|
|
Phần mềm lướt web - UC Web MINI
Lướt web nhanh hơn và tiết kiệm tới 95% chi phí. Tải Về Máy
|
mắt nhìn danh sách 60 người không những có nó mà còn có cả tôi, nó nhéo tay tôi một cái đau điếng, giọng nói không sao tin được: “Thái Thái, nói cho tớ biết là không phải tớ đang mơ đi!”
Tôi xoa tay, hai mắt còn vương những giọt nước mắt vui mừng, gật đầu với nó: “Không phải mơ đâu, La Lịch Lệ, giấc mơ của tớ thành hiện thực rồi, tớ đỗ vào lớp chọn rồi!”
La Lịch Lệ ngửa mặt lên trời hú: “Động vật đơn bào không ngờ đã biến dị, bọ chét mà cũng bàn đến mộng tưởng với mình!”
Một cơn gió thổi qua, tôi đứng giữa không gian đầy những lá khô bị gió cuốn bay, nước mắt tuôn lã chã.
Kỳ nghỉ hè nóng nực, một tháng huấn luyện của ác ma, và cả mối tình tan vỡ, tôi ném hết chúng lại sau lưng đón chờ quãng đời học sinh trung học sắp đến của mình.
Vào năm học chưa được mấy ngày tôi đã bị La Lịch Lệ kéo đi tham gia ứng cử vào hội học sinh.
Hội học sinh trương đủ loại cờ hiệu lòe bịp lôi kéo nói là vì lợi ích của trường và các bạn đồng môn, nhưng trong mắt tôi thì chính là lừa gạt. Khó khăn lắm tôi mới thoát khỏi bể khổ, vừa mới thả lỏng được một chút, tôi chả dại gì mà dấn thân vào vũng nước đục đó.
Tôi níu tay La Lịch Lệ: “Cậu chả bảo những nơi phức tạp kiểu đó không phù hợp với đứa động vật đơn bào như tớ còn gì, cậu tha cho tớ đi.”
La Lịch Lệ nguýt tôi: “Trước kia cậu là người ngoài cuộc, giờ thì khác, đã đỗ vào lớp chọn rồi, cậu phải chuẩn bị mà kháng chiến trường kỳ đi.” Nói rồi cô nàng lại tiệp tục lôi tôi xềnh xệch.
Tôi đứng im tại chỗ: “Tớ không đi, muốn đi thì cậu đi một mình ấy.”
La Lịch Lệ là một đứa tính tình thẳng thắn bộc trực, lại thêm thời tiết oi ả nóng bức ngày hè, nó nổi khùng lên mắng tôi: “Sao cậu có thể thiếu ý chí đến thế chứ? Đừng tưởng đỗ vào lớp chọn rồi là được nhàn hạ cả đời nhé, cậu không hiểu được trong đó cạnh tranh khốc liệt như thế nào đâu. Nếu như đã bứt phá được lên rồi, không biểu hiện một chút năng lực là không được! Huống hồ ở trong hội học sinh cũng không phải là không có chỗ tốt. Cậu nghĩ xem, bình thường tập thể dục giữa giờ rồi hoạt động này nọ, ai là người nhàn nhất, ai được đứng ở vị trí lợi ích lớn nhất?” Lời La Lịch Lệ nói khiến tôi hơi động lòng.
Thấy tôi chau mày do dự, nó liền đá xoáy tôi: “Lẽ nào cậu đã bị Trần Tử Dật đả kích đến mức không còn chút xíu lòng tin nào vào bản thân mình hay sao?”
Vốn tôi còn chưa biết quyết định thế nào, nghe nó nói vậy, tôi lập tức hạ quyết tâm: “Tớ đi.”
Buổi phỏng vấn được tiến hành trong gian phòng học hình bậc thang ở tầng ba tòa nhà giảng đường. Tôi điền đơn xin gia nhập rồi tìm một chỗ ngồi xuống với La Lịch Lệ. Liếc qua một lượt, trong phòng nam sinh chiếm đa số. Những người phụ trách phỏng vấn của hội học sinh ngồi ở hàng đầu tiên, ai nấy đều mặc đồng phục trường màu xanh lam chỉnh tề, trước ngực cài một huy hiệu của riêng hội học sinh. Mặt mũi mấy người đó tôi nhìn không rõ lắm.
Tôi lắc tay La Lịch Lệ, xị mặt thở than: “Chết rồi, tự nhiên tớ căng thẳng quá, đến lúc đó thế nào cũng mất mặt cho coi.”
La Lịch Lệ vỗ về tôi: “Đừng sợ, chuyện đáng xấu hổ hơn cậu cũng đã làm rồi, cái này nhằm nhò gì chứ.”
Hai đứa chúng tôi đang nói chuyện, đột nhiên có người gọi một tiếng: “Điền Thái Thái!”
Tôi đứng bật dậy theo phản xạ vô điều kiện, giơ tay: “Có!”
Xung quanh liền vang lên những tràng cười nhẹ.
La Lịch Lệ thở dài, vỗ vai tôi theo thói quen: “Đi đi.”
Tôi cúi gằm mặt bước lên phía trước, lí nhí đáp bằng giọng nói khó mà nghe ra được: “Em là Điền Thái Thái học sinh lớp 10/1.” Nói xong câu này tôi nín re, tay chân toát hết mồ hôi lạnh, mặt thì nóng bừng bừng. Từ đầu đến cuối tôi đều cúi đầu, chỉ muốn nhanh nhanh chóng chóng quay lại chỗ ngồi trốn sau lưng La Lịch Lệ.
Những người phỏng vấn bỗng dưng trật tự hẳn, một giọng nói mà tôi đã quen đến mức không thể quen hơn được nữa cất tiếng hỏi tôi: “Em nghĩ gì về chức vụ hội trưởng hội học sinh này?”
Tôi ngẩng phắt đầu lên, choáng váng như bị sét đánh trúng huyệt thiên linh cái! Nếu như nơi đây không phải là trường học, nếu như xung quanh không có nhiều người như vậy, chắc chắn tôi sẽ nhảy ra ngoài cửa sổ luôn, với tiền đề là … tôi có lá gan của La Lịch Lệ.
Bởi vì, cái người vừa hỏi tôi đó chính là chàng gia sư đã dạy kèm tôi suốt kỳ nghỉ hè – Kỷ Nghiêm!
Chương 3
Có câu nói thế nào ấy nhỉ? Oan gia ngõ hẹp. Chả trách mà kể từ khi đặt chân vào gian giảng đường hình bậc thang này, cả người tôi cứ chốc chốc lại rùng mình.
Sau khi nhìn rõ người ngồi giữa chính là Kỷ Nghiêm, tôi cứ thế tiếp tục trơ ra như phỗng, cả nửa ngày sau vẫn chưa thấy hoàn hồn. Gã nam sinh ngồi bên cạnh Kỷ Nghiêm nheo đôi mắt dài hẹp của mình cười nói với tôi như thể đang xem một vở kịch hay: “Kìa bạn, hội trưởng của chúng tôi vừa mới hỏi bạn đấy.”
Nghe anh ta nói xong mà tôi thấy hối hận đến xanh cả ruột, chỉ hận không thể đập đầu vào tường chết quách đi cho xong. Lúc trước tôi đứng trước mặt Kỷ Nghiêm khoác lác rằng bạn trai tôi chính là hội trưởng hội học sinh trường trực thuộc, lúc ấy tôi còn không thèm máy mắt khẳng định như đinh đóng cột rằng hội trưởng hội học sinh thích những đứa như tôi….
Tôi tát mặt nhớ lại vẻ khinh bỉ trong mắt anh ta lúc đó. Thì ra tất cả mọi bi kịch đều có thể lật ngược tìm đến tận ngọn nguồn! Có đánh chết tôi cũng không ngờ được một buổi phỏng vấn thôi cũng xảy ra chuyện thế này nữa, nhất định là ông trời lại lãng quên tôi lần nữa mất rồi!
“Ồ.” Tôi cúi gằm mặt xuống, chỉ mong sao có cái lỗ nẻ nào để chui vào. Mặc dù vậy, không cần ngẩng đầu lên tôi cũng có thể cảm giác được ánh mắt Kỷ Nghiêm nhìn tôi thừa sức xuyên thấu qua tôi.
Dọc ngang gì thì cũng chết, thôi thì chết sớm cho sớm siêu sinh! Tôi cuống lên, lắp bắp bằng giọng run rẩy: “Hội trưởng hội học sinh … chính là chuyên môn đi mở họp ạ.”
Cả giảng đường bỗng chốc lặng ngắt như tờ, anh chàng phỏng vấn lúc nãy vừa nói chuyện với tôi không kìm được phải phì cười một tiếng.
Dọc ngang gì thì cũng chết, giờ tôi không thèm run nữa mà ngẩng đầu lên: “Hội trưởng hội học sinh chính là người triệu tập cấp dưới mở hội nghị, các thể loại hội nghị, thích họp thế nào thì họp thế ấy, cuối cùng chỉ cần ra quyết định là xong, mọi công việc tất nhiên sẽ có người khác đi thực hiện.”
Kỷ Nghiêm nhíu chặt chân mày, đôi mắt đen thẳm nhìn tôi chăm chú giống như muốn nuốt chửng tôi vào trong đó.
Anh chàng nam sinh vừa rồi cười hổn hển đến nỗi thở không ra hơi cũng phải sững lại, quay sang thì thầm mấy câu vào tai Kỷ Nghiêm rồi vừa cười vừa cầm bút hí hoáy viết gì đó lên tờ đơn của tôi, đoạn nói: “Được rồi, cảm ơn bạn. Bạn xuống dưới kia ngồi đã nhé.”
Tôi len lén liếc nhìn Kỷ Nghiêm một cái …. Lạnh chẳng khác nào cái hầm băng! “Sáng như thủy tinh mà lạnh đến tận tim phổi!” Theo như hiểu biết của tôi về anh ta, vẻ mặt đó chính là dấu hiệu cho biết anh ta sắp nổi cơn lôi đình. Hai chân tôi run lẩy bẩy như phản xạ có điều kiện, vội vã co giò chuẩn bị rút êm.
“Đứng lại.” Quả nhiên là bị ác ma giày xéo quen rồi, toàn thân tôi khựng lại, quay lưng nhìn Kỷ Nghiêm một cách cực kì tự nhiên. Ánh mắt Kỷ Nghiêm lạnh ngắt, rất hiển nhiên là anh ta không định cứ thế cho qua chuyện này. Thấy tôi dừng bước, anh ta cúi đầu lật giở mấy tờ đơn tôi viết, bộ mặt đúng kiểu đang làm chuyện công, như thể không biết tôi là đứa nào vậy. Rồi anh ta đưa một tay lên chống cằm, suy nghĩ vài giây sau đó hỏi tôi: “Bạn Điền Thái Thái, tại sao bạn lại muốn vào hội học sinh?”
Nếu không phải La Lịch Lệ lôi tôi đến đây, đánh chết tôi cũng không thèm vào hội học sinh khỉ gió này nhé! La Lịch Lệ nói chẳng sai chút nào, một nơi cao cấp như hội học sinh vốn dĩ không hề thích hợp với tôi. Đương nhiên, mấy câu này mà tuyên bố ra ngoài miệng, những ngày tháng về sau tôi đừng hòng được sống yên lành … Nghĩ một lúc, tôi liền đáp: “Em muốn có một khởi đầu mới cho những năm tháng cấp ba của mình.”
Kỷ Nghiêm ngẩn người, khuôn mặt tuấn tú điển trai thoảng qua một vẻ kì lạ, nhưng anh ta mau chóng phản ứng lại, khóe miệng nhếch lên một nụ cười, hờ hững nói: “Vậy vừa rồi em định chạy, đó là muốn bỏ trốn hay là em thấy mình rất vô dụng đây?” Câu cuối cùng đậm chất khiêu khích.
Tôi ngẩng đầu lên phẫn nộ nhìn khuôn mặt cười gian trá của Kỷ Nghiêm, ưỡn ngực hiên ngang đáp: “Ai bảo em định chạy? Em không hề bỏ trốn, cũng không hề thấy mình là đứa hèn nhát!” Tôi bặm môi nói tiếp: “Em chỉ hơi căng thẳng một chút thôi.”
Nụ cười trên khuôn mặt đẹp trai kia càng thêm đậm, anh ta hài lòng gật đầu, hỏi tiếp: “Nếu đã như vậy, em sẽ hối hận chứ?”
Anh chàng nam sinh bên cạnh hơi sững lại, hỏi Kỷ Nghiêm: “Hội trưởng, anh hỏi câu này … hình như không liên quan gì đến hội học sinh thì phải?”
Kỷ Nghiêm tiếp tục nhìn chăm chăm vào tôi như thể không hề nghe thấy lời cậu nam sinh đó nói, anh ta dùng ngữ điệu không cho phép từ chối thúc giục tôi: “Trả lời anh đi.”
Tôi đứng chết sững. Đây là câu hỏi gì vậy chứ? Hối hận cái gì? Hối hận vì đã làm đơn xin vào hội học sinh, hay là hối
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




