watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

Phần mềm lướt web - UC Web MINI
Lướt web nhanh hơn và tiết kiệm tới 95% chi phí.
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 10:32 - 20/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 4206 Lượt

hơi hết sạch.

Cả bọn ăn lẩu và uống với nhau cho đến tận khuya. Thức ăn nóng sốt và rượu khiến họ đều no bụng và ngà ngà say. Cô hàng xóm giơ hai tay lên trời: “Tôi muốn hát.”

“Để tao phục vụ mày.” Anh chàng đeo khuyên đen lật đật đứng dậy, đi ra ban công lấy cây guitar.

“Hát bài gì?” Cô phục vụ hỏi, tay vẫn cầm cốc rượu.

“Một con vịt”, cô hàng xóm trả lời. Cô phục vụ vui vẻ hưởng ứng, chuẩn bị đứng dậy biểu diễn cùng thì bị anh chàng bartender nhăn nhó kéo lại: “Thôi, cho tôi xin hai bà, để Kimora hát.”

“Không, Kimora hát nhiều rồi.” Cô hàng xóm xua tay gạt anh ta ra, rồi đột nhiên cô ta nhìn Vũ rất lạ. “Anh, anh hát!” Cô ta chỉ thẳng tay vào Vũ. Vũ bối rối nhìn cả bọn họ.

“Em đồng ý, ở đây ai hát em cũng nghe rồi, chỉ có anh này là chưa nghe”, anh chàng bartender đồng tình.

“Hát bài gì?” Cô phục vụ hỏi lại.

“Biết Bob Dylan không?” Cô hàng xóm hất đầu với Vũ, anh nghi ngại gật đầu. “You’re Gonna Make Me Lonesome When You Go, biết không, hát bài đó đi!”

Gương mặt mọi người, nhất là cô ca sĩ bỗng trở nên căng thẳng. Bọn họ cùng nhìn anh chàng đeo khuyên đen. Anh ta thả phịch cái đàn xuống đất: “Tao không đàn bài đó.”

“Thế thì để tao đàn và hát luôn, hát tới sáng.” Cô hàng xóm giằng lấy cây đàn. Anh chàng đeo khuyên đen có vẻ suy nghĩ rất lung. Cô hàng xóm gẩy đàn tưng tửng làm mọi người sợ hãi bịt hết tai lại. Anh chàng đeo khuyên đen đành thở dài, giằng lại cây đàn. Anh ta quay sang nhìn Vũ: “Biết bài đấy chứ?”

“Biết nhưng không thuộc hết lời đâu”, Vũ trả lời.

“Càng tốt.” Anh chàng đeo khuyên đen gõ nhịp bằng chân, bắt đầu đàn.

Đúng lúc đó, điện thoại của cô hàng xóm đổ chuông. Cô ta nheo nheo mắt nhìn số trên màn hình. Anh chàng đeo khuyên đen và Vũ đều dừng lại. Cô ta nhấn ngay nút nghe trên điện thoại rồi vứt cái điện thoại xuống dưới chân.

“Còn nhìn gì nữa, bắt đầu đi”, cô ta nói với cả hai.

Anh chàng đeo khuyên đen dạo lại khúc đầu, Vũ cất giọng: “I’ve seen love go by my door, it’s never been this close before, never been so easy or so slow…”[1"> Chất giọng ấm và dịu dàng của Vũ có vẻ làm cho mọi người thích thú. Cô hàng xóm dựa lưng vào tường, im lặng lắng nghe, mắt nhắm chặt như say lắm rồi.

[1"> Em đã nhìn thấy tình yêu đi ngang cửa, nó chưa bao giờ đến gần vậy, chưa bao giờ dễ dàng và chậm đến vậy…

“Flowers on the hillside blooming crazy

Crickets talking back and forth in rythme

Blue river running slow and lazy

I could stay with you forever and never realize the time…”[2">

[2"> Hoa trên sườn đồi nở rực rỡ

Dế ngân lên những vần điệu

Dòng sông xanh chảy chậm chạp và lười biếng

Em có thể ở lại với anh mãi mãi và không bao giờ biết đến thời gian…

Cô hàng xóm chen vào những đoạn mà Vũ quên lời, mắt vẫn nhắm chặt. Giọng cô ta khàn khàn và hay hụt hơi. Anh chàng đeo khuyên đen chăm chú nhìn những ngón tay của mình di chuyển trên năm sợi dây đàn, không một lần ngước lên

“You’ve gonna make me lonesome when you go”[3"> Tiếng đàn nối sau câu hát cuối của Vũ và cô ta, kết thúc bài hát. Anh chàng đeo khuyên đen buông đàn. Không có ai vỗ tay, mỗi người lui về một góc và tìm cho mình một chỗ dựa lưng.

[3"> Anh khiến em cô đơn khi anh ra đi.

“Tôi chán thật đấy, hát cũng chẳng nên”, cô hàng xóm nói với Vũ. “Nếu xét tất cả mọi phương diện thì tôi đúng là… đúng là…” Cô ta cau mày suy nghĩ.

“Loser”[4">, Vũ tiếp lời.

[4"> Nghĩa là: kẻ thất bại.

Cô hàng xóm cười phá lên: “Anh không sợ tôi đuổi anh ra khỏi nhà à? Và sẽ lấy nốt chiếc giày còn lại của anh.”

“Còn một chiếc thì tiếc cái gì chứ, cô không biết nhiều lúc một nửa cũng bằng không à?” Vũ cười lại với cô ta.

Anh chàng bartender giơ cốc lên nói: “Đồng ý” rõ to rồi uống hết cốc rượu của mình.

“Mày không thể đuổi người ta ra khỏi nhà chỉ vì người ta nói sự thật được.” Cô phục vụ nhìn tờ giấy gắn trên tường. “Mày rõ là loser còn gì. Mấy cái tờ giấy đếm ngược kia để làm cái gì. Kiếm cớ không chịu đi. Trong khi tất cả cuộc đời mày đã đóng gói.” Cô ta chỉ tay về cái ca li đựng đầy quần áo và đồ dùng. “Mấy chỗ này (cô ta chệnh choạng đứng dậy, cầm cuốn sổ tay lớn ở trên va li quần áo lên lật vài trang) mày dán kín cả quyển sổ nhưng gần hai năm rồi vẫn ngồi ở đây. (Cô ta lại ngồi thụp xuống đất.) Không phải cứ chờ là cái mình muốn sẽ đến, cái gì mất sẽ về đâu. Sáu trăm năm mươi tám ngày, (cô ta chỉ tay về phía cô hàng xóm) loser.”

Cô hàng xóm cau mày, nhưng không những không giận lại còn giơ ngón cái biểu thị sự ưng ý.

“Quá chuẩn!” Cô ta nói rồi bất ngờ quay sang Vũ, vừa cười vừa kéo Vũ lại gần.

“Anh… anh này còn có vẻ loser hơn tao nữa ấy. Đến đây để làm cái gì không biết. Sao không làm ở nhà hàng Pháp mà lại làm anh bếp quèn ở nhà hàng Việt Nam? Anh tìm cái gì ở đây? Không phải cứ muốn tìm là thấy đâu. Có biết lúc nào nên bỏ cuộc không?” Cô ta vừa nói vừa khoa chân múa tay.

“Biết.” Vũ chậm rãi gật đầu. Tất nhiên là Vũ biết chứ, lúc anh nên bỏ cuộc chính là lúc anh bắt đầu tất cả những chuyện này, lúc anh bước những bước đầu tiên trên con đường nhỏ ở dưới kia hơn một năm trước, Vũ cay đắng nghĩ.

“Loser thì không ai bằng tôi đâu, mọi người khỏi mất công tranh cãi.” Cô ca sĩ cuộn mình trong chăn, giơ một cánh tay lên như muốn điểm danh. “Hai người… (cô ta nhìn Vũ và cô hàng xóm) Một người có cái để đợi, một người có cái để tìm, tôi… chẳng có cái gì mà đợi hay tìm. Chỉ có thở và hát, thở và hát…” Cô ta nói nhỏ dần.

Cô phục vụ bắt chước người bạn ca sĩ, cũng giơ tay đòi phát biểu thì lập tức bị cô hàng xóm gạt đi: “Mày khỏi cần phải nói, mày loser ai cũng biết rồi.” Anh chàng đeo khuyên đen vừa hút thuốc vừa cười thành tiếng. “Nhan sắc trên năm, gia đình trên bảy, học lực tốt, mày muốn tuyển bé ngoan à?… Tương lai các bé ngoan sẽ thế nào, chưa ai biết được đâu.”

“Tao đâu có sống vì tương lai, sống vì hiện tại thôi. Ngày hôm nay, cái lúc đang nói này, tao không bị đói, không bị đòn là ok. Cả cuộc đời tao… chỉ sống vì ngày hôm nay thôi. Yêu không điều kiện (cô ta chỉ thẳng vào anh chàng đeo khuyên cười khanh khách) là cái thá gì? Tao sẵn lòng, vui vẻ làm loser để không có một người chồng như bố tao và tiết kiệm cho con tao vài lít nước mắt. Còn mày…” Cô phục vụ nhìn anh chàng đeo khuyên đen, cười khẩy.

“Một thằng loser nửa nạc nửa mỡ chứ gì?” Anh chàng đeo khuyên đen cũng bật cười. Hai người đập tay với nhau vẻ rất ưng ý.

“Nói tóm lại chỉ có mày là khá, mày không phải loser.” Anh chàng đeo khuyên đen vỗ vai cậu bartender. Cậu ta vừa hút thuốc vừa ngả người, dựa hẳn vào bàn phấn ở phía sau, nụ cười như khói.

“Vì thế nó sẽ không có vinh dự này.” Cô hàng xóm bò tới bàn phấn, gạt anh chàng bartender sang bên, mở ngăn kéo, lôi ra một hộp sơn xịt màu xanh. Cô ta nhướn người, kiễng chân lên tường một chữ “L” thật to, sau đó quay lại ném cái hộp sơn cho anh chàng đeo khuyên đen. Từng người, từng người một, tất cả hoàn thành chữ “LOSER” to đùng trên tường rồi hoan hỉ cụng ly chúc mừng. Chỉ có anh chàng bartender ngồi tư lự, chốc chốc lại rít một hơi thuốc, nhả từng làn khói trắng.

Cuối cùng, cô phục vụ trèo lên giường, kéo chăn kín đầu ngủ. Anh chàng bartender thì đeo tai nghe, vẫn ngồi dựa vào bàn phấn, mắt lim dim. Cô hàng xóm lại kiên quyết ôm chăn ra ban công ngồi và kéo Vũ theo. Anh chàng đeo khuyên đen và cô ca sĩ đành ngồi lại sát thành giường, bật ti vi xem chương trình gì đó.

Vũ cũng cuốn mình trong một cái chăn rất dày. Trời đã tạnh mưa nhưng càng về đêm càng lạnh. Một nửa khuôn mặt của Vũ hé ra từ tấm chăn bông buốt lạnh vì gió. Cô hàng xóm lặng lẽ tựa vào bậu cửa, tay vẫn cầm một ly Jack Daniel’s.

“Ngoài này lạnh lắm, không nên uống rượu”, Vũ nói khe khẽ.

Cô hàng xóm đưa ly rượu lên nhấp một ngụm nhỏ: “Đằng nào cũng say rồi.”

“Chưa say cũng không nên uống nữa”, Vũ nói tiếp.

“Sao anh dám chắc?” Cô ta lại uống thêm một ngụm nữa.

“Nếu say thì từ nãy đến giờ tôi đã được nghe bài Kìa con bướm vàng rồi. Chưa có ai hát bài đó dở hơn cô đâu.” Vũ khẽ liếc mắt về phía đằng sau, chỗ anh chàng đeo khuyên và cô ca sĩ đang ngồi.

“Tại nước lẩu nóng của anh đấy. Nhưng ngà ngà là đủ rồi. Sẽ ngủ ngon.” Cô ta đưa ly rượu cho Vũ, ra hiệu cho anh nhìn về phía trước.

Vũ cũng nhấp một ngụm nhỏ. Cô hàng xóm dựa đầu vào bậu cửa, mắt nhắm hờ. Vũ giúp cô kéo cao chăn lên ngang mặt rồi dựa đầu vào bậu cửa bên cạnh, nhắm mắt, cơn buồn ngủ đến nhanh kỳ lạ. Những tiếng rì rầm của anh chàng đeo khuyên đen, cô ca sĩ và tiếng ti vi xèo xèo là những âm thanh cuối cùng anh nghe thấy trước khi chìm vào giấc ngủ.

“I know you’re not gay”[5">, cô ca sĩ nói rất nhỏ.

[5"> Em biết anh không phải gay.

“And don’t have feeling for woman”[6">, anh chàng đeo khuyên đen tiếp lời ngay, hình như sau sso anh ta bậm môi vào điếu thuốc.

[6"> Và không có cảm giác với con gái.

“So you pretended to be gay.”[7"> Vũ hình dung ra cảnh cô ta khẽ cúi đầu nhìn xuống đất. Mái tóc che gần hết gương mặt.

[7"> Vì thế anh giả bộ là gay.

Không có tiếng anh chàng đeo khuyên đen trả lời, có lẽ anh ta đang chăm chú xem ti vi.

Một lát sau, có tiếng cựa mình và tiếng cô ca sĩ thở ra nhè nhẹ: “Let’s pretend I’m not a woman…”[8">

[8"> Hãy coi như em không phải

Trang: [<] 1, 11, 12, [13] ,14,15 ,21 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT