|
|
SUB - ZALO - HÌNH NỀN ĐIỆN THOẠI
Hình nền đẹp nhất cho điện thoại Android Tải Về Máy
|
thở. Vũ cẩn thận lau cánh tay và phần cổ cho Di. Anh đắp lại chăn rồi ngồi thừ bên cạnh cô. Đôi môi Di mở hé, khô rang. Anh cố đút cho cô vài thìa nước. Cô nuốt khó nhọc từng chút một, mắt vẫn nhắm nghiền. Vũ vén phần tóc mái dính trên má cô sang một bên, khẽ chạm vào hàng mi dài và mảnh. Trên đôi môi cô vẫn đọng lại một chút nước, ngân ngấn, sóng sánh trong nhịp thở. Vũ cúi xuống muốn lau cho cô. Ngón tay anh chạm lên đôi môi ươn ướt, chạm vào hơi thở nóng bừng của cô. Vũ cúi xuống thấp hơn chút nữa, hương đào chính từ đâu thoảng lại, Vũ nhắm mắt, chạm môi mình vào giọt nước sóng sánh trên môi cô. Giọt nước trong và thơm hương đào tan trên môi Vũ thanh thanh, mát lạnh nhưng hơi thở của Di sau đó lại như đốt cháy lòng anh.
Vũ ngồi bên bàn phấn, ngủ thiếp đi bên cạnh cô hàng xóm. Khi tỉnh dậy, anh thấy anh chàng xỏ khuyên đen đã ngồi dựa ở thành giường, đang say ngủ, trên người còn nguyên bộ quần áo tối hôm qua.
Vũ hâm nóng lại cháo rồi đánh thức Di dậ. Di chậm chạp mở mắt. Bàn tay Vũ đặt nhanh lên trán cô. Cơn sốt không hạ nhiều lắm.
“Cô dậy ăn cháo nhé! Quá bốn tiếng rồi.”
Cô có vẻ bất ngờ vì sự có mặt của anh.
“Sao anh còn ở đây? Anh không phải đi làm sao? Anh lấy bát cho tôi nhé! Tôi sẽ tự ăn.” Cô thều thào và cố tìm cách ngồi dậy.
Vũ đỡ Di, kê gối cho cô dựa vào tường rồi bê bát cháo tới, đặt trong một cái khay, chậm rãi múc một thìa đưa tới trước mặt Di. Cô muốn tự đón lấy thìa cháo nhưng anh không đưa, đặt thìa cháo lên môi cô. Cô đành nuốt. Cứ như vậy, anh đút cho cô ăn hết bát chát rồi giúp cô lau miệng.
“Anh lấy cho tôi chút nước nhé! Đến giờ uống thuốc rồi.” Cô vừa nói vừa quay qua bên cạnh tìm túi thuốc.
“Cô không uống thuốc nữa.” Vũ bê đến một ly nước cam, đặt ống hút vào miệng Di.
“Tại sao?” Cô gạt cốc nước cam sang một bên. Vũ lại đặt ống hút vào miệng cô, buộc cô phải uống.
“Tôi sẽ đưa cô đến bệnh viện bây giờ.”
“Tôi có sao đâu mà phải đi bệnh viện?” Cô cố nói to hơn.
“Cái chân như vậy chắc chắn là bong gân hay trật khớp, rạn xương rồi, cô cần tới đó để người ta kiểm tra.”
“Tôi không đi đâu, anh không thể biết bệnh của tôi bằng tôi được.” Cô gạt cốc nước cam sang một bên, vẻ cương quyết.
“Cô nghĩ cô biết bệnh của cô à? Cô muốn đi đâu với cái chân như vậy? Được người khác quan tâm và giúp đỡ, cô nên im lặng và chấp nhận chứ! Một người ngừng quan tâm đến cô không có nghĩa là cô phải tự làm mọi thứ và muốn làm gì với bản thân mình cũng được.” Vũ tức giận thực sự, anh phải cố kiềm chế để không quát ầm lên khiến anh chàng xỏ khuyên đen thức giấc.
“Việc tôi làm gì với bản thân mình thì ảnh hưởng gì tới ai mà…” Cô hàng xóm ngơ ngác khi chưa nói dứt lời thì Vũ đã tháo khăn quàng cổ của anh, quàng lên cổ cô. Anh dùng hai tay nhấc cả chăn lẫn người cô lên.
“Anh làm cái gì đấy hả?” Cô phản đối yếu ớt.
“Cô nên nhỏ tiếng để anh ta ngủ, taxi đã đợi dưới nhà rồi. Cô có thể chọn được bế hay được cõng xuống dưới đó.”
Cô ta nhìn Vũ, vẻ mệt mỏi.
“Cõng”, Di thở dài nói.
Vũ đặt Di xuống sàn rồi nhanh chóng kéo tay cô qua cổ, cõng cô trên vai. Di vẫn quấn chiếc khăn bông in hình gấu Pooh quanh người.
Chương 18
Di muốn tháo cái khăn quàng cổ của anh ta ra nhưng anh ta không những không đồng ý mà còn cương quyết không để cô giải thích. Cơn sốt quay lại làm cho Di như mê man với cái khăn của anh ta quấn kín quanh cổ. Chân của Di bị rạn xương thật nhưng không đến nỗi nghiêm trọng. Bác sĩ cho cô thuốc và dặn tránh di chuyển, đi lại nhiều. Dù bác sĩ không dặn như vậy thì chắc Di cũng chẳng dám đi đâu. Những nốt dị ứng to đùng,
đỏ ửng lan hết lên mặt và cổ cô rồi. Di thở dài nhìn mình trong gương. Ít nhất một tuần nữa những nốt đỏ này mới tan.
Anh hàng xóm lén nhìn cô soi gương, gương mặt lộ rõ vẻ ăn năn, hối lỗi. Anh ta không biết Di bị dị ứng với tất cả các loại len nhân tạo. Bởi vậy Di chỉ có mỗi chiếc khăn len lông cừu màu xanh da trời. Cô quàng nó đến mức cũ mèm mà không tìm được một chiếc tương tự để mua. Anh ta lấy cái khăn màu xanh đã khô ngoài ban công vào cho cô quàng cổ. Di lắc đầu không chịu.
“Cô vẫn còn đang ốm đấy, lạnh lắm. Cô quàng khăn vào đi.”
“Tôi không thích.” Di sờ lên cổ, vẻ mặt khó chịu.
“Cô không muốn quàng để rộng chỗ còn gãi chứ gì? Cô nghĩ sao nếu cô có bốn, năm cái sẹo như con sâu róm trên cổ?” Anh ta nhìn chằm chằm vào bàn tay Di. Bị bắt quả tang, Di vội vàng bỏ tay xuống.
“Tôi bị như thế này là do ai?” Cô cáu kỉnh.
“Chính vì thế tôi cần phải đảm bảo là cô sẽ nhanh khỏi.” Anh ta quấn cái khăn lên cổ cô. Quấn xong, anh ta nhìn nó với vẻ hả hê, phủi phủi hai bàn tay vào nhau rồi ngồi xuống như kiểu anh nông dân vừa cột được cổ con bò vào gốc cây, Di bực bội nghĩ.
Đúng lúc ấy có tiếng bước chân lên cầu thang. Anh ta quay lại, vẻ mặt hồ hởi: “Chắc là mọi người lên thăm cô đấy.”
Thằng Phương, Thu và Vinh dẫn theo Thy lục tục bước vào phòng. Chưa kịp để Di nói câu nào, cũng chẳng có vẻ gì là thương cảm, cả bọn nhìn Di, phá lên cười. Anh chàng hàng xóm có vẻ bất ngờ. Di với cái lược ở bên cạnh, ném về phía đám bạn.
“Cười cái gì mà cười!”
“Mày có biết là cái khăn màu xanh rất hợp với cái đống nốt đỏ kia không?” Thu không nín được cười.
“Nhìn chị tếu không chịu được”, thằng Vinh tiếp lời.
“Mặc dù vẫn rất xinh.” Thy ngồi xuống bên cạnh cô, nói để xoa dịu.
Di gườm gườm nhìn cả bọn, anh chàng hàng xóm cũng đang cười hưởng ứng. Cô bực bội định kéo cái khăn xuống thì anh ta đổi mặt lạnh ngay, giả vờ nạt nộ mọi người: “Bây giờ ấm là quan trọng, xấu đẹp thì kể gì” rồi lại quay về phía Di, nhìn cô với vẻ cương quyết: “Cô có thể đeo kính hoặc bịt mặt, chứ không thể tháo cái khăn đó ra đâu nhé!”
Chỉ đợi có vậy, thằng Phương lấy ngay cái kính đen của nó đeo lên mắt Di và cả bọn lại phá lên cười.
“Anh Vũ có bận gì thì tí nữa cứ đi đi, ở đây có bọn em rồi.” Thy vừa giúp Vũ dọn cơm vừa nói.
“Phiền ông quá rồi.” Thằng Phương một tay cầm bát cơm, một tay cầm cái thìa, mắt thì liếc mấy
đĩa thức ăn, nói như có vẻ chân thành lắm.
Vũ đặt nồi canh xuống bàn, bàn tay chạm nhẹ vào túi quần rồi lắc đầu cười: “Tôi chả bận gì cả, với lại tôi là người gây ra hậu quả kia (anh ta nói mà không nhìn Di), bao giờ Di khỏi thì tôi tính tiếp.”
“Anh không đi làm à? Bọn tôi có thể thay phiên nhau lên trong cái hậu quả kia được mà.” Thu kéo đĩa thịt kho thằng Vinh và thằng Phương đang chuẩn bị tấn công về phía mình.
“Tôi nghỉ việc rồi”, anh ta điềm nhiên nói.
“Sao thế?” Mọi người “Ồ” lên.
Anh ta mỉm cười trấn an mọi người: “Không có gì đâu, lâu lâu muốn đổi chỗ làm để thay đổi không khí ấy mà.” Nói rồi, anh ta đi vào bếp, đút tay vào túi quần.
Lúc cái vé tàu rơi ra khỏi túi khi anh ta đỡ Di nằm xuống và đưa cho cô bịch khăn giấy mới mua thì chuyến tàu đã khởi hành được ba mươi phút. Di để cái vé bên cạnh chỗ cô nằm, dưới chân bàn phấn nhưng có lẽ anh ta không nhìn thấy.
Di cố nhoài người tới chỗ mâm cơm, gạt đám bạn ra, chen vào giữa, định với lấy cái bát nhưng không được. Anh chàng hàng xóm đã quay lại với bát cháo trên tay.
“Tôi không ăn cháo nữa đâu, tôi muốn ăn bánh mì, nếu không có thì cơm cũng được.” Di nói, mặt lạnh tanh, cô đã giành được cái thìa của thằng Phương, đang cầm lăm lăm trên tay.
“Cô đang ốm, ăn cháo mới tốt.” Anh ta đặt cái bát xuống bàn nhưng đó không phải là cháo. “Xúp cua, tốt cho xương nhưng mà đến tối lại phải ăn cháo đấy nhé!”
Thằng Phương và thằng Vinh nheo nheo mắt nhìn bát xúp cua, vẻ gian tà thấy rõ. Di gõ cái thìa vào đầu hai đứa rồi ôm bát xúp cua của mình, miệng lí nhí: “Cảm ơn.”
Anh chàng hàng xóm khẽ mỉm cười, đặt một cốc nước nhỏ bên cạnh cái bát cho Di. Thằng Phương và thằng Vinh chuyển sang nhìn anh ta chằm chằm. Anh ta bối rối thấy rõ. “Tối nay Di cũng ăn cháo cua, tôi sẽ mua thêm một con nữa nấu xúp cho mọi người.” Hai thằng đập tay với nhau vẻ chiến thắng trong lúc hai đứa con gái thì reo lên cổ vũ. Không biết là cả bọn tới để thăm Di hay tới để mè nheo Vũ nữa.
Tối hôm đó và những ngày sau đó, hôm nào mọi người cũng tới ăn cơm tối với Di. Có lẽ vì Vũ phải nấu ăn liên tục trong bếp và vì đông người mà Di thấy căn phòng của cô thật ấm áp. Mọi người ngồi quây lại với nhau, vừa ăn vừa chuyện phiếm rôm rả. Không khí này đột nhiên làm Di nghĩ tới mùa đông ba năm trước đó. Cô nhìn xuống cái điện thoại đặt bên dưới cổ chân băng trắng của mình. Đã hơn một tuần rồi, số lạ không gọi tới nữa.
Thu cầm điện thoại của Di, cho vào ngăn kéo, đóng sầm lại. Nó đưa cho cô cốc nước, nói: “Mày còn cần uống nhiều thuốc lắm”, rồi quay về phía anh hàng xóm đang hút thuốc ngoài ban công với đám con trai. “Nhanh lên còn vào xem phim, hôm nay xin phép cho hậu quả được ăn một miếng pizza, Vũ nhé!”
“Lại ăn nữa à, mà sao lại xem phim, không xuống quán? Tám giờ hơn rồi.” Di ngạc nhiên nhìn Thu.
Thằng Phương nhả khói, dập điếu thuốc rồi ném vào thùng rác. “Lạnh lắm. Đóng cửa một hôm.”
Thu đưa cho Di một cái đĩa phim kinh dị rồi thì thầm: “Với lại hôm nay thứ Tư, không có ca sĩ, ông chủ chê quán buồn.” Từ ngày Kimora
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




