|
|
LAZADA - Mua Sắm Online
Mua sắm trực tuyến với giá rẻ nhất tại Lazada Tải Về Máy
|
Vũ nâng mi, ánh mắt sâu đen lãnh liệt mang theo một tia trào phúng ý vị nhìn cô.
“Tôi nghĩ hình như em có chút hiểu lầm, tôi chưa bao giờ theo đuổi em. Tôi đã nói rồi, cưới em là do cha tôi đích thân quyết định, đối với tôi mà nói, đàn bà đều giống nhau, chỉ cần là người có thể diễn tốt vai diễn chủ nhân của Lăng gia là được rồi.”
Nhìn thấy Hướng Lệ Vi sắc mặt một trận xanh, lại một trận trắng, anh khẽ phiết miệng cười khẽ: “Về phần những kẻ theo đuổi em, tôi cũng thật phải nhắc nhở, đừng có du củ(vượt ra ngoài khuôn phép), chỉ cần em làm đúng bổn phận của một người vợ, Lăng gia sẽ cho em không ít, dù sao xem em cũng không phải là chỉ có một mình tôi, có đúng không?” Đôi mắt thâm sâu xẹt qua mang theo ý lạnh nhìn cô.
Cách nói ám chỉ cùng dọa dẫm của anh khiến Hướng Lệ Vi nhất thời mặt mày thất sắc, cước bộ cũng hơi lảo đảo một chút, người đàn ông này tâm tư thâm trầm lại đáng sợ, hoàn toàn đã nhìn thấu ý đồ của cô. Nỗi sợ hãi trong lòng đột nhiên dâng cao, nhìn thấy biểu tình trên mặt Lăng Chấn Vũ quỷ mị cùng lãnh khốc, đầu của cô bỗng dưng nảy sinh một ý niệm, cô không thể cũng không dám gả cho người đàn ông trước mặt này, chỉ sợ cô còn chưa kịp hưởng ngoạn hết mọi sung sướng đã phải chịu khổ, gả cho anh ta nhất định sẽ buồn đến chết.
0
Nhưng mà, cô biết rõ hôn sự này đã định, cha mẹ cô nhìn thấy cuộc hôn nhân giàu sang như vậy đã mong muốn từ lâu. Bây giờ chỉ còn có một kế, chỉ có bỏ trốn mới có thể thoát được, về phần cha mẹ thì cô sẽ từ từ xoa dịu cùng khuyên giải.
Chủ ý đã định, Hướng Lệ Vi lộ ra một thoáng xảo quyệt rồi mỉm cười thoải mái, lại nhìn Lăng Chấn Vũ cao ngất anh tuấn trước mặt, không có được người đàn ông xuất sắc như vật thật đúng là có chút đáng tiếc, nhưng vì anh ta mà buông tha cho những kẻ khác, với cô mà nói là mất nhiều hơn được.
Chương 2
Edit+Beta: Hamano Michiyo(Momo)
Văn phòng quản lí của tổng giám đốc tập đoàn Lăng Thị.
Căn phòng rộng lớn khí phái hoàn toàn sử dụng thiết kế theo những đường nét trơn trượt, lấy bụi hắc bạch ba màu làm chủ đạo, càng toát lên vẻ đơn giản mà hiện đại. Phong cách như vậy có thể thể hiện được cá tính lãnh đạm trầm ngưng của chủ nhân căn phòng này.
Lăng Chấn Vũ ngồi sau bàn làm việc, ánh mắt trầm ổn bình lặng nhếch lên, ôn hòa dừng lại ở người bằng hữu tốt đang ngồi trước anh, Tống Thiên Lỗi.
Tống Thiên Lỗi
cũng có được gia thế hiển hách như anh, cũng là một người có ngoại hình phong lưu tuấn dật, chẳng qua là trên gương mặt tuấn tú mê người kia thường mang theo một mạt ngoạn thế không cung, trò chơi nhân gian đích phóng dật tươi cười.
“Cậu thật sự kết hôn với cô gái hoa danh bên ngoài, phóng lãng thành thói Hướng Lệ Vi kia ư?” Tống Thiên Lỗi không cho là đúng chép miệng nói: “Cô
ta mỹ tắc mỹ hĩ, cũng có thể cho cậu đội nón xanh* bất cứ lúc nào đấy.”
0
Lăng Chấn Vũ lạnh lùng cười nói: “Cô ta là một cô gái thông minh, sẽ không tưởng làm ra chuyện này để gây tổn hại cho mình đâu.”
Tống Thiên Lỗi lắc lắc đầu, một tay sờ sờ cái mũi, làm bộ không nghe ra lão nhân nói cái gì, dáng điệu thở dài phiền não.
“Tớ thực không hiểu cậu vì cái gì muốn đi tìm loại đàn bà vừa nham hiểm ranh mãnh, vừa không dễ khống chế lại muốn cầu một đống như vậy! Cứ thông minh như tớ, chọn một người con gái ôn tuần nhu thuận*, ít nhất sẽ không gây ra rắc rối cho mình.” Anh lắc đầu nói xong, dương dương tự đắc cho rằng lựa chọn của mình mới thực là sáng suốt.
0
@Momo: Chà, lạc đề chút, nhắc đến anh Tống Thiên Lỗi này là ta lại nổi hứng. Hehe, như anh í đã bày tỏ bên trên, ảnh muốn cưới một người dễ bảo lại ít nói nhu thuận, thực tế ảnh cũng đã có một vị hôn thê như thế, bên ngoài ảnh phong lưu đa tình lăng nhăng, nhưng cái cô Quý Hiểu Linh này vừa hiền vừa nghe lời nên hem dám nói chi. Haha, cuối cùng thì trời không phù hộ người, người ảnh cưới lại là Quý Hiểu Hàm, chị của Quý Hiểu Linh, một cô tiểu sư tử Hà Đông chính cống ạh^0^. Ảnh Tống Thiên Lỗi vừa đa tình vừa mặt dày hết chỗ nói, có nhiều chuyện hay đấy^^. Ảnh là nam chính trong bộ “Vị hôn phu phách lối” của Tâm Lam, do VFICLAND dịch, đã xong rồi đấy, lên bác Gúc sớt mà tìm về~>-/@
Lăng Chấn Vũ nghe vậy nhíu mày hỏi: “Cậu thậm chí vẫn còn khuất phục dưới quyền uy của ông nội mình, lúc trước chẳng phải cũng không chịu đáp ứng hay sao?”
Tống Thiên Lỗi không kiềm chế được nở một nụ cười giảo hoạt phóng đãng nói: “Cậu cũng biết, tớ không phải cái loại vì một thân cây mà buông tha cho cả rừng rậm*, đồng ý với lựa chọn của ông nội là bởi tớ đã gặp qua Quý Hiểu Linh, côấy ôn tuần mà trầm tĩnh, là người không có chính kiến, sẽ không quản chuyện đàn ông đi gặp đàn bà. Cưới người như vậy, tớ cực kì an tâm rằng cuộc sống tự do cuồng phóng của mình không bị mất, lại có thể trấn an ông già mỗi ngày lải nhải không ngớt kia, có gì mà không tốt đâu?”
0
“Cậu thật muốn như vậy? Chỉ sợ sự tình đối với mình lại không nghĩ gì được nấy, tốt đẹp được như vậy đâu.” Lăng Chấn Vũ từ chối cho ý kiến, chỉ hài hước nói. (Momo: Ha, Vũ ca ca tiên đoán như thần.)
Hai người đàn ông đều nhướn mày nhìn nhau, trao đổi ánh mắt nồng hậu nam tính(????) cùng ngôn ngữ không lời hết sức trào phúng.(sr bà con ta chém đoạn này, chắc ý bảo hai người bốn mắt nhìn nhau kiểu cậu đang nghĩ gì tôi biết hết đấy, đó đó…~~~)
Đột nhiên, tiếng chuông điện thoại vang lên. Lăng Chấn Vũ thong dong cầm lấy ống nghe, gương mặt đang tươi cười sau khi nghe được thanh âm từ bên kia truyền đến liền biến sắc, dần dần trở nên u ám. Tống Thiên Lỗi ngồi một bên cũng ngửi được một loại hơi thở không bình thường, bèn nghiêm túc xem xét sắc mặt của người bạn tốt. Một lúc lâu sau, Lăng Chấn Vũ buông ống nghe, gương mặt lạnh lẽo làm người ta vô cùng sợ hãi.
“Làm sao thế? Xảy ra chuyện gì ư?” Tống Thiên Lỗi nâng mi hỏi thử. Chấn Vũ là loại người rất rất biết kiềm chế, bao năm qua ở thương trường đều biểu hiện kiệt xuất, không người nào không dương ngón cái ra khen ngợi, thật không nghĩ được hắn gặp phải chuyện gì mà như vậy.
Lăng Chấn Vũ ngẩng đầu, trầm giọng nói: “Vị hôn thê của tớ trốn đi, vừa rồi là cha vợ tương lại gọi điện thoại nói cho tôi biết, con gái mất tích, phiền tớ qua đó thương thảo biện pháp!” Âm điệu lạnh lùng mang theo mơ hồ vài phần tức giận.
Tống Thiên Lỗi trước là sửng sốt, sau lập tức cười to ra tiếng. “Thật khiến cho người ta không dám tin, quý tộc độc thân lại có giá trị trong giới thượng lưu như cậu, hôn thê tự nhiên lại chạy trốn!” Anh nguyên là nghĩ muốn đem bạn tốt ra tiêu khiển một phen, nhưng vừa nhìn thấy ánh mắt lạnh như băng mà sắc bén của Lăng Chấn Vũ, tiếng cười lập tức ngừng lại.
“Hừm……Chuyện như này thực chưa hẳn là không tốt, tớ có nói qua với cậu rồi, Hướng Lệ Vi kia không phải là một đứa con gái biết an phận thủ thường đâu.” Tống Thiên Lỗi thanh thanh yết hầu, nghiêm trang phân tích.
“Cậu không hiểu. Chỉ có cưới vợ, tớ mới có thể ngồi lên được chức chủ tịch tập đoàn Lăng Thị, không chịu sự áp chế của cha nữa, này cũng là điều kiện ông ta đề ra.” Lăng Chấn Vũ nheo mắt, âm trầm nói.
Tống Thiên Lỗi nhìn người bạn tốt một cách tràn ngập đồng tình, mẹ của Chấn Vũ là người phụ nữ bên ngoài của Lăng bá bá, nguyên bản cũng không được thừa nhận, ai ngờ vợ thực của Lăng bá bá lại sinh không ra con trai, lúc này mới đem mẹ Chấn Vũ về nhà, để cho Chấn Vũ nhận tổ quy tông.
Tuy là như thế, nhưng Chấn Vũ cùng mẹ ở Lăng gia thường phải chịu sự lạnh lùng cùng khinh rẻ, Lăng bá phụ lại là một người đàn ông theo chủ nghĩa nghiêm khắc độc tài, đối với Lăng Chấn Vũ thải thủ cao áp*, cường thế mà vô tình thiết lập sự giáo dục cứng rắn. Mấy năm nay, hắn đều kiên nhẫn sống, một lòng một dạ muốn cho chính mình cùng người mẹ nhu ngược ở Lăng gia dương mi phun khí**, lại tránh không được ý trời.0. Hiện giờ, Hướng Lệ Vi trốn hôn, không thể nghi ngờ gây cho hắn một đả kích rất lớn, làm cho giấc mộng của hắn thành hư không.
“Hừ, tớ tuyệt đối không để cho bất kì kẻ nào làm trở ngại kế hoạch của mình, cho dù đó là ai.” Lăng Chấn Vũ hàn thanh cất tiếng. Nói xong, anh đứng lên, nhanh chóng cầm lấy chiếc áo khoác trên lưng ghế, như con báo nhanh lẹ không tiếng động mà bước ra khỏi văn phòng.
Tống Thiên Lỗi nhìn theo thân ảnh cao ngất của người bạn tốt rời đi, không khỏi lắc đầu thở dài một phen, chỉ sợ lão già họ Hướng ham mê phú quý quyền lực này không như vậy dễ dàng thu phục.
Hướng Hải Lam lưng mỏi nhừ, hai tay ôm thư từ bước vào trong nhà họ Hướng. Hôm nay khóa học có điều, so sánh ít, cô mong lấy đề sớm về nhà, cô tính toán về đến nhà sau, ở hoa viên chỉ có cây có nước sẽ nhìn ngắm qua một chút lịch sử mỹ thuật Tây Dương. (câu này dở tệ, ta đành giữ sát với cv thôi, chứ kì thực nếu chém thì chắc khác=_=, đại khái bà con cứ hiểu chị ý được nghỉ học sớm, về nhà ôn bài thôi~~~).
Đúng lúc cô bước vào phòng khách rộng lớn mà hoa lệ, hai mắt thanh huỳnh* bỗng trợn lên, hiện tại bất quá mới có hai giờ chiều, như thế nào trong phòng lại nhiều người vậy? Cha cùng anh cả đang đi làm ở công ty, cùng với bà mẹ kế có thói quen ngủ quá ngọ, tất
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




