watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

SUB - ZALO - HÌNH NỀN ĐIỆN THOẠI
Hình nền đẹp nhất cho điện thoại Android
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 16:56 - 18/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 3903 Lượt

Phi Nhan tay nắm chặt kiếm, nàng sớm biết sẽ có ngày này, chỉ là khi sự thật được phơi bày, con người ta luôn cảm thấy sao quá nhanh.

Nàng không do dự nữa, phất ống tay áo phải, cầm một chiếc Phi Yến khấu. Trong chớp mắt, những người có mặt ở đó chỉ kịp thấy một tia sáng vàng chợt lóe lên, phút chốc Hoành Thiên Thu kêu một tiếng thảm thiết giữa đám đông, một bên đầu đã không cánh mà bay.

Máu chảy thấm nửa bên mặt, thậm chí có thể trông thấy óc người đang phập phồng. Mọi người thất sắc, Phi Yến khấu giống như chiếc đinh cắm thẳng vào cây cột gỗ đằng sau. Tiếp đó, nửa cái đầu dần dần rơi xuống đất dọc theo cây cột.

Hoành Thiên Thu còn đang kêu gào thảm thiết, Lãnh Phi Nhan cúi đầu nhìn thanh kiếm trong tay, mái tóc dài che lấp nửa mặt, giọng lạnh ngắt: “Hôm đó còn có ai thì đứng hết ra đây, đừng để bổn tọa phải xử lý từng người một.”

Đám đông thoái lui về sau, Ẩm Thiên Hành cũng đành chịu, thầm mắng lũ heo, giờ các ngươi lên đi, lên đi chứ!

Lúc sắp chết là lúc người ta can đảm nhất.

Một gã bước ra từ đám đông, vẻ mặt đầy chính khí: “Lãnh Phi Nhan, oan có đầu, nợ có chủ, chuyện này ta làm, ta chịu. Những người khác không liên quan, xin Lãnh lâu chủ đừng làm khó họ.”

Tiếp đấy, một gã râu xồm cũng đáp lời: “Lãnh Phi Nhan, cùng lắm thì chết, Lộ Đức ta không sợ. Có thể cùng Yến lâu chủ đánh một trận, Lộ mồ chết cũng không oán. Cho dù ngươi có lợi hại ra sao cũng không thể giết sạch võ lâm trung nguyên, mong rằng ngươi có thể cho những người khác một lối thoát.”

Lãnh Phi Nhan xoay kiếm, quét mắt qua hai người: “Võ lâm trung nguyên, xem ra cũng chỉ được hai nam tử hán.” Giọng của nàng vốn rất trong, nhưng lại hàm chứa nụ cười khiến người ta rét lạnh: “Yến lâu hành sự, những kẻ không liên quan mau cút!”

Ý tứ trong lời này, một số người đã hiểu. Những kẻ nhát gan liền tìm cơ hội chuồn đi, những gã thanh niên trẻ tuổi nhiệt huyết vẫn kiêu hùng ở lại. Họ coi cái chết nhẹ tựa lông hồng mà không biết, sinh mạng mồi người chỉ có một mà thôi.

Yến lâu bắt đầu ra tay, Tàng Ca cũng ở trong đám đông. Thân thủ của chàng sánh ngang Thập Nhị Sát, nhưng lại kém Thất Dạ vài phần, ở trước mặt Yến lâu chủ… haiz, không nói nữa.

Người của Yến lâu không làm chàng bị thương, Bắc Sát kiềm chặt chàng, những tên khác tiếp tục tàn sát.

Máu chảy thành sông.

Trước đây Tàng Ca chỉ thấy hiện trường vụ án, hôm nay mới được nhìn tận mắt bọn họ ra tay. Không chút dư thừa, mỗi một kiếm, đều là chí tử.

Có thể được lâu chủ đích thân điều động, đều là tinh anh trong Yến lâu. Mấy lão già thức thời đã trốn mất, đám người này sao có thể là đối thủ của họ. “Lãnh Phi Nhan! Dừng tay!” Tàng Ca biết mình không thoát khỏi Bắc Sát, lời vừa hét lên, hầu hết mọi người dừng lại, người của Yến lâu đều chờ ý lâu chủ.

Lãnh Phi Nhan vẫn cầm kiếm, khẽ cười, Thất Dạ đứng đằng sau, ánh mắt chăm chú nhìn biểu cảm của nàng.

“Ngươi dựa vào cái gì kêu ta dừng tay, Tàng đại công tử?”

“Xin muội tha cho bọn họ.” Những người đã ngã xuống, có bạn bè chàng, cũng có cả những thiếu hiệp trẻ tuổi chàng không quen, máu của bọn họ còn rất đỏ, rất nóng.

Lãnh Phi Nhan lẳng lặng nhìn sắc mặt chàng, đột nhiên hứng thú nói: “Hay là thế này, ta tha cho bọn họ, huynh theo ta ba tháng?”

Đám đông chết lặng: Ma nữ, đúng là ma nữ.

Chú thích

(1): Trung Nguyên Tứ Tú: Bốn chàng trai tuấn tú của trung nguyên.

(2): Tán công tán: Một loại thuốc uống vào tứ chi mềm nhũn, mất hết sinh khí.

(3): Xuyên không có nghĩa là một người vượt qua ràocản thời gian đên sông ở một thời đại khác với thời đại của mình, đây là một trong những trào lưu truyện và phim trong thời gian hiện nay.

(4): Dao Trì: Là nơi ở của Tây Vương Mầu, đây là nơi Tây Vương Mầu trồng quả cây Bàn Đào ba ngàn năm mới kết quả, ai ăn được sẽ thành tiên, trường sinh bất tử.
Chương 4: Nhung gấm vàng son, lê vẫn tràn

Dựa vào tính cách của Tàng Ca, tuyệt đối sẽ không đồng ý. Nhưng giờ máu chảy thành sông, khắp nơi đều là xác chết, quả là một cuộc đồ sát kinh hoàng.

Vì vậy, chàng trai áo lam ngẩng đầu: “Lãnh Phi Nhan, ta đồng ý.” Lãnh Phi Nhan xoay xoay chuôi kiếm trong tay, cười tà mị: “Đồng ý chuyện gì?”

Tàng Ca cắn răng, vốn đã lấy hết dũng khí, nhưng cuối cùng, giọng nói ngày càng nhỏ dần: “Đồng ý… theo muội ba tháng, lập tức dừng tay.”

Lãnh Phi Nhan khoát tay kêu đám người Yến lâu lui lại, chậm rãi bước tới trước mặt chàng, khí thế lẫm liệt khiến những người bên cạnh Tàng Ca đều phải thoái lui. Nàng đưa tay khẽ nâng cằm chàng, ánh mắt Tàng Ca vừa hổ thẹn vừa bi thương, mang theo ý tự giễu sâu sắc, khiến nàng không nỡ ô nhục chàng thêm nữa.

“Vậy chúng ta đi thôi.”

Tàng Ca nhìn cánh tay chìa về phía mình, vẫn trắngtrẻo, dịu dàng như ngọc, chàng bất giác muốn cười. Tàng Ca, mi cả đời thẳng thắn, mà giờ đây lại lâm vào cảnh này.

“Muội thả họ ra trước đã.” Có lẽ do giằng co với Bắc Sát quá lâu, trán Tàng Ca đầy mồ hôi. Ánh mắt chàng nhìn Lãnh Phi Nhan mang theo vẻ giễu cợt.

Lãnh Phi Nhan không quan tâm, từ từ cúi xuống: “Ta thả bọn họ, huynh liền rút kiếm tự vẫn, đúng không?”

Tàng Ca ngẩng đầu, kinh ngạc nhìn nàng. Nàng vẫn khẽ cười, xinh đẹp mà ma mị: “Tàng Ca, huynh có thể chết, đợi sau khi huynh chết, Lãnh Phi Nhan sẽ cho hai trăm ba mươi bảy mạng người ở Tàng Kiếm sơn trang bồi táng.”

Những từ cuối cùng mạnh dần, Tàng Ca không thể nào nghi ngờ tính chân thực trong đó, bàn tay đang cầm kiếm cũng thả lỏng. Chàng đã không còn cương quyết như ban đầu, nhẹ giọng nói: “Thả họ trước đi.”

Đó là lần đầu tiên, những kẻ Lãnh Phi Nhan tuyên bố phải chết vẫn được sống.

* * *

Tàng Ca cưỡi chung một con ngựa với Lãnh Phi Nhan, nhưng lần này là Lãnh Phi Nhan cầm cương. Kỹ thuật cưỡi ngựa của nàng, tuyệt đối không kém Tàng Ca baonhiêu. Đó là một con hãn huyết bảo mã, tên gọi Thần Phù.

Ngựa phi nhanh như bay, khung cảnh hai bên biến đổi không ngừng. Tàng Ca gần như dựa vào lòng Lãnh Phi Nhan, mùi đàn hương thoang thoảng trên người nàng xông vào mũi chàng, vài lọn tóc quét qua mặt chàng, không ngửi thấy chút máu tanh. Khó có thể tưởng tượng, đây chính là ma nữ giết người chẳng ghê tay.

Ngựa dừng trước tổng đà Yến lâu, đã có người chờ sẵn dắt ngựa đi ăn cỏ. Lãnh Phi Nhan ra hiệu, Thất Dạ đã khom người dẫn Tàng Ca vào, Lãnh Phi Nhan thản nhiên: “Nghỉ trước đi, ta đi thăm Lục Nguyệt.”

Tàng Ca cười nhạt, muội đi đâu, liên quan gì đến ta.

Lãnh Phi Nhan trở lại cũng là lúc trời tối, rượu thịt trên bàn vẫn y nguyên, a hoàn quỳ dưới đất hoảng hốt: “Lâu chủ, Tàng công tử không chịu dùng bữa..

Lãnh Phi Nhan quát: “Cút!”

Hai a hoàn mặt trắng bệch, vội vã đi ra, đóng cửa lại. Tàng Ca cười khẩy: “Lâu chủ thật uy phong!”

Lãnh Phi Nhan đưa tay nâng cằm chàng, dưới ánh nến mờ ảo, trên người vị lâu chủ Yến lâu này toát ra sức hấp dẫn ma mị: “Lãnh Phi Nhan chính là thần thánh của chúng, chúng không dám không nghe ?” Tàng Ca quay mặt tránh tay nàng: “Đáng tiếc, trên thực tế ngươi chỉ là một ma nữ.”

Lãnh Phi Nhan cười nhẹ, vỗ vồ khuôn mặt chàng: “Đừng chọc giận ta, như vậy không có lợi cho huynh. Mau qua đây ăn cơm.”

“Lãnh Phi Nhan, ngươi coi Tàng Ca ta là thú cưng để nuôi sao?” Mắt Tàng Ca nhìn theo ánh nến bất định. Lãnh Phi Nhan nhìn thẳng chàng, dáng vẻ nghiêm nghị khẳng khái đó khiến nàng cảm thấy mê ly. Nàng trêu tức kéo chàng đến bàn, gần như tán đồng: “Thú cưng? Ý kiến không tồi.”

Tàng Ca định nói gì đó thì chiếc ly bạc đã đưa đến môi. Lãnh Phi Nhan cười lớn: “Có thể được Lãnh Phi Nhan tự mình rót rượu phục vụ, Tàng Ca huynh là người thứ hai trên đời này, đúng là vinh hạnh.”

Tàng Ca hừ một tiếng, nhận lấy ly rượu uống cạn. Lãnh Phi Nhan gắp thức ăn trong đĩa cho chàng, trêu ghẹo: “Phải thế chứ, ít nhiều cũng nên ăn chút gì đó mới đủ sức chống lại ta.”

Ban đêm, lúc trên giường, Tàng Ca như muốn chết. Đầu tiên, Lãnh Phi Nhan khẽ động chạm đến người mình, chàng mặc kệ, thế là nàng liền đè lên người, đưa tay định kéo y phục chàng. Mặc dù hai người đã nhiều lần triền miên, nhưng lúc này sao có thể đem so với khi ấy. Tàng Ca ra sức gạt tay nàng. Chàng cố gắng đẩy người nọ xuống, nhưng đều vô ích. Vì vậy liền giận dữ trở mình, còn nàng ngoan ngoãn để chàng đè lên trên.

Trong màn trướng, ánh nến mờ dần, Lãnh Phi Nhan buông tay cười khẽ: “Huynh muốn ở trên bổn tọa cũng không ý kiến. Có điều mấy lần trước huynh quá vụng về, lần này phải linh hoạt hơn một chút.”

Tàng Ca chưa từng bị đùa bỡn như vậy, trong chốc lát mặt đỏ đến tận cổ, nhìn người dưới thân đang mỉm cười rạng rỡ, chỉ muốn bóp chết nàng. Nhưng Tàng Ca từ nhỏ đã là chính nhân quân tử, câu đàn ông tốt không đánh phụ nữ đã ăn sâu vào trong tâm trí, cho nên dù trong lòng có bực tức bao nhiêu, dù biết nàng là một nữ ma đầu, cũng không thể nào xuống tay cho được.

Chàng hậm hực xuống dưới, nhưng không ngờ bị nàng ngăn lại. Nàng vung tay tắt nến trong nụ cười quyến rũ mê hồn.

Sự thật chứng minh, khi Lãnh Phi Nhan đã muốn trêu ghẹo một người thì rất khó từ bỏ. Tàng Ca vẫn đang chống cự nhưng đáng tiếc cơ thể chàng lại đầu hàng.

Hơi thở chàng dồn dập, nhưng thần trí vô cùng tỉnh táo. Lãnh Phi Nhan từ từ cởi áo ngoài,

Trang: [<] 1, 4, 5, [6] ,7,8 ,18 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT