|
|
NPLAY – TIẾN LÊN, XÌ TỐ
TIẾN LÊN, MẬU BINH, XÌ TỐ, BÀI CÀO, BẦU CUA, XÌ DÁCH, PHỎM Tải Về Máy
|
phát hiện, dĩ nhiên đem giấu ở trong tim, thật lâu, thật lâu—
Khi mới đến Mộ Dung trang, nàng ở trong mắt hắn căn bản không là cái gì, phàm là người của Mộ Dung Thao, hết thảy của Mộ Dung Thao, hắn đều khinh thường nhìn qua.
Một tháng sau, phòng ngủ của hắn được chuẩn bị thỏa đáng, hết thảy đều không kém so với Mộ Dung Thao, khi đó cảm xúc của hắn thật hư, Mộ Dung Thao lại chỉ đem hắn như đứa nhỏ đùa giỡn, trấn an, lại trấn an hắn, cuối cùng vẫn là sắp xếp thỏa đáng.
Phải, hắn là chuẩn bị vạn phần thỏa đáng, nhưng hắn, hắn—
Không ai biết, hắn không phải là giận dỗi, mà là sợ hãi, cố tình tính tình lại quật cường nói không nên lời, không muốn để cho người khác nhìn thấy mình yếu thế.
Nhưng nàng lại phát hiện, ngày ngày mỗi đêm, đều đến phòng vì hắn mà thắp đèn.
Chỉ có nàng, biết được hắn sợ hãi cùng bất an khi ở trong đêm đen, từ đó không một ngày, để cho phòng ngủ của hắn mất ánh sáng.
Từ sau đó, hắn rốt cuộc có thể ngủ yên, không lại tiếp tục cuộn mình ở mép giường, trắng đêm không ngủ.
Năm mụ mụ qua đời, hắn mới bảy tuổi, mất đi người duy nhất ở trên đời thương hắn. Nhưng mà đau
thương nhất là ngay cả đưa nàng đi đoạn đường cuối cùng cũng không được.
Mộ Dung gia một nhà đều sợ Mộ Dung Thao nhìn thấy gương mặt giống y hệt của hắn, thì cái gì cũng không thể giấu giếm. Sợ dẫn đến cái chuyện này, liền vì tư lợi cá nhân này mà đem hắn nhốt ở sài phòng, mặc cho hắn gào khóc như thế nào cũng không mềm lòng.
Hắn không có thân nhân sao? Những người chủ mưu cùng phạm tội, tất cả đều là thân nhân của hắn, cha, nương, thúc bá, thẩm di, cậu mợ…. Thì tính sao? Vẫn là bỏ mặc hắn ở trong bóng đêm vượt qua một ngày lại một ngày. Cho đến hôm nay, mỗi một đêm hắn đều có thể nghe thấy tiếng chuột bò đến trên người ở trong sài phòng, những thanh âm xèo xèo, cắn lên thân thể đau đớn….
Hắn sợ hãi, sợ hãi gào khóc, thật lâu… thật lâu… – đến trong lòng mang sợ hãi với bóng tối, cho đến khi bọn họ rốt cuộc cũng nhớ tới đứa nhỏ bị lãng quên ở sài phòng. Hắn đã suy yếu chỉ còn lại một hơi.
Hắn từ khi đó thì bắt đầu, hận Mộ Dung Thao.
Dựa vào cái gì! Bọn họ dựa vào cái gì mà đối xử như thế với hắn? Mộ Dung Thao đã có được tất cả, hắn chỉ có mỗi mụ mụ, chỉ có mụ mụ là tốt với hắn, vì sao ngay cả người thân duy nhất của hắn cũng bị đoạt đi?
Nếu không phải là Mộ Dung Thao, hắn sẽ không người nghe không người hỏi, tựa như không khí ăn nhờ ở đâu, nhận hết mọi khuất nhục. Nếu không phải là Mộ Dung Thao, hắn sẽ không phải không có cha đau, không có nương thương, phải cô đơn một mình. Nếu không phải là Mộ Dung Thao, hắn sẽ không bị đoạt đi cả cơ hội cuối cùng được ở bên đoạn đường cuối cùng của mụ mụ đã chân thành đối đãi với hắn….
Trên đời này, nếu không có Mộ Dung Thao, thì sẽ tốt bao nhiêu?
Từ đó trở đi, hắn rốt cuộc không thể một mình ở trong bóng đêm, luôn cảm thấy trong bóng tối kia có ác quỷ đang giơ nanh múa vuốt cắn nuốt hắn. Phảng phất như hắn trở lại đêm hôm đó, tùy thời đều sẽ có chuột nhảy lên cơ thể của hắn, cắn ra từng lỗ máu, tang thương câm khóc không một người để ý tới—
Nhưng mà, nàng đến đây.
Đêm hôm đó bất lực không có kéo dài, nàng thêm nhiều dầu vào đèn hơn để có thể cháy lâu hơn, lại tiến lùi đúng quy củ thấp người rời đi, một câu nhàn thoại cũng không nói.
Hắn tin, người có trí tuệ như nàng tất nhiên cũng hiểu rõ một chút gì đó, nhưng không từng ác miệng, chưa từng nói lời đùa cợt. Cho dù ngoài mặt hắn đều chọc nàng, thẹn quá hóa giận trêu ghẹo nàng, cũng không thấy nàng lợi dụng điểm này để phản kích hắn, tổn thương hắn.
Lại dù cho bị hắn ép đến cực hạn như thế nào, hàng đêm đều vẫn nhớ đến thêm dầu cầm đèn cho hắn.
Nhìn, lại nhìn, ánh mắt đặt ở trên người nàng càng ngày càng lâu, càng không thể chuyển đi.
Cũng bởi vì tầm mắt thủy chung là nhìn nàng, mới có thể thấy ánh mắt nàng là nhìn tên còn lại.
Vô luận hắn nhìn nàng như thế nào, nàng cũng chưa từng ngoái đầu lại nhìn một cái, cũng như nàng toàn tâm nhìn nàng toàn tâm nhìn cái nam nhân kia, cũng không từng quay đầu, thấy rõ được nồng tình mật ý của nàng.
Hắn liền có ý nghĩ, chỉ có thể kích nàng, khi dễ nàng. Ít nhất như vậy, nàng mới có thể liếc mắt nhìn hắn một chút. Nhưng mà chân chính kích ra cảm xúc, tại đôi mắt đen láy nhìn ra được hận ý. Hắn ngược lại càng đau càng hoảng, không biết phải phải làm sao.
Khi đó, Mộ Dung Thao may mắn thế nào, mọi thứ đều lần lần tiến đến trong lòng của hắn.
Nàng tính lãnh, nếu hắn cũng như thế, chỉ có thể đem nàng đẩy đi càng xa hơn. Hắn phải làm cho nàng cảm nhận được một tia ấm áp, nàng mới có thể nguyện ý tiếp cận.
Tựa như—nàng mỗi đêm thắp đèn, mang đến ấm áp cho đêm âm u thiên địa của hắn.
Thay đổi một loại thân phận khác cùng tâm tình, cùng nàng dạo phố nói chuyện phiếm, cầm tay cười đùa, thả hoa đăng khẩn cầu cho nàng hảo nhân duyên… Nguyên lai, không cần mở miệng ác ngôn cũng tốt lắm, nguyên lai, vui vẻ đơn giản như thế.
Cố tình, nàng là của Mộ Dung Thao.
Mọi thứ hắn muốn, tất cả đều là của Mộ Dung Thao.
Tuổi còn nhỏ, chờ mong cha nương ngẫu nhiên nhớ đến hắn, cho hắn một tia quan tâm, hắn liền có thể thỏa mãn. Mà nay, là chờ mong nụ cười của Mạc Nhạn Hồi, tâm của Mạc Nhạn Hồi.
Một hồi, lại một hồi, chỉ cần là thân phận kia, nàng liền nguyện ý đối tốt với hắn. Cho hắn ấm áp, ôn nhu, nhưng khi trở lại thực tế, toàn thân vĩnh viễn cũn
cũng không bớt đi một chút lãnh ý.
Cho dù là hư ảo cũng tổn, hắn cũng muốn đắm chìm trong ôn tồn giả dối kia, trộm đi một tình ý của nàng, tự dối gạt bản thân.
Lại thế nào cũng không muốn thừa nhận, hết thảy của Mộ Dung Thao…. hắn kỳ thực thực mong muốn, bởi vì sợ chờ mong, sợ bị đau thương, mới ra vẻ không cần.
Vì thế lần nữa, hắn lại có suy nghĩ – nếu không có Mộ Dung Thao thì thật tốt?
Không người nào có thể hiểu được, hai vị chủ bộc cảm tình rất tốt này kiêm là tân lang tân nương này là bị làm sao vậy, lúc trước huyên áo người ngã ngựa đổ, đòi muốn kết hôn. Hiện tại đến ngày cưới thì lại nói ngừng, khiến cho mọi người kinh ngạc vạn phần, không thể hiểu rõ hai người này đang làm cái gì?
“Hôn nhân đâu phải trò đùa, khởi dung phản phản phúc phúc, gia chủ cưới thuộc hạ, cũng đã cười hào phóng cho qua. Hôm nay nếu trả lại đồ cưới sẽ trở thành trò cười cho người đời, nếu ngày sau lại muốn cưới, thì không thể nào.”
Các trưởng lão đều lược đi những ý chính, đến cuối cùng vẫn là nói – ngày hôm nay mà không cưới, sau này nếu lại muốn cưới Mạc Nhạn Hồi thì cửa cũng không có đâu!
Có cái gì khác biệt đâu? Dù sao cũng như sản phụ đã chết con, ngày sau đã không còn có thể trông cậy vào.
Đi ra khỏi cửa, đã thấy nàng đứng ở dưới bậc thang, tin tưởng nhìn lời kia hẳn là đều nghe thấy thật rõ ràng.
Nàng không nhúc nhích, mặt lạnh như sương, hắn đợi, đợi, không đợi được nàng cho một nửa chữ. Tâm cũng lạnh, buông tha cho chờ mong, đưa tay xé lấy chữ hỷ đỏ dán ở trên cửa sổ, vo vê ở trong lòng bàn tay.
“Đến trong phòng đi, chúng ta nói rõ ràng.”
Nàng dừng một lát, vẫn là đi theo vào trong.
Hắn vào, là vào phòng ngủ của Mộ Dung Thao, nàng theo sau đi vào, thấy hắn đứng khoanh tay ở cửa sổ, vẫn như cũ nhìn vào hoa viên, tư thái không nói nhìn về phía xa xa.
Khi đó nàng từng muốn đoán, trong lòng hắn đang nghĩ cái gì? Hiện tại xem ra, chỉ sợ là điều điều tính kế, làm như thế nào giấu giếm nàng không có kẽ hở, hãm hại gia chủ vạn kiếp bất phục như thế nào đi? Mà nàng, lại vẫn buồn cười cảm thấy hắn một thân thê lương—
“Nhạn Hồi, nàng có yêu ta sao?”
Cả người nàng chấn động, kinh ngạc nhìn hắn.
Hắn dựa vào cái gì? Đã làm chuyện này, khi dễ nàng, tổn thương nàng, giờ còn có mặt mũi hỏi nàng như vậy?
“Ngươi vô sỉ!” Nàng điên rồi mới có thể động tâm với loại cầm thú phai mờ lương tâm này!
“Phải không?” Đáp thật sự là không do dự một chút nào a!
“Ta nghĩ rất lâu, có chuyện nhất định phải cùng nàng nói rõ ràng. Ta hãm hại huynh trưởng đoạt quyền đều là sự thật, ta cũng không muốn biện giải cái gì. Người trong thiên hạ tất cả đều có thể thóa mạ, ta cũng sẽ không lên tiếng phản bác, nhưng Nhạn Hồi, ta đoạt không phải là quyền, mà là nàng. Nàng muốn khống ta một ngàn một vạn tội đều có thể, duy nhất chỉ có tội này, như thế nào ta cũng sẽ không nhận.”
Hắn ngoái đầu nhìn lại, nhìn vào đôi mắt chấn kinh của nàng, chua chát cười. “Thế nào? Thực ngoài ý muốn sao? Ta đã yêu thật lâu, thật lâu, chỉ là nàng luôn luôn nhìn không thấy.”
Hắn đưa ra, hắn trao ra chân tình, thản nhiên không chút quanh co, nhưng kết quả thì lại như thế nào?
Hắn đã không còn có cách nào, giống như dân cờ bạc đi đến bước cuối cùng, dùng một chút lợi thế còn lại ở trong tay, được ăn cả ngã về không, đó là tôn nghiêm của hắn, cùng với chân tình.
Một lần thua này, chính là hai bàn tay trắng.
“Ngươi nói…. hết thảy chuyện này, đều là vì ta?” Hắn hãm hại huynh trưởng, đoạt quyền, là vì nàng? Gia chủ sinh tử chưa rõ, cũng là bởi vì nàng?!
Hắn tiến lên, chưa kịp nói
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




