|
|
Hồng Nhan 3Q - Cho Iphone
Hồng Nhan 3Q là gM SLG với chủ đề lịch sử tam quốc cho Iphone Tải Về Máy
|
cả đều đang ở trong phòng khách… duy chỉ thiếu có Hướng Lệ Vi. 0
Không khí có một cỗ trầm buồn, hơi thở bị buộc chặt, cứ như là đã xảy ra một chuyện gì đó không bình thường vậy, này cỗ trầm buồn không khí không khỏi cuốn hút Hướng Hải Lam, làm cô cảm thấy khẩn trương hẳn. Cô theo thói quen đẩy nhẹ gọng kính trên sống mũi, lại theo bản năng cúi đầu nhẹ giọng gọi: “Ba, dì, anh cả!”
Hướng Vân Đào không chút để ý hay đáp lại một tiếng, gương mặt ngiêm túc cùng bộ dáng chất chứa tấm sự mãnh liệt, về phần Phan Phượng Khanh cùng Hướng Thế Vinh đang bị chuyện gì đó quấy nhiễu, cũng không có nhìn tới cô.
Hướng Hải Lam thấy bình thường, nhún nhún vay, xoay người đi về hướng cầu thang. Đang lúc cô chuẩn bị bước lên bậc thì Hướng Vân Đào đột nhiên quát: “Đứng lại! Ta có nói cho con đi đâu.”
Hướng Hải Lam nghi hoặc đi vào ngồi lên ghế sôpha, ánh mắt ẩn sau cặp kính vuông mang chút khiếp ý trước người cha đầy quyền uy này.
“Lệ Vi trốn nhà đi ra ngoài, con biết không?” Hướng Vân Đào trầm thanh hỏi, nét mặt già nua hé ra tràn đầy vẻ lo lắng.
Hướng Hải Lam ngẩng mạnh đầu lên, như thế nào lại vậy? “Con, con….một chút cũng không biết…”
“Mấy ngày gần đây, nó có nhắc tới cái gì, hay ám chỉ chỗ nào đó muốn tới với con không?” Hướng Vân Đào tiếp tục hỏi. Hướng Hải Lam lắc mạnh đầu, cô cùng Hướng Lệ Vi luôn luôn không thân, cho tới bây giờ chưa từng nói qua nhiều chuyện, so với những tư mật thiếp tâm* trong lời nói, Hướng Lệ Vi cũng chưa từng coi cô như em gái mà đối đãi, càng không bàn đến việc có thể có nói cho cô biết việc lớn như trốn nhà lần này.0
Rầm một tiếng, Hướng Vân Đào khó thở đập mạnh tay lên bàn, làm cho ba người trong phòng đều bị dọa tới sốc.
“Ai da! Vân Đào anh cũng đừng có tức giận, sẽ ảnh hưởng đến thân thể đấy!”Phan Phượng Khanh vội vàng nở nụ cười trấn an.
“Bà câm miêng cho tôi.” Hướng Vân Đào giận dữ hét. “Bà nói xem, Lệ Vi đứa nhỏ này chính là bị bà chiều quá hóa hư, bình thường bao che chịu đựng cũng được thôi, nhưng đây là vấn đề thể diện, thế mà lại dám trốn hôn làm cho tôi mất mặt.” Hướng Vân Đào càng nói càng tức, nét mặt già nua trướng đỏ lên, hai tròng mắt sắc bén cùng giọng nói như chuông đồng hung hăng chất vấn Phan Phượng Khanh.
Ông đã nhìn trúng cái hôn sự giàu có này từ lâu, hao mòn tâm tư lấy lòng Lăng Trường Thanh, mạnh dạn tiến cử với ông ta con gái của mình. Thật vất vả cho ông ngóng trông, ai ngờ đứa con gái có phúc không biết hưởng này lại không một tiếng nào đã trốn đi, thật là không có lí nào! Đặt lên địa vị Lăng gia, đối với Hướng Thị mà nói, có tốn công mấy cũng chẳng được chỗ tốt như vậy. Được lắm! Chỉ còn kém cửa nhà một chút, vậy mà hôn sự này lại mắt thấy không trông cậy được gì.
Phan Phượng Khanh bị ông trách cứnhư vậy, trong lòng cũng một bụng khí. “Ông nghĩ xem tôi có tức giận, có ảo não như ông không? Ai biết nó lại cứ thế buông tha cho ngai vàng của Lăng gia, con bà nó*. Sự việc đến nước này, cũng chỉ còn cách hủy hôn thôi.” Bà nói hiển nhiên. 0
Hướng Vân Đào lập tức phản đối: “Bà nghĩ sự tình chỉ đơn giản dễ dàng như thế thôi sao? Hai nhà ăn hỏi, việc đại sự đã sớm loan truyền tin tức, bài viết cũng đều đã có, hiện tại chỉ còn thời gian một tháng. Lăng gia là người như thế nào, bọn họ liệu có nguyện ý mất mặt như thế hay không?”
Nói tới đây, ông không khỏi hít một hơi dài: “Đắc tội với Lăng thị, từ này về sau chúng ta ở thương trường liệu còn dám mở miệng nữa hay sao?”
Lời này làm cho Phan Phượng Khanh cùng Hướng Thế Vinh sắc mặt lập tức trắng bệch. “Sự tình, không…..không đến mức nghiêm trọng như thế chứ!” Phan Phượng Khanh cao giọng nói, trong lòng không khỏi thấy lạnh toát.
Nháy mắt, cả phòng khách bao phủ một mảng khí áp thấp, mọi người không ai dám lên tiếng. Hướng Hải Lam bình tĩnh nhìn vào tình cảnh trước mắt, việc này cùng cô không có nửa điểm quan hệ, đang nghĩ đến việc xoay người lên lầu thì Lí quản gia đã vội vàng tiến vào.
“Ông chủ, Lăng thiếu gia đến đây!” Bà Lí vội thông báo. Hướng Vân Đào đang trầm tư bỗng dưng bừng tỉnh. “Mau mời cậu ấy vào!”.
Lăng thiếu gia? Hướng Hải Lam không khỏi nhíu mày, đó chẳng phải là vị hôn phu của Lệ Vi, kẻ vô tình không có tình yêu đó hay sao? Quên đi, việc này với mình không quan hệ, cô thấy nên tránh được vẫn là tốt nhất.
Đang lúc cô tính xoay người rời khỏi, Hướng Vân Đào đột nhiên đối cô hạ lệnh: “Con ngồi xuống cho ta!” Đôi mắt lão luyện sự đời hơi hơi lóe một tia quỷ dị, giống như đang toan tính điều gì đó nhìn chằm chằm vào Hướng Hải Lam. Hướng Hải Lam đón nhận ánh mắt quỷ quái đáng sợ của cha mình, không tự chủ được ngoan ngoãn ngồi xuống.
Lát sau, Lăng Chấn Vũ cao lớn anh tuấn, mang theo khí thế lãnh ngạo đi vào phòng khách của Hướng gia. Hướng Vân Đào vội vàng đứng dậy, nghênh về phía trước nói: “Thật sự là xin lỗi, lại còn phải làm phiền Lăng thiếu gia đến đây một chuyến.” Ông một bên lắc đầu thở dài bồi tội nói tiếp. “Con gái làm ra chuyện như vậy, ta không dám cho Lăng lão gia biết, muốn mời cậu trước làm người định đoạt.”
Lăng Chấn Vũ cười lạnh một tiếng, anh rất rõ trong lòng Hướng Vân Đào đang có chủ ý gì, chỉ cần sự tình vẫn còn có cách chuyển biến, ông ta tuyệt sẽ không dễ dàng buông tha. “Thật sự tìm không thấy người, không có nửa điểm manh mối?” Anh dùng giọng điệu bình thản, lạnh lùng hỏi han.
“Nói ra sợ sẽ làm cho cậu chê cười, nó không thấy ba ngày chúng ta mới phát giác ra sự việc không đúng, tìm mấy ngày vẫn không ra, ngay cả một chút dấu vết để lại cũng không có!” Hướng Vân Đào để hé ra nét mặt già nua khẽ thở dài.
“Vậy bác có quyết định như thế nào, một tháng nữa là đến ngày thành hôn rồi!” Lăng Chấn Vũ khóe miệng gợi lên một nụ cười trào phúng mà quỷ dị, anh đem vấn đề đổ hết cho Hướng Vân Đào. Anh không tin Hướng Vân Đào cứ như vậy nhận lời hủy bỏ hôn lễ, có gan đối mặt với sự tức giận của cha anh, cũng bỏ đi hết những lợi lộc mà đám cưới mang đến.
Đối mặt với ánh mắt sắc bén mà u lãnh của Lăng Chấn Vũ, thần kinh đã trải qua bao trận chiến của Hướng Vân Đào cũng không khỏi sinh khiếp ý, người trẻ tuổi trước mắt này quả thực là phiên bản của Lăng Trường Thanh, tư thế tự tin cùng lãnh liệt mơ hồ lộ ra sự lãnh khốc uy nghiêm, khiến người không nhìn mà cũng sinh úy.
“Ta…… Ta nghĩ là, có lẽ Lăng thiếu gia cậu cũng không nghĩ muốn như vậy liền hủy bỏ hôn ước đi.” Hướng Vân Đào thử hỏi han thật cẩn thận. Theo như ông biết, hai cha con Lăng Trường Thanh cùng Lăng Chấn Vũ không có sự hòa thuận, Lăng Trường Thanh lại nói trừ phi Lăng Chấn Vũ kết hôn, có người thừa kế hương hỏa Lăng gia, nếu không tập đoàn Lăng Thị này đừng nghĩ đến phiên hắn làm chủ.
Lăng Chấn Vũ nhất thời mị nhanh hai tròng mắt, ánh mắt lạnh lẽo trực tiếp chăm chú nhìn mặt Hướng Vân Đào, quả không hổ là lão hồ ly lăn lộn nửa đời trên thương trường, đáy lòng anh hừ lạnh một tiếng, mới chậm rãi nói: “Hướng lão gia có việc gì không ngại cứ việc nói thẳng ý định của mình, không cần theo ta mà luẩn quẩn.”
Phan Phượng Khanh cùng Hướng Thế Vinh đứng ở một bên vẻ mặt mờ mịt khó hiểu, không có Hướng Lệ Vi, bọn hắn còn có thể tính toán cái gì, Hướng Vân Đào rốt cuộc có chủ ý gì, hai mẹ con bọn họ hoàn toàn không hiểu. Về phần Hướng Hải Lam, cô quả thực nhịn không được cơn buồn ngủ, cái đầu nhỏ không tự chủ được gục xuống, không hề ngẩng lên thêm.
“Là như vậy, ta cho rằng muốn tìm Lệ Vi trở về để tham dự hôn lễ khó có thể làm được. Bởi vậy…… Bởi vậy ta đề nghị đem một đứa con gái khác của ta thay thế!”
“Là như vậy, ta cho rằng muốn tìm Lệ Vi trở về để tham dự hôn lễ khó có thể làm được. Bởi vậy…… Bởi vậy ta đề nghị đem một đứa con gái khác của ta thay thế!” Hướng Vân Đào xoa xoa tay có điểm khó nói, nuốt nuốt nước bọt, nói xong một bên tâm tình khẩn trương, một bên còn lo nhìn phản ứng của Lăng Chấn Vũ. Lời của ông vừa nói ra, Phan Phượng Khanh cùng Hướng Thế Vinh hai mắt trợn lên, hít sâu một hơi, Phan Phượng Khanh không thích như thế, như vậy thật sự là quá tiện nghi cho con nha đầu quê mùa lại ngốc nghếch kia. Nhưng việc như thế, bà ta trong lòng rõ ràng, đây là biện pháp xử lí tốt nhất. Vẫn nói đến Hướng Hải Lam, cô vẫn không biết việc chung thân đại sự của mình đang bị tùy ý quyết định.
“Một người con gái khác? Sao cháu không nghe đến?” Lăng Chấn Vũ mày rậm nhíu lại, từ tốn hỏi han.
Hướng Vân Đào xấu hổ cười vài tiếng. “Đứa con gái này của ta cũng không xuất sắc, có điều lại hướng nội, hay thẹn thùng, chưa từng được thấy qua, tự nhiên cũng sẽ không ở trước mặt cậu xuất hiện. Nhưng mà, nó là đứa nhu thuận ôn tuần, chính là người nội trợ hiền hậu.”
Dứt lời, ông nhìn Hướng Hải Lam liếc mắt một cái, lúc này mới phát hiện cô đang ngủ gà ngủ gật, thật sự là mất hết cả mặt mũi của ông. Lăng Chấn Vũ theo tầm mắt của Hướng Vân Đào, cũng thấy được Hướng Hải Lam đang ngủ gật, đây không phải chính là nha đầu ngày đó mắng anh là kẻ không có tình yêu hay sao? Trí nhớ của anh luôn rất tốt, hơn nữa mặt của cô làm cho anh đáy lòng thấy chán ghét, thoạt nhìn thực không ưa được chiếc kính mắt kia.
“Hải Lam!”
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




