|
|
Hồng Nhan 3Q - Cho Iphone
Hồng Nhan 3Q là gM SLG với chủ đề lịch sử tam quốc cho Iphone Tải Về Máy
|
được khỏi có can hệ với hắn.
Thật châm chọc, mới nói thôn Lưu Vân không có người xấu, đảo mắt liền tự vả vào miệng, để cho nàng gặp phải loại chuyện này.
“Ngươi biết là ai không?”
“Còn chưa rõ ràng.” Tiếp tục quan sát hành động của đối phương, rồi từ từ cân nhắc.
Rồi sau đó, hai người họ cũng không mở miệng, duy trì yên lặng thật dài.
Hắn luôn luôn sợ loại tối mù mịt nhìn không thấy năm ngón tay này, nàng chưa từng hỏi qua nguyên nhân, trong lòng đại khái cũng đoán được, tất có liên quan đến quá khứ chịu khi dễ của hắn. Hiện tại, hắn đều đã quên hết mọi thứ, không có trí nhớ u ám này, chắc cũng sẽ không tiếp tục sợ hãi bóng tối?
Trong không gian tĩnh mịch truyền đến tiếng hô hấp hơi trầm, nàng nghe được, vươn tay về phía hắn, tay chạm vào cơ thể lặng ngắt.
“Mục Dương Quan?”
“Ta—xin lỗi, nhưng là—“ Một đại nam nhân sợ tối đến hô hấp dồn dập, ý thức tan rã, điều này làm thế nào cũng không thể nói được ra khỏi miệng.
“Không sao, ta hiểu được.” Nàng dang tay ra ôm lấy hắn, ôn nhu trấn an, “Ngươi không chỉ có một mình, còn có ta ở đây.”
Hắn không chỉ có một mình…….
Mục Dương Quan cuộn người lại, không thể nói rõ là sợ cái gì, như là……. trong bóng tối không nhìn rõ, tùy thời đều xông lên cắn xé hắn, cho đến khi có vòng tay mềm mại ôm áp, ôn nhu bảo vệ hắn—
Sẽ không…… có gì, nàng sẽ bảo vệ, sẽ không….. sẽ không để cái gì thương tổn đến hắn, cũng sẽ không còn đau………. Nàng luôn luôn, luôn luôn nói như vậy ở bên tai hắn.
Hắn chậm rãi hít thở, cố gắng để cho trái tim tự bình phục.
Ngón tay thon dài đưa qua má hắn, ôn nhu phủ lên lưng của hắn, hắn gối đầu lên gáy nàng, sợ hãi không rõ thoáng lui đi. Cái cảm thụ này không xa lạ, giống như… giống như trước đây cũng từng như vậy—
Mười ngón tay bị chai do luyện kiếm, không mềm mại bằng khuê nữ bình thường, nhưng ngón tay có chút kĩ xảo bấm vào huyệt đạo, khiến cho đầu hắn đau nhức buộc chặt cũng cảm thấy dễ chịu hơn nhiều. Còn có hương thơm quen thuộc……. thực nhạt, không phải đến từ bất kì hương liệu nào, là mùi thơm thuần túy của tôi, phải ở ngay bên cạnh mới có thể ngửi thấy được.
Là do mùi hương quấy phá, hay vẫn là bị lạc trong bóng tối? Hắn hốt hoảng, chìm vào giữa thực tế với hư ảo, không phân rõ được thực hư. Trong đầu hiện lên một gương mặt mông lung, hai thân ảnh trần trụi giao triền, trên giường, mây mưa thất thường, kiều diễm như lửa—
Khí huyết hắn bốc lên, hạ thân bị lửa đốt nóng, đau, theo bản năng đè lên người nàng, mùi hương hòa quyện, cơ thể tuyết trắng trấn an cuồng nhiệt giao động trong cơ thể.
Nàng giật mình, chống lại đôi mắt tràn đầy dục vọng của hắn.
“Mục Dương Quan?”
Hắn tiến lên, trụ lại đôi môi mềm, không cho nàng nhiều lời, nhân cơ hội liền tiến vào trong khoang miệng, triền miên, hôn như đói khát.
Nàng mơn trớn gò má của hắn, gáy, bàn tay cảm nhận được nhiệt độ da thịt nóng kinh người, hắn cắn mút dã man khiến cho môi của nàng đau. Nàng lùi lại, hắn liền thuận thế đè lên, đem nàng đè lên trên giường.
Trong dây dưa, mũi ngửi được một mùi thơm lạ lùng—
Hắn, là bị trúng mị dược đi? Mới có thể– kích tình cuồng dã như vậy.
“Tiểu……. Thập Nhi………..”
Tiếng nỉ non nhỏ như không thể nghe thấy, bay vào bên tai, trong nháy mắt liền khiến trái tim thắt chặt.
Hắn vẫn còn nhớ.
Trong ý tình mê man, hắn ở ngay bên tai nàng thân thiết gọi nhũ danh của nàng. Mặc dù đã quên hết thảy, cái tên khắc sâu chặt chẽ ở sâu trong linh hồn cũng chưa từng chân chính quên đi.
Mũi nàng đau xót, dang tay ôm lấy hắn.
“Là ta, ta ở đây.”
“……..Thập Nhi…….. Nhạn……..Hồi………….” Thuốc khiến thần trí cuồng loạn, phảng phất nhớ lại lưỡng tình trước đây, ngày ân ái vô tận, hắn mất khống chế muốn bắt lấy phần ấm áp kia, hoàn toàn độc chiếm.
“Muốn ngươi……..” Hắn vội vàng cởi bỏ áo ngoài, không để cho vật gì ngăn cách hai người bọn họ, gần như ngang ngược xâm nhập vào u kính, tùy ý va chạm.
“Ân……..” Nàng nhíu mày, yêu cầu lỗ mãng làm đau nàng, nhưng nàng không kháng nghị, ôn ôn thuần thuần chấp nhận, để hắn tùy ý dùng cơ thể mình giải mị dược.
Hắn cuồng loạn mạnh mẽ, vài lần ra vào, phóng thích khoái ý ở trong cơ thể nàng.
Qua đi, hắn hơi hơi thở dốc, duỗi tứ chi ôm nàng, băng cơ ngọc phu, thân hình mềm mại nằm ở trong cơ thể nóng rực, hắn ôm chặt, yêu thích tư ma, sôi nổi trong máu tạm ngừng lại nổi lên, tiếp tục tìm kiếm u kính.
Lần này, hắn chậm lại, nông nông sâu sâu, qua lại trong nàng.
Đau ý qua đi, dần dần trở thành khoái ý đến tê dại, nàng nhắm mắt cúi đầu rên rỉ.
Hắn nhận ra được âm thanh này.
Trí nhớ có chút chôn giấu quá sâu, nhưng thân thể, bản năng vẫn nhận ra được tất cả hắn từng quyến luyến, yêu thương. Mị dược chính là thuốc dẫn, gợi đến nơi bị ép đến quá sâu, tình triều đến điên cuồng.
Hắn quyến luyến cơ thể này, còn có tình dục bị gợi lên, rên lên thanh âm không quen thuộc, than nhẹ thành thở dốc đứt quãng, hắn nghe, lại cảm thấy mị đến tận xương, gãi vào lòng người.
Phóng ra lần 2, nhưng vẫn không dừng lại được, thân mình triền miên, chưa từng ngừng lại.
Đêm trước bình minh, lần nữa lại lần nữa dây dưa, không biết tiết chế–
Cực kì mệt mỏi, hòa quyện mà ngủ.
Lại một lần nữa tỉnh lại, là bị tiếng vang lộn xộn từ xa đến gần làm tỉnh.
Đầu óc chưa tỉnh hoàn toàn, mơ hồ nghe tiếng phá cửa gỗ, giáp mặt với thôn dân, nhận ra khuôn mặt thứ nhất, khuôn mặt thư hai, thần trí thong thả mới khốn đốn phản ứng lại.
Hỉnh ảnh mơ hồ đêm qua hiện về trong óc, lập tức, hắn khiếp sợ thanh tỉnh triệt để, theo bản năng chộp lấy quần áo tán loạn ở một bên, xoay người che chở người nàng.
“Ân….. không cần……….. ta mệt mỏi quá………..” Mạc Nhạn Hồi bị ép buộc một đêm, chưa có hoàn toàn tỉnh lại, mềm yếu oán giận một tiếng, liền đem mặt dựa vào gáy của hắn.
Hắn lập tức quẫn bách không nói được nên lời.
“Trước……. làm ơn đi ra ngoài.”
Người có phản ứng đầu tiên là Lục Tưởng Dung đang mở to mắt không dám tin, nàng giấu mặt rơi lệ chạy đi.
“Dung………….” Hắn muốn gọi, lại đón nhận ánh mắt khiển trách của thôn dân, trong óc loạn thành một đoàn, không biết nên dùng từ gì để giải thích.
“Xem đi, xem đi, ta nói các ngươi còn không tin! Cái này là chính mắt nhìn thấy, ngụy quân tử!”
Ai còn ở nơi đó khơi mào ồn ào!
Hắn não nề, tức giận rống. “Đi ra ngoài!”
“Ta xem ngươi làm thế nào để nói rõ!” Thôn trưởng hừ lạnh một tiếng, xoay người rời đi.
Mấy người còn lại cũng nối đuôi nhau đi ra, hắn vội vã lay tỉnh nàng, “Mộ Dung phu nhân!”
Nàng xoa xoa mắt, bộ dáng vừa tỉnh giống như thiếu nữ ngây thơ, hai gò má đỏ bừng, đôi mắt tràn ngập sương mù chọc người yêu, hoàn toàn không có chút lạnh nhạt của người thường—ngừng! Hắn là đang nghĩ cái gì?
Thu hồi tư tình xôn xao, hắn lắc lắc đầu để cho chính mình thanh tỉnh chút, phát hiện mình vẫn còn đang thân mật với người ta, vội vàng rời khỏi, quay lưng nhanh chóng mặc đồ.
Mắt nhìn thân hình ấm áp rời đi, một tia cảm giác mất mát đánh úp lại, đem nàng trở về thực tế, chung quy cũng nhớ ra—nam nhân này giờ đãn không còn là của nàng.
Nàng nghiêm mặt, bình tĩnh đứng dậy mặc quần áo.
Trong lúc nhất thời, hai người hai phương, im lặng không nói gì.
Đầu óc hỗn loạn, lúc này mới lắng đọng dần dần suy nghĩ, hảo hảo suy xét.
Hắn đánh giá phòng nhỏ lụi bại trước mặt, dù có không biết gì, cũng hiểu được bọn họ là bị người thiết kế, theo tình hình trước mắt, trong lòng hắn đại khái cũng đã rõ.
Chỉ là, biết rồi thì thế nào? Chung quy là liên lụy đến nàng, hơn nữa còn là liên lụy đến sự tình nghiêm trọng này, hắn làm như thế nào để đối mặt với nàng?
“Là Điền Vô Đạt đi?”
Hắn ngạc nhiên quay lại, thấy nàng mang vẻ mặt bình tĩnh.
“Không cần phải ngạc nhiên như thế, người này không đòi tiền, không đòi mạng, thiết kế người khác có một đêm xuân, đối với người nào có lợi? Ngươi cùng với Lục Tưởng Dung thế là bị hủy, Điền Nguyên Đạt một lòng cưới giai nhân vào cửa liền có cơ hội.” Loại tiểu xiếc này, nàng xem nhiều lắm, năm đó theo gia chủ làm doanh thương, loại thủ đoạn bẩn thỉu nào lại chưa từng nhận thức qua?
Vấn đề là—nàng làm sao còn có thể vân đạm phong khinh như thế? Đây là về trong sạch của nàng, hắn bồi thường không nổi.
Mạc Nhạn Hồi biết hắn đang nghĩ cái gì, giật nhẹ môi, bình tĩnh nói: “Coi như việc này chưa từng phát sinh qua, không cần phải để ở trong lòng, giải thích rõ ràng với Tưởng Dung, nàng sẽ hiểu, dù sao cũng là ngươi bị người hãm hại, không trách được ngươi.”
Nàng chỉ để ý đến Tưởng Dung có trách hắn hay không, vậy—nàng thì sao? Nàng nhận lấy thương tổn cùng nhục nhã, còn so hơn nhiều với Tưởng Dung, không phải là ít, vì sao nàng không trách?
“Chỉ sợ– đối với ngươi không dễ dàng như vậy.” Tuy là giải thích được với Tưởng Dung, thôn trưởng này cũng lợi dụng cơ hội này để xuống tay, không
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




