watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

LAZADA - Mua Sắm Online
Mua sắm trực tuyến với giá rẻ nhất tại Lazada
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 06:56 - 17/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 2374 Lượt

“Chuyện này, thật có lỗi. Thực ra không phải ta cố ý đâu, chỉ là…” Thủy Văn khẩn trương giải thích cho sai sót của bản thân.

“Đủ rồi, ta không muốn nghe nhiều như vậy. Cô chỉ cần nói cho ta biết vì sao cô đến Đông Tư quốc?” Đông Phương Thiên khoát tay, xoay người hỏi rõ Thủy Văn, hắn không hiểu nổi vì sao người ta không thể trước sau như một. Người con gái đang đứng trước mặt đây rõ ràng là một cô nương đơn thuần, tại sao lại làm ra những chuyện như vậy.

“À, thực ra ta đến đây là vì huynh.” Thủy Văn khẽ nói, giọng nàng pha chút thất vọng.

“Ta?” Cô gái trước mặt quả thật không đơn giản, chẳng lẽ vì kế hoạch dồn ép hắn vào chỗ chết trước đây không thành công nên nàng ta mới đuổi theo đến tận Đông Tư quốc nhằm thực hiện bước tiếp theo? Chẳng lẽ thật sự “lòng dạ đàn bà độc như rắn rết” đúng như lời sư phụ nói? Vừa nghe Thủy Văn lên tiếng, Đông Phương Thiên lập tức tự mình giải thích động cơ của nàng.

“Phải, bởi vì Đông Tư quốc có một bảo bối gọi là ‘thiên vi tử’, nghe nói có thể giải bách độc. Vì thế nên ta muốn…” Nhìn Đông Phương Thiên vẫn duy trì bộ mặt lạnh lùng như trước, Thủy Văn nghĩ tốt hơn là nên để hắn hiểu được ý của nàng bèn nói rõ mọi chuyện.

“Thiên vi tử? Cô là vì muốn lấy được ‘thiên vi tử’?” Nghe xong, Đông Phương Thiên như đã hiểu, hóa ra là vì để đạt được “thiên vi tử” trị bách bệnh.

“Ừm, nữ vương nói cho ta biết ‘thiên vi tử’ nằm trong tay Thiên vương của Đông Tư quốc, cho nên huynh cứ yên tâm, ta nhất định sẽ mượn được ‘thiên vi tử’, giải hết độc trong người huynh.” Thủy Văn như đang khuyên nam tử trước mặt, cũng giống như đang tự động viên tinh thần cho bản thân.

Nghe Thủy Văn nói vậy, Thiên vương có điểm nghi ngờ, lẽ nào đến lúc này nàng cũng không biết thân phận thật của hắn, hoặc giả là đây là màn kịch nàng muốn diễn cho hắn xem? Nữ vương? Hừ, xem ra lại là Thuấn Vũ nữ vương kia xúi giục. Nhìn vẻ mặt áy náy của Thủy Văn, Đông Phương Thiên mím môi không nói gì, nàng rốt cuộc là người thế nào, điểm này như gợi lên chút hứng thú trong lòng Thiên vương.

“Cô dự định làm cách nào mượn được ‘thiên vi tử’ từ tay Thiên vương?” Đông Phương Thiên toét miệng cười nói, giống như đang bàn luận một chuyện rất buồn cươi, hắn muốn xem xem nha đầu này thật sự đơn thuần hay làm bộ ngây thơ.

“Chuyện này thì… ta vẫn chưa biết, bất quá… Cẩn thận!” Lúc Thủy Văn một bộ khổ sở nói bỗng nhiên nét mặt nàng chuyển thành vẻ hoảng sợ, lao về phía Đông Phương Thiên hét lên hai chữ “cẩn thận”.

Ý thức được rằng mình đang gặp nguy hiểm, Thiên vương xoay người lại đã thấy trước mặt có mũi tên lao thẳng đến, “Chết tiệt.” Hắn biết muốn tránh cũng không còn kịp, chỉ còn cách giảm mức nguy hiểm xuống thấp nhất. Đông Phương Thiên vừa định nghiêng người thì sau lưng đã bị ai kia tác động vào, đánh mất cân bằng ngã về một phía. Đến khi Đông Phương Thiên đứng vững được thì đã thấy mũi tên kia bắn trúng ngực phải Thủy Văn khiến nàng ngã nhào trên đất.

“Này, huynh sao rồi?” Thấy Thủy Văn đau đớn khiến Đông Phương Thiên ngây ngẩn. Là nàng ta hứu hắn sao? Là nữ tử nhu nhược này thay hắn đỡ một mũi tên sao?

“Huynh không sao là tốt rồi!” Thủy Văn lo lắng nhìn Đông Phương Thiên, sau buông lại câu này rồi ngất đi, mất đi tri giác.

“Không việc gì là tốt rồi!” Đã bao lâu rồi hắn chưa một lần nghe lại câu nói này, Đông Phương Thiên bỗng nhớ về ngày xưa thơ ấu, mỗi lần tỷ tỷ bảo vệ hắn đều nói “Đệ không sao là tốt rồi”, thế những lần nào cũng đổi lại sự quở trách của phụ vương. Thấy Thủy Văn ngất đi, Đông Phương Thiên như được sống lại trong hồi ức, tỷ tỷ không bao giờ vị hắn là người thừa kế vương vị mà lấy lòng, cũng không vì hắn là người kế thừa vương vị mà yêu cầu hắn phải cố gắng, phải phấn đấu, phải gánh vác… Tỷ tỷ đã mất mười năm rồi, vì sao nàng ta lại có thể khơi gợi lại những ký ức xưa cũ ấy trong lòng hắn?

Chương 6

Giữa màn sương mịt mờ, Thủy Văn cảm thấy như có ngàn con trùng đang gặm nhắm tim nàng, vô cùng khó chịu…

“Ưm, đau quá…” Giữa đại điện tráng lệ, tiêng kêu khe khẽ của Thủy Văn nhỏ đến đáng thương, tiếng kêu trầm thấp hầu như không nghe được, nhưng vẫn có một bóng lưng cứng rắn khẽ run rẩy, lập tức bước về phía bên giường…

“Thái y, tình hình nàng thế nào?” Tầm mắt không rời đi, nhìn chằm chằm Thủy Văn không chút động tĩnh trên giường, đôi mày hắn nhíu chặt, có chút đau nhức nơi trái tim.

“Vương thượng, chuyện này…” Thái y cúi đầu phủ phục một bên ấp úng nói, “Độc trên người vị cô nương này rất kỳ quái, không phải loại bình thường, cho nên…” Trên trán ông ta toát mồ hôi lạnh, không biết phải bẩm báo như thế nào cho phải.

“Thái y, ngươi biết những lời này không phải thứ ta muốn nghe!” Đông Phương Thiên lạnh lùng nói.

“Vương thượng…” Thái y toàn thân khẽ run, nói tiếp: “Cách giải độc, chính là… chính là Vương thượng…” Nói xong, thái y sợ hãi đến độ mồ hôi trên trán cũng không dám giơ vạt áo lau đi…

“Cái gì?” Nghe được lời của thái y, Đông Phương Thiên không khỏi sửng sốt, trong lòng thầm nghĩ: Xem ra người xuống tay hạ độc rất hận hắn, chỉ có điều dường như kẻ đó cũng không nắm rõ lai lịch thật sự của hắn.

Nhìn Thiên vương mặt lạnh như tiền, thái y mạo muội lên tiếng, “Vương thượng, cựu thần cho rằng…” Tuy đứng trước Vượng thượng lạnh lùng cứng rắn, nhưng lời nên nói ông nhất định phải nói.

“Hồ thái y, việc này không được tiết lộ nửa lời.” Đông Phương Thiên cắt lời Hồ thái y, sau cùng hạ lệch đuổi khách…

“Vương thượng… Cựu thần xin cáo lui.” Hồ thái y lắc đầu, không còn cách nào khác ngoài tuân mệnh cáo lui, xem ra ông phải tìm mấy vị đại thần thương nghị chuyện này.

Đợi thái y rời bước, Đông Phương Thiên xoay người ngắm nhìn Thủy Văn trong đau khổ, bàn tay anh không tự chủ được khẽ vuốt ve khuôn mặt nhỏ nhắn của nàng, lẩm bẩm nói: “Rốt cuộc là sức mạnh gì khiến nàng thay ta đỡ mũi tên này?” Thiên vương bắt đầu hoài nghi đánh giá của bản thân, có lẽ hắn đã sai lần, nàng yếu đuối như vậy làm sao có thể…

“Đau quá, mau cứu con, mẹ, mau cứu con…” Thủy Văn nắm chặt lấy bàn tay lướt nhẹ trên mặt nàng, thống khổ ngân lên.

Nhìn bàn tay bị Thủy Văn nắm chặt, Đông Phương Thiên cảm thấy tất cả đều là lỗi của hắn…

… … … … … … … … … … … … … … … … …

Giữa đại điện an tĩnh, giống như tranh luận của các vị đại thần khi nãy chưa từng xảy ra. Thiên vương nghiêm nghị ngồi trên đại điện nhìn các đại thần bên dưới.

“Hoa Khải, truyền ý chỉ của bổn vương, sắc phong Thủy cô nương làm Vương hậu Đông Tư quốc.” Bầu không khí tĩnh miẹch bị lời nói của Đông Phương Thiên phá tan.

“Vương thượng, xin người suy nghĩ lại.” Chúng đại thần đồng loạt quỳ xuống nói.

“Vương thượng, không thể như vậy được. Một hạ nhân ti tiện không thể ngồi vào vị trí Vương hậu Đông Tư quốc ta, hơn nữa Vương thượng còn phải dùng ‘thiên vi tử’ giải độc trên người cô ta, đây là việc trăm triệu lần không thể. Vương thượng!” Một vị phụ chính đại thần đứng ra trước mặt Thiên vương nói.

“Lâm đại nhân, quân vô hí ngôn.” Đông Phương Thiên lớn tiếng nói với Lâm An Tố vừa bước lên, “Hơn nữa ‘thiên vi tử’ là vật riêng của bổn vương, bổn vương dùng lúc nào không đến lượt các vị đại nhân cho phép.” Giọng nói lạnh lùng một lần nữa vang lên, có phải gần đây những người này an nhàn quá mức nên không biết tính tình Đông Phương Thiên hắn, xem ra phải lấy lại thiên uy một chút.

“Hơn nữa ‘thiên vi tử’ này bổn vương đã dùng. Trên người Thủy cô nương đã có ‘thiên vi tử’, nàng còn không đủ tư cách trở thành Vương hậu của bổn vương sao? Hay là các vị muốn cãi lệnh tiên hoàng?” Đông Phương Thiên đứng dậy quan sát các quan viên, tiếp tục tung thêm một quả bom khác.

“Cái gì, Vương thượng, chuyện này, thế này thì…” Chúng đại thần vừa nghe được tin tức này đồng loạt khiếp sợ.

“Được rồi, chuyện này cứ quyết định như vậy. Bãi triều.” Nói xong, Đông Phương Thiên chẳng buồn bận tâm đến suy nghĩ của các vị đại thần, nghênh ngang rời đi.

“Lâm đại nhân, việc này… Ngài nói nên làm sao đây?” Một vị phụ chính đại thần khác hỏi Lâm đại nhân bên cạnh.

“Ài, Tôn đại nhân, việc đã đến nước này, chúng ta không thể kháng lệnh tiên hoàng. Hơn nữa vị Thủy cô nương kia đã có máu của Vương thượng trong mình, chúng ta có nói gì cũng vô ích.” Lâm đại nhân bất đắc dĩ lắc đầu nói.

“À, vì sao tiên hoàng lại hạ ý chỉ như vậy chứ. Cựu thần ta thực nghĩ không ra.”

“Ài, đây cũng là ý trời, ai bảo máu của Vương thượng chúng ta là ‘thiên vi tử’ kháng bách độc chứ. Hết cách rồi.” Dường như Lâm đại nhân đã chấp nhận sự thật, dù sao những chuyện này đều là ý trời.

“Ài!” Nghe vậy ai nấy đều thở dài, cũng chẳng còn cách nào khác.

Chương 7

Đứng bên giường, ngắm nhìn Thủy Văn vẫn còn hôn mê, trong lòng Thiên vương cảm nhận được cảm giác an ổn. Thấy trên mặt Thủy Văn đã không còn vẻ thống khổ, an tĩnh nằm như đứa trẻ mới sinh, Thiên vương bỗng nhớ lại khi hắn tự mình đưa “thiên vi tử” vào miệng Thủy Văn, khi ấy trong lòng hắn

Trang: [<] 1, 3, 4, [5] ,6,7 ,9 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT