|
|
Speed Video Downloader - Android
Tải Video Từ Youtube Nhanh Và Miễn Phí Tải Về Máy
|
Anh ta nói trong hơi thở hổn hển.
[6"> Có thể anh ta ở đây.
Di cầm tờ giấy anh ta đưa, gọi một chiếc taxi và lên xe vội vã. Anh chàng ngoại quốc còn đứng nhìn theo cho đến khi chiếc xe rẽ ở góc đường.
Di mở tờ giấy đã nhàu nát. Đó là một tờ thông báo với tấm hình người con gái với mái tóc cắt ngắn, đôi mắt có vẻ ngơ ngác. Ở dưới những dòng thông tin là số điện thoại của Vũ. Di gọi số đó nhưng Vũ đã tắt máy. Đằng sau tờ giấy là dòng địa chỉ viết vội, gạch chân đậm bằng mực màu xanh.
Địa chỉ đó dẫn tới một con đường nhỏ xa trung tâm thành phố. Di xuống xe ở giữa đường vì cơn mưa nặng hạt khiến người tài xế khó tìm đến đúng nơi. Cô lần theo số nhà ghi trên tờ giấy, men theo từng mái hiên. Mưa hắt ướt sũng hai ống quần jean của Di.
Ngôi nhà Di tìm là ngôi nhà hai tầng nhỏ với cánh cồng sắt sơ sài phía đối diện với vỉa hè mà Di đang đứng. Di biết như vậy vì ngoài tấm biển ghi số nhà gắn trên cổng đang nhòe đi trong mưa, cô còn thấy dưới một chiếc ô màu vàng, Vũ đang đứng một mình, nhìn vào phía trong sân. Ánh đèn ở tầng hai vẫn sáng nhưng có vẻ Vũ đã ở đó rất lâu mà không gọi cửa. Anh đứng quay lưng lại chỗ Di, tay trái ôm một cái hộp carton. Di định cất tiếng gọi rồi lại thôi. Cô hà hơi vào hai bàn tay cho đỡ lạnh, đứng dựa lưng vào cửa một căn nhà. Di khẽ xoay xoay tờ giấy thông báo trong túi áo và thầm nghĩ đến việc cô biết điều gì về người đàn ông đang đứng ở kia và tại sao cô lại là một phần của sự chờ đợi này. Di thở dài, hơi thở thoát ra trắng xóa. Cô nhận ra đây là lần đầu tiên cô nhìn thấy Vũ từ đằng sau. Dáng đứng của anh ta cao và thẳng với tấm lưng rộng vững chãi. Anh ta cao lớn đến mức trơ trọi giữa con đường vắng ngắt đầy mưa này. Di lại xoay xoay tờ giấy thông báo trong túi áo. Đột nhiên, ánh điện trên tầng hai ngôi nhà vụt tắt. Tiếng gió vút qua, cái ô vủa Vũ chấp chới trong gió. Anh ta xoay người cố giữ cái ô, theo phản xạ, Di nép mình nấp sau một cái cột. Vũ đặt cái hộp xuống bậc thềm ở cổng, cụp ô lại rồi ngồi xuống. Vũ đốt một điếu thuốc, ngồi hút lặng lẽ. Di ép chặt người vào phía sau cái cột trên sảnh của một cửa hàng điện lạnh. Cô vừa quan sát Vũ vừa nghe tiếng trái tim mình đập thình thịch từng hồi. Chẳng hiểu sao cô lại phải lén lút như vậy, Di thầm nghĩ, nhưng cô thật sự không muốn xuất hiện trước mặt Vũ lúc này. Cô đã rất mừng vì Vũ không đuổi theo cô vào đêm Valentine. Sự sụp đổ của mình trước mắt một người xa lạ sẽ không mang lại điều gì ngoài cảm giác thương hại từ người đó. Một người xa lạ nên đứng ngoài mọi chuyện riêng tư của người khác. Điều này sẽ làm cho mối quan hệ mang tính chất “Xa lạ” đó được tiếp diễn dễ dàng hơn. Giờ đây, Di không muốn bước vào cuộc sống của bất kỳ người đàn ông nào, nhất là người mà mối quan hệ của Di và anh ta bắt đầu từ những đổ vỡ cuối cùng của tình yêu trước. Và Di cũng chắc điều ngược lại. Đêm hôm trước, Vũ đã nói với Di rằng anh ta biết khi nào nên dừng lại, vậy với tư cách của một người xa lạ, Di nghĩ mình nên đợi. Di áp lưng vào cột rồi quàng lại cái khăn đang chực bung ra trên cổ.
Vũ ngồi đó cho đến khi điếu thuốc trên tay đã tàn hết rồi mới từ từ mở cái hộp ra. Trong hộp có vài tấm ảnh, vài cái thiệp, một cái vòng tay và một con gấu chắc để treo chìa khóa. Có lẽ đêm hôm trước anh ta đã tháo nó ra rồi để quên chùm chìa khóa lại nhà Di. Vũ xem lại từng tấm ảnh, đọc lại từng tấm thiệp với vẻ tập trung rồi gương mặt mệt mỏi của anh ta bỗng dãn ra thành một nụ cười. Có lẽ tấm thiệp đó có điều gì thú vị. Anh ta quay lại với con gấu đang để trên đầu gối, vỗ vỗ lên đầu nó như trấn an rồi móc túi áo lấy ra thêm một thứ đồ chơi nho nhỏ nhìn như một hình nộm siêu nhân màu đỏ. Cất tất cả thiệp và ảnh vào trong hộp, Vũ đặt con gấu và món đồ chơi đó trên nắp hộp, đứng dậy, liếc nhìn thật nhanh lên tầng hai ngôi nhà đã tắt đèn. Anh ta bật ô, chạm nhẹ vào món đồ treo chìa khóa một lần nữa rồi để chiếc ô che lên trên, quay người bước đi.
Di nhìn theo Vũ một quãng dài, anh ta lầm lũi đi trong mưa, một tay vuốt nước mưa trên mặt, một tay đút túi trong quần. Vũ rẽ trái ở ngã tư tiếp theo nhưng Di không nhìn theo nữa. Cô phải rẽ phải để trở về nhà. Mẹ Vũ giờ này chắc đang rất mong cô. Di vừa bước vừa lắng nghe tiếng mưa rớt xuống mũ áo và chiếc khăn của mình.
Di về đến nhà thì áo khoác ướt sũng. Phần tóc mái ướt bết vào mặt. Di đổ phở ra bát trong lúc mẹ Vũ lặng lẽ quan sát cô.
Di để đôi đũa lên bát phở rồi đặt trên cái ghế trước mặt bà: “Bác ăn đi cho nóng.”
“Thằng Vũ đâu?” Mẹ Vũ hỏi lại, giọng vẫn lạnh tanh.
Di ái ngại lắc đầu.
“Cô sống tốt chứ?” Bà nhìn Di từ đầu tới chân.
Di không hiểu tại sao cô lại trả lời câu hỏi của bà bằng một cái lắc đầu. Có lẽ đứng trước một bà mẹ, không đứa trẻ nào muốn nói dối cả.
“Một mình ở cái chỗ như thế này tất nhiên là không tốt rồi.” Mẹ Vũ nói trước khi cầm đũa.
“Thằng Vũ mới tìm thấy cô, đúng không?”
Di không trả lời bà. Cô chạy đi lấy cho bà tờ giấy ăn.
“Anh Vũ chắc sẽ về muộn, bác ăn rồi nghỉ sớm đi ạ!” Di trèo lên giường, trải chăn.
Mẹ Vũ chậm rãi ăn, gương mặt bà nửa như buồn thương, nửa như tức giận. Di lấy nước cho bà uống nhưng bà chỉ nhấp một ngụm nhỏ, không nhìn Di, cũng không nói gì nữa.
Bà nằm xuống giường, tay vắt ngang trán, có lẽ bà đang nghĩ ngợi mông lung lắm. Thi thoảng chân mày bà lại nhíu lại.
Di cởi áo ngoài rồi tới nằm bên cạnh bà. Hai người cứ yên lặng như vậy, nghe tiếng mưa gió lay đám lá của cây hoa sữa trước cửa nhà. Không biết giờ này Vũ đang ở đâu. Người ta có quyền ngu ngốc và dại dột theo cách mà họ muốn, miễn là đừng bao giờ để cho mẹ thấy, Di nghĩ vậy.
Cô cảm thấy hơi ấm tỏa ra từ người mẹ Vũ dù gương mặt bà vẫn lạnh như băng. Di đan hai tay vào nhau, trước mắt cô lấp loáng hình ảnh chiếc ô màu vàng và tấm lưng rộng lớn của Vũ trong mưa. Không biết cho tới mấy giờ thì mẹ Vũ thiếp đi. Cơn ớn lạnh cũng lan khắp lưng Di rồi. Hai bàn tay cô run rẩy còn gương mặt thì nóng bừng. Di trở dậy, mặc áo khoác, để lại chìa khóa và đắp thêm chăn cho mẹ Vũ. Cô loạng choạng bước xuống cầu thang, đôi chân tê cóng. Cầm chiếc khăn màu xanh đã ướt sũng của mình, Di lao vào màn mưa. Hàng hiên của quán trước mặt cô bỗng trở nên mờ ảo và xa xôi đến lạ.
Chương 17
Mẹ nói rằng bà đã gặp cô ta, cô gái với đôi mắt vờ như “vô tội” và mái tóc dài lộn xộn. Cô gái đoảng đến nỗi không biết lấy nước và giấy ăn ở đâu trong chính nhà mình. Có lẽ cô ta ngại bà nên đã bỏ đi lúc nửa đêm, lúc trời mưa nặng hạt. Rồi bà ngập ngừng bảo Vũ đi tìm cô ta về, đứa con gái bạc bẽo mà bà không muốn nhìn mặt đó có lẽ đã rất lạnh và đói nên chẳng có sức mà nói với bà điều gì. Vũ đưa bà ra xe trở về nhà chiều hôm sau với lời hứa sẽ đi tìm cô gái đó về. Buổi tối, trong lúc gấp đồ cho vào va li, thỉnh thoảng Vũ lại nhìn ra ngoài ban công, nhưng không thấy bóng dáng cô hàng xóm đâu cả. Giờ này sang tìm cô có lẽ không tiện. Ngày mai, sau buổi học cuối với EJ, Vũ sẽ tới tìm cô.
Vũ mua tặng EJ một cuốn sách ảnh Việt Nam để làm quà cho Bảo. Việt Nam đâu chỉ có nước mắm và các món ăn. Việt Nam còn có những buổi sáng mùa đông mù sương bên bờ hồ ở Hà Nội, những mái đình đã cũ tàn bên cạnh hồ sen bảng lảng gió, những cánh đồng mướt xanh ở xứ sở chín con rồng… EJ ôm Vũ một cái thật chặt để cám ơn.
“Khi tôi nhìn theo cô gái đi tìm anh hôm đó, tôi thật sự muốn về nhà. Có một người như vậy đang đợi tôi.”
EJ vỗ vai Vũ như chúc mừng. Cậu nói khá nhiều về cô gái với gương mặt giấu gần hết trong cái mũ áo và khăn quàng cổ màu xanh da trời, giọng nói ấm ấm, trầm trầm, đôi mắt hơi có vẻ dửng dưng nhưng bước chân lại rất vội vã. Cậu đã thực sự lo lắng cho Vũ khi đưa cho cô ta dòng địa chỉ vu vơ cậu thấy trên tờ thông báo Vũ để quên ở phòng học. Vũ nói với EJ rằng đó là địa chỉ nhà của một người bạn đã thất lạc lâu năm, may sao anh tìm thấy người đó vừa lúc có ý định rời thành phố. Cả hai chúc nhau bình an rồi chia tay. EJ tiễn Vũ ra đến tận cửa khách sạn.
“We’ll meet again someday. Let me see your girl then. I do like her voice.”[1">
[1"> Một ngày nào đó chúng ta sẽ gặp lại. Khi đó, hãy cho tôi gặp bạn gái anh. Tôi thích giọng nói của cô ấy.
Vũ vẫy tay và cười với EJ trước khi hòa vào đám đông đang hối hả trở về nhà tối hôm đó.
Lại một đêm nữa cô hàng xóm không ra ban công ngồi. Không có hơi ấm và làn khói đượm mùi sả bay sang nữa. Vũ đốt tới điếu thuốc thứ năm. Trong tầm mắt của anh chỉ còn cái giày của thằng Phong đang đung đưa cùng với cây xương rồng nhỏ xíu và cái khăn quàng màu xanh da trời nhàn nhạt của cô ta treo trên dây phơi. Hy vọng số tiền đền bù của Vũ sẽ đủ để thằng Phong mua một đôi giày thủ công tương tự. Một ngàn năm trăm đô cho một chiếc giày. Một cái chậu gốm cũ in hình bản đồ thế giới đổi lấy một chiếc giày một ngàn năm trăm đô. Giá trị của chiếc giày, cuộc trao đổi và bản thân người đưa ra sự trao đổi đó đều rất điên rồ. Có người nói rằng không có kẻ nào điên rồ hơn một người đang yêu. Điều này chắc chắn không đúng, điên rồ hơn một người đang yêu chính là kẻ thất tình.
Ngày mai Vũ đi rồi, nếu hôm nay
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




