watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

BIGONE 2015 - Phiên Bản Iphone
Game đánh bài cờ bạc đã có mặt trên Iphone
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 18:32 - 21/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 5870 Lượt

Kỷ đại thần hào quang lấp lánh.

Tôi đưa tay lên bưng mặt, sùng kính nói: “Cảm ơn đại thần.”

Kỷ Nghiêm nhìn tôi, ánh mắt sáng ngời. Anh ta cười khẽ đứng nhìn tôi đang ngây như gà gỗ, nụ cười cực kì cuốn hút. Đưa tay lên nhéo khẽ lên khuôn mặt phúng phính của tôi, anh ta nói: “Nhóc con ngốc nghếch, sao lúc nào em cũng đáng yêu thế hả??” Hình như trong đôi mắt đẹp tựa pha lê kia đang lưu chuyển một vầng hào quang nhàn nhạt.

Kỷ Nghiêm đi rồi, phòng họp trống trơn chỉ còn lại mình tôi. Nhìn cây Tâm Nguyện với tạo hình kì lạ, tôi tò mò nghĩ: bên trong này rốt cuộc ẩn giấu điều gì?

Kỷ Nghiêm hay gọi tôi là nhóc ngốc, nhưng anh ta cũng từng nói ngốc mới đáng yêu …

Lẽ nào đúng như những gì La Lịch Lệ nói, Kỷ Nghiêm thích tôi rồi?

Tôi vui đến nỗi suýt nữa thì nhảy cẫng lên, chợt thấy sao hôm nay càng nhìn càng thấy Kỷ Nghiêm đẹp trai ghê gớm.

Sao lại để tôi gặp được một chàng trai ưu tú thế này? Tôi đã từng tưởng rằng không có Trần Tử Dật, tình yêu sẽ bỏ tôi đi mất, thì ra tôi vẫn còn có thể động lòng, vẫn còn mơ mộng có ai kia chìa bàn tay ấm nóng cho tôi ….

Tình yêu chính là như thế đó, cho dù bạn muốn trốn tránh, nó cũng sẽ tự mình tìm đến bạn.

Trong không gian vắng lặng, tiếng hít thở vang lên nghe mồn một bên tai. Bóng cây ngả nghiêng trong ánh sáng chói lòa, ánh nắng rọi vào ô cửa chiếu lên mặt tôi. Trên đó vẫn còn sót lại hơi ấm nơi đầu ngón tay Kỷ Nghiêm nhéo khẽ. Tôi thì thầm tự nói một mình: “Đại thần thích nhóc ngốc, nhóc ngốc cũng thích đại thần.” Khóe miệng bất giác nở nụ cười ngọt lịm.

Giờ nghỉ trưa kết thúc, từ trong phòng họp đi ra, tôi mua một cây kem, miệng lẩm nhầm hát định quay trở về lớp học thì đột nhiên bị ai đó đánh lén sau lưng. La Lịch Lệ hét toáng lên: “Yêu quái, chạy đi đâu, mau nộp ngay cái kem trên tay, nếu không đừng hòng giữ được mạng sống.”

Tôi chả thèm ngoái lại, tuy vậy vẫn phối hợp nói: “Sư phụ, ngài cầm lấy kem đi, xin hãy tha cho tôi một mạng.” La Lịch Lệ vọt đến từ phía sau, ngoạm một miếng lên chiếc kem trên tay tôi, nói: “Nghe đồn Trần Tử Dật và Nhan Khanh Khanh chia tay nhau rồi, chuyện này cậu đã biết chưa?”

Tôi hơi ngẩn người một lát, gật đầu, vẻ mặt nhẹ tênh: “Biết rồi, hôm đó anh ta đã nói cho tớ biết.”

“Có phải anh ta vẫn còn thích cậu không?” La Lịch Lệ chưa từng có thói quen ăn nói vòng vo.

Hình như tôi cũng chẳng cần phải né tránh điều gì, thế nên tôi đã gật đầu: “Ừ.”

La Lịch Lệ nắm lấy cổ tôi , lắc đầu nói: “Thái Thái, tớ nói cho cậu biết, cậu tỉnh táo lại đi, lúc nào cần giữ vững lập trường thì không được phép dao động! Cho dù Trần Tử Dật có tốt đến mấy thì cũng chỉ là một con ngựa quay đầu, Kỷ Nghiêm mới chính là một con thiên lý mã hiếm có, cậu không được thả mồi bắt bóng, bỏ qua một con ngựa tốt không thèm, cuối cùng sẽ bị ngã thê thảm đấy.”

Bất lực quá, tôi bỗng thấy bực bội và nóng nảy, thấp giọng nói: “Tớ biết rồi, cậu không cần nói tớ cũng biết.”

Cây kem trên tay bắt đầu tan chảy, nhỏ xuống bàn tay dính nhớt.

Bất thình lình có ai đó gọi một tiếng từ phía sau lưng: “Thái Thái.”

Tôi quay đầu, chỉ thấy Nhan Khanh Khanh đang đứng đằng sau.

Dáng người Nhan Khanh Khanh mảnh khánh và cao ráo, ngũ quan tinh tế, tính cách vui vẻ, cử chỉ không câu nệ, một cô gái như thế này đi đến đâu cũng cực kì nổi bật.

La Lịch Lệ ghé lại hỏi tôi: “Cô ta đến tìm cậu làm gì đấy?”

Tôi nhếch miệng nói thầm: “Cậu thấy sao?” Nở nụ cười lịch sự với Nhan Khanh Khanh – tôi đã đoán ra được, cô ta tìm tôi có đến tám phần mười là vì chuyện Kỷ Nghiêm.

Nhan Khanh Khanh cũng cười đáp lại, có điều lời nói ra thì không khách khí như nụ cười trên mặt chút nào, cô ta nói: “Cô không hề thích hợp với Kỷ Nghiêm.”

La Lịch Lệ vốn đã định đi trước, nghe câu này thì chợt quay lưng lại, kéo tôi nói lớn: “Thái Thái, nắng chiều gắt quá, vào lớp cho dễ chịu. Đi nào, chúng ta về lớp hóng mát.” Nó chẳng thèm nhìn Nhan Khanh Khanh, hoàn toàn coi cô ta là người vô hình, cứ thế lôi tôi quay về lớp học.

Tôi chợt thấy buồn cười: con bé La Lịch Lệ xưa nay chưa từng chịu kém ai lời ăn tiếng nói bao giờ, nhưng lại không chịu được cảnh tôi bị người ta bắt nạt.

Giọng nói của Nhan Khanh Khanh vẫn kiên định như ban đầu: “Tôi chỉ nói cho cậu biết sự thật mà thôi. Kỷ Nghiêm cần một người có thể so vai đứng cùng anh ấy, có đứng trên cùng một độ cao thì quanh cảnh nhìn được mới giống nhau.”

Một chút chua xót nhen nhóm trong lòng, tôi chợt thấy ngưỡng mộ Nhan Khanh Khanh, ngưỡng mộ cô ta lúc nào cũng có thể thẳng thắn đối diện với tình cảm của mình.

La Lịch Lệ nói đúng, có một số thứ nhất định phải giữ vững lập trường, không phải là để cho người khác thấy, mà là để chính bản thân mình nhìn rõ.

Thở dài một tiếng, tôi quay đầu nói: “Nhan Khanh Khanh, tôi thấy chẳng có gì là không hợp cả, chỉ có thích hay không thôi. Một người khắc khoải yêu thương, đó là tình đơn phương, cả hai bên cùng thích mới là tình yêu thật sự. Nếu như người đó thích cậu, kẻ khác có ngăn cản cũng chỉ là vô ích, anh ấy vẫn sẽ thích cậu.” Tôi nhìn cô ta mằng ánh mắt trong sáng chân thành, khóe miệng nở nụ cười thản nhiên, nói tiếp: “Tôi đã nhìn rõ tình cảm của mình, còn về phần cậu … đó là chuyện của cậu, không liên quan gì đến tôi hết.”

Nhan Khanh Khanh nhìn tôi quái dị. Có lẽ cô ta không ngờ tôi lại có thể nói ra những lời sâu sắc đó. Nét mặt cô ta lạnh ngắt: “Chúng ta cứ từ từ mà xem. Con người rồi sẽ thay đổi, tôi không tin hai người khác biệt hoàn toàn về tính cách và khí chất có thể ở bên nhau lâu dài.”

“Cô đã nói đủ chưa?” La Lịch Lệ bắt đầu nổi giận.

Tôi biết con bé này sắp mắng rồi, vội bước lên kéo tay nó lại, cười ha ha nói: “Thôi nào thôi nào. Chẳng phải vừa mới kêu nóng đấy sao? Chúng ta đi thôi.” Không nhìn đến Nhan Khanh Khanh nữa, tôi kéo theo La Lịch Lệ bỏ đi. Nếu như một số chuyện nhất định cần đối mặt, thế thì tại sao không thẳng thắn với bản thân hơn một chút! Ít nhất thì sau này nghĩ lại sẽ không bị nỗi tiếc nuối vây kín tâm hồn.

Nháy mắt kì thi giữa kì đã đến, buổi tối một ngày trước hôm thi, tôi chong đèn thức thâu đêm, không ngờ đến lúc trời gần sáng lại không trụ được, ngủ quên đi mất. Khi tỉnh lại thì đã bảy giờ ba mươi phút, chẳng kịp ăn sáng, tôi vơ vội cặp sách ù té chạy đến trường.

Trường trực thuộc cách nhà tôi không xa mấy, nhưng cũng mất mười lăm phút đi xe bus. Lúc tôi nhảy xuống xe chạy vào cổng trường, từ xa đã trông thấy một bóng người thân thuộc. Người đó đứng ngay cạnh sao đỏ, mặc áo đồng phục trắng tinh, hai chiếc cúc cao nhất mở ra để lộ chiếc cổ trắng ngần. Tay anh ta đút trong túi quần đồng phục xanh lam, dáng người cao ráo đứng dưới ánh nắng ban mai giống như một bức tranh tuyệt đẹp.

Nhìn thấy tôi, anh ta chau mày bước lên trách móc: “Sao sắc mặt kém thế này? Tối qua lại thức khuya hả?”

Tôi nhìn anh ta, ngẩn người mất nửa giây, trước tiên gật đầu rồi sau lại vội vã lắc đầu: “Hội trưởng, em thức khuya không phải vì chôm rau đâu nhá, em thức ôn bài.”

Kỷ Nghiêm chìa tay vuốt tóc tôi, nói: “Anh biết, mau vào trong đi.”

Không nói gì nhiều, chỉ một câu đơn giản thế thôi đã đủ khiến tâm trạng lo lắng của tôi nhanh chóng bình yên trở lại.

Khi tôi vào lớp thì vừa kịp lúc phát đề thi.

Ngồi xuống chỗ của mình, tôi thấy đầu choáng váng, cậu bạn ngồi trước chuyển giấy thi cho tôi, kinh ngạc hỏi: “Thái Thái, sao mặt cậu trắng bệch thế kia?”

Tôi mơ mơ màng màng lắc đầu: “Không sao, chắc tại chạy vội quá đấy mà.”

Bài thi bắt đầu, lớp học yên tĩnh hẳn, chỉ còn tiếng ngòi bút vạch trên nền giấy trắng, tiếng quạt trần trên đỉnh đầu rung nhẹ cùng với tiếng bước chân khe khẽ ngoài hành lang. Đầu tôi mỗi lúc một nặng như chì, uể oải gục xuống bàn, tôi chán nản nghĩ: đây mới là môn đầu tiên … uổng công mình thức thâu đêm học bài.

Tuy toàn thân khó chịu nhưng nhìn các bạn chăm chú làm bài ở xung quanh, tôi ngại không dám mở miệng nên đành cắn răng chịu đựng.

Đầu càng ngày càng nóng, tôi liều mạng tập trung tinh lực, mong sao nhanh chóng thi xong.

Tất cả mọi người đều đang đắm chìm trong bài thi của mình, cả thế giới hình như chỉ còn lại mình tôi …

Thầy giám thị biên đi ngang qua cửa sổ, sau lưng không ngờ còn có cả Kỷ Nghiêm — Kỳ thi của lớp 11 vừa kết thúc, Kỷ Nghiêm không cần tham gia thi giữa kì lần này. Không ngờ anh ấy lại đi coi thi cùng thầy giám thị. Kỷ Nghiêm ở trường này quả là được trọng thị vô cùng.

Kỷ Nghiêm đứng lại trước cửa lớp tôi một lát, đảo mắt nhìn một vòng khắp lớp. Đầu tôi đang choáng váng nên cũng chẳng rõ rốt cuộc anh ta có nhìn thấy mình hay không. Anh ta quay sang nói nhỏ với thầy giáo coi thi mấy câu gì đó rồi không ngờ lại bước vào trong lớp. Thấy anh ta từng bước tiến lại gần, cả người tôi cứng đờ, vội vàng dán mặt xuống tờ giấy thi. Kỷ Nghiêm dừng lại trước bàn tôi.

Chẳng lẽ Kỷ Nghiêm cho rằng tôi đang gian lận nên mới lộ ra bộ dạng có tậ giật mình, lén lén lút lút hay sao?

Tôi nhát gan lắm, gì chứ chuyện gian lận thi cử mới nghĩ đến thôi tôi đã toát mồ hôi hột ra rồi. Còn nhớ một lần thi môn Địa Lý, có người chuyển phao cho tôi, thế mà cho đến khi tờ phao bị bóp nát trong lòng bàn

Trang: [<] 1, 30, 31, [32] ,33

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT