|
|
LEO Privacy Guard - Diệt Virus
Phần mềm diệt virus và tăng tốc android của bạn. Tải Về Máy
|
trên bầu trời xanh cao vút. Một nụ cười nhẹ như mây khói càng khiến khuôn mặt thêm vẻ điển trai, ánh sáng trong mắt anh ta rọi thẳng vào trái tim tôi cùng với ánh mặt trời, thế giới của tôi bừng nở ngàn hoa trong nháy mắt. Đây nào phải là con mọt sách xuất thân từ trường điểm chứ? Với tướng mạo này, có nhét vào đâu cũng trở thành cực phẩm trong chốn nhân gian!
“Mời vào! Mời vào! Chào anh, em là Điền Thái Thái. Anh là thầy dạy kèm mới đến đúng không ạ?” Tôi vội vàng nở nụ cười đon đả mời anh ta vào nhà.
Anh ta có vẻ hơi bất ngờ, nhưng cũng chỉ khẽ gật đầu rồi đi thẳng vào. Anh ta đi trước tôi, còn tôi thì bám theo sau, ánh mắt từ đầu đến cuối dừng lại ở trên tấm lưng thẳng tắp đó – thực ra thì trong đám nữ sinh, chiều cao của tôi cũng không tính là lùn, nhưng so với anh ta, tôi thấp hơn hẳn một cái đầu.
Anh gia sư mới đến có vẻ rất nhã nhặn và điềm đạm, tôi không khỏi mừng thầm. Còn nhớ tối qua mẹ tôi kể: anh gia sư này cực kì ưu tú, ngoan ngoãn, lại chín chắn, thành tích tốt nữa, đoạt giải nhất Olympic vật lý toàn quốc, học ở trường trực thuộc phải nói là một mạch trơn tru.”
Giờ nghĩ lại, có một người không bới đâu ra được một tí khuyết điểm này làm gia sư cho tôi quả là một chuyện tốt đép biết bao. Tôi thầm nhủ trong lòng: chỉ cần anh không chọc đến em thì dù có đi du lịch muộn hơn một chút cũng không phải là không thể.
Vừa vào phòng khách, bố tôi đã tươi cười ra đón: “Kỷ Nghiêm, cháu đến rồi à? Mau ngồi xuống đây, mau ngồi xuống.”
Đoạn bố quay sang bảo tôi: “Thái Thái, đây là con trai chú Kỷ, Kỷ Nghiêm, lớn hơn con một khóa. Mau gọi anh Kỷ Nghiêm đi.”
Tôi ngẩn người, vội cúi đầu chào: “Anh Kỷ Nghiêm, sau này mong anh chỉ bảo nhiều ạ.”
Khóe miệng anh ta khẽ nhếch lên: “Không cần khách sáo đâu.” Giọng nói của anh ta cực kì khiêm tốn.
Bố tôi vỗ vai Kỷ Nghiêm nói: “Kỷ Nghiêm, sau này chuyện học hành của con bé nhà chú giao cả cho cháu đấy, cháu cứ quản thật nghiêm khắc vào cho chú.”
Kỷ Nghiêm mỉm cười liếc nhìn tôi: “Thực ra bên cạch việc học hành còn cần có thời gian giải lao đúng mực, phải vừa học vừa chơi ạ”
Nghe được câu này, tôi có cảm giác như trông thấy con đường nghỉ hè tươi sáng đang đợi chờ mình phía trước, lúc ấy tôi cảm động đến suýt khóc. Thấy chưa, một ông anh mới dịu dàng và chu đáo làm sao.
Mẹ tôi từ trong bếp đi ra chào hỏi, sau đó sai tôi: “Thái Thái, mau vào mang dưa hấu mẹ mới bổ ra mời thầy giáo đi chứ.”
Kỷ Nghiêm bước lên từ chối khéo: “Cô chú không cần khách sáo thế đâu ạ. Cháu muốn kiểm tra trình độ của Thái Thái trước.” Anh ta quay sang nhìn tôi cười: “Thái Thái, em không ngại đưa anh lên phòng em chứ?”
Sự cảm động vừa rồi lại được khuếch đại thêm trước vẻ lễ phép lịch sự của anh ta, tôi ngước nhìn lên Kỷ Nghiêm cao hơn mình một cái đầu, cảm thán: anh ta đúng là thiên nhân hạ phàm!
Hai mắt tôi biến thành hình ngôi
sao, đưa anh ta lên phòng mình. Sau khi mở ra cánh cửa cuối cùng, tôi có chút ngại ngùng giới thiệu : “Đây là phòng em, mời anh vào.”
Kỷ Nghiêm bước vào nhìn quanh một lượt, mỉm cười khen ngợi: “Gọn gàng ngăn nắp ghê. Thái Thái, em cừ lắm.”
“Hi Hi” Được khen khiến tôi hơi chột dạ, tôi cười ngu ngơ hai tiếng mà trong lòng thì vui như mở hội. Không ngờ ông trời lại bạn cho tôi một anh gia sư tế nhị thế này, xem ra tôi chỉ cần lấy lòng anh ta thêm chút nữa, kỳ nghỉ hè này nhất định anh ta sẽ tha cho tôi một con đường thoát.
thoát.
Ngoài cửa sổ, những tán lá cây xanh rì đung đưa xào xạc, in xuống những cái bóng lốm đốm trên nền đất. Anh ta bước đến bên cửa sổ, cả người tắm trong ánh nắng mặt trời, thân hình như được dát vàng sáng chói. Chiếc cổ áo trắng tinh bị gió thổi phất lên, thoáng lộ ra làn da như ngọc khơi gợi muôn vàn ảo tưởng. Quả đúng là tuấn mỹ tuyệt luân!
Tôi nuốt nước miếng, tay vân vê gấu áo khẽ gọi một tiếng: “Ơ … anh Kỷ Nghiêm …”
“Gọi anh là Kỷ Nghiêm được rồi, anh chỉ hơn em một tuổi thôi, không cần khách sáo quá.” Anh ta mỉm cười dịu dàng ngắt lời tôi.
Không ngờ anh ta lại hiền và dễ tính thế, tôi thoáng ngẩn người.
“Ơ .. Kỷ Nghiêm, được một người ưu tú như anh dạy kèm, em vui quá đi mất.” Viên thuốc độc bọc đường cần một thời gian mới phát huy tác dụng.
Anh ta ngoái đầu nhìn tôi, tựa như phát hiện ra điều gì đó: “Hả? Sao em biết là anh ưu tú?”
Bước 2 của kế hoạch tác chiến, biết địch biết ta trăm trận trăm thắng – từ mấy hôm trước tôi đã moi từ chỗ bố mẹ tất cả mọi điều liên quan đến anh ta.
Tôi tung tăng chạy đến trước mặt anh ta, cố làm ra vẻ thẹn thùng: “Trước một nhân vật truyền kỳ như anh, em phục sát đất đấy ạ.”
Anh ta khẽ cười nói: “Nói xem nào, em đã biết những gì?”
Vừa thấy anh ta cười, tôi biết ngay là mình đã thành công. Anh chàng này ưa nịnh đây, tôi vội vàng cười nịnh bợ: “Anh luôn giữ vững ngôi vị đệ nhất toàn trường với thành tích vượt xa người thứ hai tận ba mươi điểm. Tính ra anh đã tham dự tổng cộng năm cuộc thi Olympic toàn quốc, bốn lần liền đoạt danh hiệu quán quân, lần cuối cùng vắng mặt do bị viêm dạ dày cấp nên đã không đoạt giải. Hình tượng rực rỡ của anh giống như mặt trời mọc giữa hững đông, soi sáng tận đáy sâu trong trái tim em, lòng kính ngưỡng của em dành cho anh dạt dào bất tận như nước sông đổ về biển lớn, không cách nào thu về được ….” Tôi say sưa tuôn một tràng những lời lẽ nghe nổi da gà, còn không quên trưng ra bộ mặt sùng bái, hai mắt lấp lánh sao nữa.
Kỷ Nghiêm nhìn tôi tựa cười tựa không: “En sùng bái anh thật hả?”
Tôi lắc đầu như gà mổ thóc, đôi môi run run cả nửa ngày, tay nắm chặt khẳng khái ngẩng cao đầu: “Đương nhiên là thật chứ! Nhưng mà, để một người tựa thần linh như anh đến dạy học cho em thì chẳng khác nào bi kịch! Quá bi kịch! Cho nên ….”
Anh nghiêng đầu nhìn tôi, tựa như đang ngẫm nghĩ: “Cho nên….”
“Cho nên, một nhân tài như anh không thể lãng phí quá nhiều tâm tư vào việc dạy gia sư cho em được, có hơi thả lỏng một chút cũng không sao.”
Trầm ngâm giây lát, anh ta ngồi xuống bàn học chống cằm nhìn tôi, thong thả nói: “Thế ư … nhưng mà nếu bố mẹ em hỏi thì phải làm sao?”
Mắt thấy thắng lợi ở ngay trước mắt, lòng tôi thầm tung hô vạn tuế nhưng ngoài miệng vẫn thành khẩn nói: “Anh yên tâm đi, trước mặt bố mẹ em nhất định sẽ khen anh là một gia sư đỉnh cấp trăm năm khó kiếm … chỉ cần anh nói với bố mẹ em cho em kết thúc khóa học trước nửa tháng thôi.”
Kỷ Nghiêm mỉm cười nhìn tôi: “Chuyện đó cũng không phải là không thể, nhưng em định cảm tạ anh thế nào đây?”
“Hả?” Tôi ngẩn người.
“Anh giúp em cũng rủi ro lắm chứ. Nhỡ ra đến lúc đó thành tích của em không có chút khởi sắc gì, cô chú trách móc em lại kể tội anh, nói anh dạy dỗ không đến nơi đến chốn thì sao?” Anh ta nửa đùa nửa thật.
Chuyến du lịch này cả tôi và La Lịch Lệ đều đã trông đợi từ rất lâu rồi, để có thể đặt một dấu chấm tròn trịa cho kỳ nghỉ hè cuối cùng trước khi lên cấp ba của tôi, đành liều vậy. Tôi chỉ tay lên trời mà thề: “Em thề tuyệt đối sẽ không nói xấu anh dù chỉ nửa câu, hơn nữa chỉ cần anh kết thúc toàn bộ khóa học trong vòng nửa tháng, anh muốn em làm gì cũng được.”
Kỷ Nghiêm nhìn tôi, hờ hững nhắc lại một lần: “Làm gì cũng được à?”
Tôi gật đầu lia lịa.
Anh ta đột nhiên đứng dậy, khóe miệng nhếch lên một nụ cười kì lạ: “Nếu như em đã thành khẩn thế, vậy cứ làm như em nói đi.”
Đôi mày của anh ta và cả khóe miệng nữa đều uốn cong lên, nụ cười ưu nhã vô cùng, thế nhưng tôi lại thấy rùng mình ớn lạnh, bốn chữ lớn hiện lên trong đầu – tiếu lí tàng đao …. Chắc …. không phải chứ…
“Vậy thì… sau này mong em quan tâm chiếu cố.” Kỷ Nghiêm nhìn tôi cười thật khẽ, hệt như một cơn gió mát rượi giữa ngày hè.
Trong lòng tôi chấn động vô cùng, tôi há hốc miệng, gật đầu: “Ơ .. mong anh chiếu cố.”
Buổi tối hôm đó, mẹ hỏi tôi với vẻ mặt hiền từ: “Thái Thái, anh Kỷ Nghiêm làm gia sư cho con thế nào?”
Nhớ đến anh chàng Kỷ Nghiêm với nụ cười dịu dàng nhất trần gian đó, tôi giơ ngón cái lên nức nở khen: “Hài lòng lắm ạ, cực kì hài lòng!”
Mẹ tôi mừng ra mặt: “Con bé này, mấy hôm trước còn làm ầm lên có chết cũng không chịu học phụ đạo, bây giờ thay đổi nhanh gớm. Thái Thái, sau này con phải học hỏi anh Kỷ Nghiêm nhiều vào đấy, nghe chưa?”
“Con biết rồi ạ.” Tôi gật đầu thề thốt, trong lòng thầm nghĩ lần này nào chỉ có hài lòng thôi, phải nói là hả lòng hả dạ mới chuẩn xác.
Bảy giờ sáng hôm sau tôi nhận được điện thoại của Kỷ Nghiêm, anh ta thông báo cho tôi rằng hôm nay bắt đầu học. Tuy cú điện thoại quấy rối giấc mộng đẹp của tôi, nhưng vì tuân thủ ước định đã đặt ra từ trước, tôi vẫn lồm cồm bò dậy khỏi giường. Cứ nghĩ đến chuyện cùng trải qua nửa tháng với một chàng trai tuyệt vời như vậy tôi lại thấy vô cùng khoái trá và hưng phấn, cảm giác mừng trộm này kéo dài mãi đến khi anh ta chính thức bắt đầu dạy phụ đạo cho tôi.
Kỷ Nghiêm mỉm cười chỉ tay vào hai cuốn vở luyện tập dày cộm tôi để trên bàn nói: “Làm hết những bài tập này là khóa học của chúng ta đã cơ bản over rồi đó.”
Tôi nhìn hai cuốn vở chồng lên nhau dày đến cả xentimet, hai tay ôm mặt,
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




