Em” Lời đến khóe miệng nhưng Kiều Diệc Oản lại á khẩu không nói được gì.

Phải nói thế nào? Có thể nói gì? Chẳng lẽ nói tất cả là do anh? Vì cô yêu anh, cho nên tháy anh kết hôn với người khác nên đau khổ, lén chạy đến quán rượu uống say, kết quả là lên giường với người khác? Anh chính là đầu sỏ hại cô bị cuốn vào sự việc phức tạp này, nhưng bây giờ lại ở đây hùng hổ chất vấn cô?

Tại sao? “Anh, đây là cuộc sống của em, không cần anh quan tâm. Anh cứ sống tốt cuộc sống với chị dâu đi.”

“Này, em đang nói lăng nhăng gì đó”

Anh muốn bắt cô nói cho rõ ràng nhưng Kiều Diệc Oản đã chạy mất rồi.

Kiều Diệc Viễn chán nản ngồi tại chỗ, anh không rõ mình là lo lắng cho cô hay là ghen tị mà không ngừng nổi cáu.

Anh làm sao không biết Kiều Diệc Oản có tình cảm với mình? Anh cố ý giữ khoảng cách với cô, giữ vững mối quan hệ an hem, để không bị mẹ Kiều Diệc Oản gán thêm tội danh lừa gạt con gái bà để chiếm đoạt tài sản Kiều gia.

Kiều gia có lẽ cũng có chút tiền, nhưng anh không thèm quan tâm.

Anh tin vào năng lực bản thân, nếu không phải cảm kích ông bà đã nuôi anh lớn, anh đã sớm tuyên bố đoạn tuyệt với Kiều gia rồi.

Bây giờ, Kiều Diệc Oản là người thân duy nhất của anh.

Là cô gái thanh thuần xinh đẹp lại lương thiện, khi anh bị Kiều Diệc Phi đánh cho vỡ đầu chảy máu, hình ảnh cô ôm anh khóc đến chết đi sống lại, luôn mồm kêu gào “Anh, anh không thể chết, anh, anh phải ở bên em” vẫn luôn quanh quẩn trong đầu anh.

Kiều Diệc Oản lớn lên cành xinh đẹp động lòng người.

Cô đuổi theo anh tới Đài Bắc, anh tâm hoảng ý loạn trốn tránh, không biết phải làm sao đành vội vã kết hôn với người khác.

Bây giờ, anh tự nếm hậu quả mình gây ra.

Cô gái nhỏ luôn chạy theo anh bây giờ đã không còn gì quyến luyến anh nữa, ngược lại lao vào lòng người đàn ông khác, tâm trạng anh hết sức phức tạp.

“Đây là lựa chọn của em, vậy thì, nếu Hà Dĩ Mục phụ em, anh sẽ tuyệt đối không bỏ qua cho hắn” Nhìn chằm chằm tờ báo cũ, anh nghiến răng nghiến lợi nói.

Chương 7

“Tiểu thư, xin hỏi cô có hẹn trước với tổng giám đốc không?”

Lễ tân nghi ngờ nhìn Kiều Diệc Oản.

Tổng giám đốc từ trước đến giờ không cho tình nhân của mình xuất hiện ở công ty, anh là người công tư rõ ràng, cuộc sống riêng tương đối nghiêm túc, cho nên đột nhiên có một cô gái xuất hiện khiến cho lễ tân nghi ngờ.

“À… Tôi…” Kiều Diệc Oản hơi hối hận vì sự lỗ mãng của mình.

Lao ra từ quán café, chẳng hiểu sao cô lại chạy vào trụ sở Hằng Viễn chứ? Lúc ấy trong đầu trống rỗng, chỉ muốn trở lại bên bờ ngực rộng rãi đã cho cô cảm giác an tâm,

Trang: [<] 1, 9, 10, [11] ,12,13 ,14 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT