watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

Phần mềm lướt web - UC Web MINI
Lướt web nhanh hơn và tiết kiệm tới 95% chi phí.
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 22:14 - 17/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 7104 Lượt

xong Vân Dịch đứng lên định đi luôn, thấy thế tôi không khách sáo nói: “Trả xong tiền rồi hãy đi, em không có tiền. Lần trước ở Vô Tích ăn cá, suýt nữa em không ra được khỏi quán đấy”.

Tôi chờ đến giờ tan ca, chưa bao giờ thấy nóng ruột như lúc này, cứ đếm từng giây chờ Vân Dịch đến đón. Buổi trưa có người mang đồ ăn đến cho tôi, nhìn hộp đồ ăn xa xỉ, đồng nghiệp hỏi tôi ngày gì mà ăn sáng thế. Tôi chia đồ ăn cho mọi người, cầu chúa ban phước để Vân Dịch im ắng đi một chút.

Chiều đến lại có người mang tới một bó hoa hồng to, cả văn phòng lại được một phen kinh ngạc. Tôi biết, bó hoa hồng kia không phải chỉ để tặng cho tôi, mà còn muốn cho các đồng nghiệp trong văn phòng nhìn thấy.

Chờ đến giờ tan ca, tôi ra khỏi văn phòng sớm hơn mọi người, sợ bọn họ nhìn thấy Vân Dịch lại bàn tán, rồi tôi lại chết ngập trong sự tò mò, và những ngày tháng bình yên sẽ bị xáo trộn.

Đứng trước tòa nhà làm việc nhìn xung quanh, không thấy người đâu cả, làm thế nào đây? Chuyện gì cũng ra ngoài dự liệu thì còn chiến đấu cái gì nữa? Tôi cứ thế ủ rũ đứng chờ anh.

Đồng nghiệp đều đã lần lượt tan ca, ai đi ngang qua tôi cũng hỏi: “Tử Kỳ, chờ bạn trai à?”.

Tôi mỉm cười để ứng phó, đến tận khi không còn người quen nào nữa, Vân Dịch vẫn chưa xuất hiện. Từ trước tới nay, anh chưa bao giờ nuốt lời, nhưng tôi không muốn chờ anh nữa.

Đang đi về phía trạm xe buýt thì nghe thấy tiếng gọi của Vân Dịch, tôi tức giận quay đầu lại nhìn. Anh đang đứng dựa vào tường, giơ tay vẫy và nở nụ cười đáng ghét.

Anh cứ đứng đấy để nhìn sao? Tôi tức điên người mím chặt môi lại, rồi kệ anh và cứ đi thẳng về phía trạm xe. Vân Dịch chạy đến: “Giận rồi à? Không quan tâm đến anh nữa à? Em không muốn biết chuyện của Ninh Thanh nữa sao?”.

Tôi dừng lại nói với anh: “Tôi không muốn biết nữa, trái tim tôi mềm yếu, lúc nào cũng cảm thấy nợ Ninh Thanh, nhưng xem ra tôi không có cách nào để trả món ân tình đó nữa. Anh muốn đối phó với anh ấy, xin cứ việc, còn tôi nợ thì cứ nợ. Còn nữa, đừng tiếp tục lấy chuyện của anh ấy ra để nói, tôi cũng không muốn có bất kỳ liên lạc gì với anh nữa”. Nói xong tôi cứ thế đi thẳng về phía trước.

Tôi không muốn mình trở thành kẻ ngốc, cứ thế để anh đùa cợt.

Vân Dịch vẫn không để tôi yên, anh kéo tay tôi đến chỗ đỗ xe. Sắc mặt của anh không mấy hài hòa, tôi định lên tiếng kêu cứu, anh buông mạnh tay tôi ra: “Tốt nhất là em nên ngoan ngoãn đi theo anh, làm ầm ĩ giữa đường không tốt chút nào đâu!”.

Tôi cười nhạt: “Tôi thế đấy! Anh nói đúng, tôi thích sự nhẹ nhàng của Ninh Thanh, anh thấy làm ầm ĩ ở đây mất mặt, thì đừng có lôi kéo tôi như vậy, nếu không tôi sẽ báo cảnh sát đấy!”.

Vân Dịch cười, nụ cười rất đỗi dịu dàng: “Tử Kỳ, đúng là em thay đổi nhiều rồi, anh thích em của bây giờ, có muốn đi nhờ xe của anh không? Anh đảm bảo sẽ đưa em về tận nhà, không làm vấn đề phức tạp lên nữa”.

Nếu như là ngày trước, tôi sẽ không dám ngồi lên xe anh. Còn bây giờ, ngồi xe riêng tiện hơn. Và vì tôi đã hiểu, anh thực sự hy vọng tôi sẽ tình nguyện theo anh, chứ không phải theo một cách miễn cưỡng. Có là đồ ngốc mới không lợi dụng điều này.

Những ngày sau đó khiến tôi rất bất an. Triển Văn Dịch thay đổi rồi sao? Ông trời đổ mưa hồng sao? Tôi muốn mua vé số quá.

Anh bỗng trở nên nhẹ nhàng quan tâm, còn tôi thì vẫn bướng bỉnh ngang ngược.

Từ hôm đó, dù sớm hay muộn anh cũng đến đón tôi, ngày nào cũng chuẩn bị đồ ăn sáng, chiều về đưa tôi đi ăn cơm, thi thoảng đi dạo phố, xem phim, sau đó lại đưa tôi về nhà. Cuối tuần anh thường hẹn trước với tôi, nếu tôi muốn ngủ, thì trưa anh mới dám đến. Tôi cảm thấy Vân Dịch giống như một lái xe kiêm bảo mẫu vậy.

Từ đó công ty tôi cũng không còn xuất hiện bữa ăn sang trọng và bó hoa hồng to nữa, anh cũng không còn bảo tôi bỏ việc và về sống cùng anh.

Hôm nay Vân Dịch đến đón tôi rồi sau đó chúng tôi cùng đi chợ mua đồ ăn, anh nói sẽ làm cơm đãi tôi. Nhìn anh tất bật vừa rửa vừa thái đồ ăn trong bếp, tôi cảm thấy chúng tôi như đang sống chung một nhà vậy.

Tôi đứng ngoài cửa hỏi: “Anh biết làm không? Nấu xong liệu có ăn được không?”.

Anh quay lại cười: “Thời gian du học, anh đều tự nấu cơm, có thể làm những món đơn giản”.

Ở Tô Hà, đàn ông không vào bếp, mà từ trước tới giờ tôi cũng chưa thấy Vân Dịch nấu cơm khi nào cả. Hồi sống cùng anh, chúng tôi cũng chỉ toàn đi ăn hàng. Những ngày này sao mà lại tốt thế nhỉ?

Đến khi thức ăn được dọn lên, tôi tròn mắt nhìn. Trên bàn lại chỉ là mấy món ăn đơn giản, dưa chuột đập giập trộn nộm, cà chua thái lát tầm đường, rau sống đảo tương, dưa góp, thịt bò pha mỏng, vài cái bánh bao, chỉ có món canh đậu hũ là nóng. “Những món này là bữa ăn thịnh soạn tối nay sao?”.

Vân Dịch rất đắc ý: “Thế nào? Các món ăn tối nay chắc chắn sẽ rất ngon miệng”.

Không biết tôi nên khóc hay nên cười nữa: “Thì ra anh chỉ biết làm những món ăn nguội”.

Vân Dịch chỉ vào món canh đậu hũ: “Có món canh nóng”. Nói xong, anh có vẻ hơi lo lắng: “Tử Kỳ, em không thích ăn à?”.

Tôi thực sự không muốn nể mặt anh chút nào, nhưng nhìn dáng vẻ vất vả của anh, tôi nói: “Lần sau em làm cho anh ăn, để anh biết thế nào là một bữa thịnh soạn”.

Vân Dịch rất vui, đưa cho tôi một cái bánh bao: “Em nên thấy hài lòng chứ, đây là lần đầu tiên anh làm cơm cho một cô gái ăn đấy”.

Tôi gật đầu, đúng vậy, anh nói không sai, tôi không chỉ hài lòng mà còn thấy sợ hãi. Được nuông chiều mà lòng thấy sợ. Tôi cảm động trước sự nhẹ nhàng của anh, lại sợ anh đang có mưu đồ, những suy nghĩ mâu thuẫn ấy khiến lòng tôi phấp phỏng không yên.

Đúng là một lần bị rắn cắn thì mười năm vẫn sợ dây thừng. Huống hồ, anh không còn là Triển Vân Dịch trong ấn tượng của tôi nữa.

Tôi vừa ăn vừa hỏi anh: “Ngày nào anh cũng đưa đón em, cuối tuần lại hẹn hò với em nữa, công việc của anh không bận sao?”.

Anh nói, giọng oán thán: “Bận chứ, làm sao mà không bận được, mỗi lần đưa em đi làm xong là anh lại phi xe như bay để đến công ty hoặc về nhà giải quyết công việc”.

Tôi chớp luôn cơ hội: “Vậy anh không cần đến nữa, cứ như thế mãi không tốt lắm”.

Anh cười hỏi tôi: “Tử Kỳ, em thấy xót anh à? Nếu em x

xót anh như vậy, thì dù bận đến mấy anh cũng thấy đáng”.

“Triển Vân Dịch, da mặt anh dày đến mức không thể thay đổi được nữa rồi”, tôi vênh mặt nói.

Không thể phủ nhận rằng, mấy ngày nay tâm trạng tôi luôn cảm thấy vui vẻ, thực sự rất mong cứ như thế này mãi. Bỗng nhiên muốn chọc ghẹo anh, nên tôi cười, nói: “Anh đang quyến rũ vợ mới cưới của người khác đấy”.

Vân Dịch tức giận, nhướn lông mày: “Đừng nói với anh về quy phạm đạo đức hay là lương tâm của người thứ ba, anh không quan tâm đến những thứ đó! Quyến rũ! Vậy bây giờ anh sẽ cho em biết thế nào là quyến rũ”, vừa nói anh vừa tiến đến bên tôi.

Tôi vừa cười vừa xin: “Anh đã từng nói muốn em tình nguyện mà, nhanh như thế là không coi trọng những gì mình nói sao?”.

Vân Dịch nói: “Ai bảo em cả ngày chỉ có nhắc đến Ninh Thanh? Ở Thái Hồ còn thể hiện sự thân mật trước mặt anh!” Nói đến đây mặt anh bỗng nhiên sầm xuống.

Tôi vội làm dáng: “Em ghen mà, ai bảo anh cả ngày chỉ ở bên cô bé diễn viên trẻ trung đó, hai chúng ta hòa nhau”. Anh ngây người, rồi ngang ngược nói: “Nhưng anh không hôn cô ta trước mặt em!”, nói xong còn làm ra điệu bộ như chuẩn bị hôn.

Tôi đẩy anh ra, mỉm cười: “Vân Dịch, chúng ta có thể thế này mãi được không? Không giận dỗi, không cãi nhau?”.

“Tử Kỳ, lâu lắm rồi anh không thấy em vui thế này.”

Tôi đưa tay ôm cổ anh, chủ động hôn.

Vân Dịch thở dài: “Thì ra em dễ dàng thỏa mãn đến vậy”.

Anh ôm lấy tôi, vòng tay thật ấm áp. Tôi ở yên trong lòng anh, nghe anh nhẹ nhàng nói chuyện ngày trước: “Tử Kỳ, mẹ anh chỉ là vợ lẽ, khi anh đến Tô Hà thì mẹ đã qua đời, Triển gia lại không nhận anh, trong khi đó chị họ của mẹ em lại là bảo mẫu của anh, vì vậy mà anh mới phải chạy đến nhà em. Em suốt ngày bên anh, giống như cái đuôi muốn ném đi cũng không được. Mẹ em đối với anh rất tốt, cả những người ở thị trấn cũng thế, từ bé tới lúc đó, thực sự chưa bao giờ anh cảm thấy ấm áp đến vậy. Còn nhớ lần đầu tiên gặp em, đôi mắt đen láy của em nhìn anh, anh chưa từng nghĩ, trên thế giới này lại có ánh mắt trong sáng đến vậy. Anh không đành nhìn em khóc. Tử Kỳ, hãy tha thứ cho anh, anh phải đòi lại danh phận cho mẹ. Vì vậy anh đã ép buộc mình, còn tạo áp lực cho em. Mỗi lần thấy em tự do vô tư, không có một chút cảnh giác với người đàn ông khác là anh lại lo lắng. Em rời xa anh, nói lời tạm biệt anh, lúc đó anh rất hận em, hận em vì đã cướp đi điều quý giá nhất của anh. Tại sao mãi mà em không trưởng thành, cứ bướng bỉnh như vậy?”.

Tôi ngẩng lên nhìn anh: “Vân Dịch, là anh không tốt với em trước, anh yêu cầu quá nhiều, em không thể đáp ứng được”.

Anh thở dài: “Đúng thế, lúc đó anh mới vào Vân Thiên, quá bận nên không có thời gian chăm sóc em, mà lại sợ em ở ngoài không hay, sợ em sẽ để ý đến người khác và không cần anh nữa”.

Tôi ngửa cổ lên cười: “Sao thế được?”.

“Sau khi em đi, anh nhớ em rất nhiều, nhưng anh vốn hứa với mẹ phải có được

Trang: [<] 1, 32, 33, [34] ,35,36 ,41 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT