|
|
LEO Privacy Guard - Diệt Virus
Phần mềm diệt virus và tăng tốc android của bạn. Tải Về Máy
|
chùm chìa khóa rơi xuống tấm thảm ở cửa ra vào. Cả người Vũ đổ xuống giường, mọi thứ trong đầu căng ra, trước mắt anh mờ mịt. Anh vùi đầu vào gối, bịt chặt tai để ngăn những tiếng vo vo đang vang lên không ngừng. Bỗng dưng trong màn đêm tĩnh lặng, những tiếng hát chói lói từ đâu vọng lại, bài Kìa con bướm vàng. Xen lẫn tiếng hát đứt gãy là tiếng ợ hơi và mùi thịt nướng cháy khét. Vũ hét lên bực bội: “Im đi!”
Tiếng hát theo bước chân người bước vào nhà nhỏ dần rồi lại váng lên: “Kìa con bướm vàng… xòe đôi cánh.” Vũ kéo chăn qua cái gối, vùi đầu vào đó. Tiếng hát mỗi lúc một to, cả tiếng nấc, tiếng leng keng của thủy tinh cũng vậy. Vũ bật dậy khỏi giường, dò dẫm bước ra ban công. Ánh đèn phía đối diện vẫn lấp loáng trong sương đêm.Vũ hét lên lần nữa: “Im ngay!” Trả lời anh vẫn là tiếng hát sắp khản đặc. Vũ giẫm lên chân mình suýt ngã, một vệt bùn liếm ngang chiếc giày. Bực bội, anh rút chiếc giày đó ra, nhằm thẳng hướng ban công bên cạnh ném mạnh. Một tiếng choang và hàng loạt âm thanh loảng xoảng vang lên, tiếng hát tắt ngấm. Vũ cười sung sướng, ngây dại rồi vấp vểnh trở lại giường. Ngay khi anh vừa đặt lưng xuống, tiếng hát chói lói lại vang lên lần nữa.
Vũ choàng tỉnh vào ngày hôm sau, khi ánh nắng nhàn nhạt của buổi trưa cuối mùa giá lạnh rọi vào mắt anh. Anh khó nhọc ngồi dậy, ôm đầu, mồ hôi lạnh ướt đầm lưng áo chemise màu hồng phấn. Anh nhìn lại trang phục, vẫn nguyên xi tối hôm trước. Chỉ có điều, anh chỉ còn xỏ một chiếc giày. Vũ gỡ nốt chiếc giày đó ra, để ngay trước mặt rồi khua tay vào gầm giường tìm chiếc còn lại. Sự trống rỗng của khoảng không bên dưới giường khiến Vũ giật mình bừng tỉnh.
“Đôi giày ba ngàn đô”, Vũ lẩm bẩm. Anh bật dậy, chạy khắp nhà tìm kiếm, thậm chí lật cả nắp lavabo, nhìn vào trong nhưng vẫn không thấy tung tích chiếc giày kia đâu.
Vũ tự nhủ không nên hốt hoảng, anh đem bao thuốc ra ban công, đứng hút để trấn tĩnh. Ngay khi làn khói mỏng bay lên, anh nhớ tới cô gái lạ và mùi thịt nướng, rồi tiếng hát, tiếng ợ hơi, tiếng thủy tinh va vào nhau leng keng, tiếng chiếc giày từ bàn tay anh bay vút lên không trung và hạ cánh ồn ào bên ban công nhà hàng xóm. Trong một giây, tất cả hình ảnh của đêm hôm trước hiện về. Anh sững người khi nhớ lại.
Vũ lẩm
nhẩm ôn lại những câu xin lỗi trong đầu khi bước chân lên cầu thang nhà đối diện.
“Xin lỗi cô, hôm qua tôi có quá chén!” Nghe quê mùa quá nhỉ? Hay là: “Xin lỗi chị, hôm qua tôi quá chén!” Không được, không được! Phụ nữ thích được là em. Vậy thì: “Xin lỗi em, hôm qua anh quá chén” và mỉm cười. Vũ gật gù ưng ý với phương án cuối cùng. Anh hít một hơi trấn tĩnh rồi gõ cửa. Một hồi lâu không thấy động tĩnh gì, Vũ định gõ thêm lần nữa thì có tiếng bước chân vội vàng bướ
bước về phía cửa. Vũ nặn một nụ cười: “Xin lỗi…” Cánh cửa bật mở, một anh chàng cao lớn hiện ra, cởi trần, người ướt nhẹp như đang tắm dở. Thân hình anh ta không lực lưỡng nhưng săn chắc. Gương mặt đẹp với những đường nét xương xương, bên tai trái đeo cái khuyên nhỏ màu đen và quan trọng hơn cả, gương mặt đó đang tỏ vẻ vô cùng khó chịu.
Có thể là do mình đã cắt ngang chuyện gì đó. Một ý nghĩ thoáng qua trong đầu Vũ.
“Anh tìm ai?” Anh chàng nhăn mặt.
Vũ nở một nụ cười. “Xin lỗi anh vì tôi đã cắt ngang, nhân tiện tôi cũng xin lỗi luôn chuyện hôm qua quá chén, tôi có ném một chiếc giày sang đây, liệu tôi có thể…?” Sau câu nói đó, chắc gã thanh niên sẽ túm cổ áo Vũ, gằn giọng: “Mày muốn gì?”
“Anh tìm ai?” Anh chàng xỏ khuyên đen lại hỏi, kéo Vũ ra khỏi dòng suy nghĩ.
Vũ giật mình : “Tôi xin lỗi, tôi… nhầm nhà.” Vũ mỉm cười vội vàng rồi quay người đi thẳng. Trời đất ơi, con gái thời nay, say rượu, hát hò lúc nửa đêm với một thằng con trai cởi trần. Vũ thở dài ngao ngán nghĩ đến mình. Trời đất ơi, con trai thời nay say rượu lúc nửa đêm và ném đôi giày ba ngàn đô ra cửa sổ. Anh lo lắng khi tưởng tượng ra gương mặt méo mó của thằng Phong công tử khi nhìn thấy chiếc giày còn sót lại của đôi giày Ý hàng thủ công của nó. Nhưng có lẽ nên đợi đến lúc cô ta ở nhà một mình, tối nay chẳng hạn, Vũ nghĩ như vậy sẽ tránh được những va chạm không cần thiết.
Chương 6
Thy hét toáng lên trong nhà tắm: “Ai thế anh? Nhanh lên, em sắp tuột tay rồi.”
“Nhầm nhà.” Phương cáu kỉnh chạy vội vào trong. Cái áo len ướt nhẹp của nó nằm trên sàn. Thy đang bịt chặt ống nước bằng cái giẻ lau. Phương nắm lấy cái vòi nước mới, ra hiệu cho Thy thả tay ra, cạu cọ: “Sáng mùa đông mà bắt tôi tắm nước lạnh thế này đây, có hai đứa con gái thôi mà nhà cửa tanh bành.”
Di vừa đậy vung nồi canh trên bếp vừa nói: “Mùa xuân rồi ông ạ, nắng sắp ấm, trời sắp xanh rồi. Làm nhanh lên còn ra ăn cơm, canh sườn khoai tây của ông được rồi đây này.”
Phương lầm bầm trong miệng vẻ khó chịu: “Suốt ngày canh sườn khoai tây, tao muốn ăn canh khoai sọ.”
Di nhìn nó, lắc đầu cười buồn. Quên một người đâu cần phải quên luôn món canh mà mình thích chứ.
Thy kéo cái bàn thấp ở góc nhà ra, sắp xếp bát đũa. Di lấy trong va li ra một cái khăn bông quẳng cho thằng Phương. Nó vừa lau đầu vừa nhìn bát canh khoai tây bốc khói trên bàn. Ba người ngồi quây lại với nhau. Thằng Phương ngoáy ngoáy cái muôi trong bát canh, múc cho Di và Thy trước. “Uống canh nóng đi cho giã rượu.” Thy vui vẻ bưng bát lên thổi phù phù. Di múc canh vào bát Phương, nó không phản đối. Khoai tây và cà rốt không để miếng to mà thái hạt lựu, trên mặt bát canh là rau mùi thái nhỏ. Sườn đã ninh đến mềm nhừ. Di đợi nó đưa bát canh lên miệng húp soạp một cái, đợi thấy nó la hoảng lên: “Nóng quá!” rồi với cốc nước bên cạnh tu một hơi. Cuối cùng nó sẽ nhìn người nấu canh cười thật tươi và chìa bát xin thêm. Nhưng thằng Phương ăn chậm chạp, nó xúc từng thìa, không ăn hết phần canh của mình.
“Sao anh lại bỏ mứa thế kia?” Thy gõ gõ vào bát Phương.
“Ăn nhanh đi rồi còn về, biết mấy giờ rồi không hả? Định trốn học đấy à?” Di đẩy đĩa thịt viên về phía Thy, con bé rụt cổ cười: “Xong ngay rồi đây ạ! Bạn ở cùng em chắc lo lắm, hôm qua em không gọi điện về”, rồi xúc một thìa cơm to.
Di quay sang Phương: “Tối nay tao trông quán cho, mày đi đâu thì đi nhưng ngày mai đến lượt mày đấy vì mai tao đi chụp xa rồi.” Thằng Phương gật gù: “Lại ảnh cưới à?” Di gật đầu.
Thằng Phương vẫn cho là Di làm cái nghề cám cảnh, suốt ngày chơi trò cô dâu với chủ rể giả vờ hôn nhau. Nó không đồng tình với việc chụp ảnh cưới trên đồi, trên biển, trong bách thảo hay bờ đê bởi những chỗ ấy chẳng liên quan gì đến tình yêu cả. Nếu có phải chụp một bộ thì nó sẽ yêu cầu Di chụp ở ngay trong nhà này chẳng hạn, cô dâu nấu canh và chú rể húp, chụp ở gốc cây chỗ chú rể thường đứng đợi cô dâu đến mọc cả rễ ra hay chụp ở bể bơi, cô dâu mặc bikini, đeo voan trắng còn chú rể mặc quần bơi, đeo cà vạt… Đó là những chỗ gắn liền với tình yêu bọ xít của nó, với nó như thế mới có ý nghĩa. Di nhăn mặt phản bác, nếu thật sự có một bộ ảnh cưới như vậy trưng ở cổng chào cho quan khách xem trước khi vào dự tiệc thì chắc trăm phần trăm cỗ cưới sẽ ế to vì người ta cười no bụng mất rồi. Mới đó mà từ cuộc tranh cãi của Di với nó tới giờ cũng đã hai năm, hai năm nó bỏ rơi món canh cà rốt, khoai tây ninh sườn.
Chương 7
Thằng Phong lại gọi điện. Chắc nó tò mò về cuộc gặp tối qua. Vũ không muốn nhắc đến chuyện đó và càng không muốn nhắc đến chiếc giày nên nhấn nút im lặng, mặc kệ cái điện thoại rung trong túi quần. Hôm nay, Vũ có lớp đột xuất buổi tối, dọn dẹp xong cũng đã hơn mười một giờ. Vũ định bụng về nhà tắm rửa một chút rồi mới sang gặp cô hàng xóm xin giày nhưng sợ cô ta ngủ sớm nên đánh liều sang luôn. Vừa mới giậm bước định lên cầu thang thì anh chàng phục vụ đang đứng hút thuốc gần đó ngẩng lên hỏi: “Anh đi đâu đấy?” “Tôi tìm chủ nhà.” Vũ chỉ tay lên gác.
Anh chàng phục vụ hất đầu về phía cửa quán: “Chủ nhà ở trong đây cơ mà, chủ nhà làm việc ở đây luôn.” Vũ gật đầu cám ơn rồi e dè bước vào quán. Quán không đông lắm, cũng không có nhiều bàn. Gần sát quầy bar kê một bộ sofa lớn, nhìn không hợp cảnh lắm nhưng lại có vẻ ấm cúng. Trên sân khấu, cô ca sĩ da màu đang hát một bài từ những năm 80 thì phải. Trong quán, chỉ có một người phục vụ đang thoăn thoắt đi lại giữa các bàn. Ánh sáng ở nơi ngồi của khách tối hơn hẳn sân khấu, chắc để người ta dễ tập trung, vì thế Vũ không nhìn rõ mặt cô phục vụ lắm. Anh bước lại gần phía quầy bar đợi cô.
“Nếu anh đi một mình, anh có thể ngồi đây.” Ai đó đột ngột lên tiếng. Trên bộ sofa nỉ màu xanh rêu nhạt, cô gái cất giọng khàn khàn rồi quay lại ôm khư khư quyển sách, không đợi Vũ trả lời. Anh ngồi xuống cái ghế đơn, còn cô gái duỗi thẳng chân trên cái ghế dài. Cô khẽ tựa đầu vào thành ghế. Trên tường có một cái đèn nhỏ hình như dành riêng cho việc đọc sách được bật sáng. Cô gái chừng hai mươi tư, hai mươi lăm tuổi, không cao lớn lắm nhưng nhìn khỏe mạnh. Mái tóc cô được bện lỏng lẻo lệch sang một bên, cái áo phao đen vắt trên thành ghế, cô chỉ mặc chiếc chemise kẻ mỏng manh bên ngoài áo phông. Cô đắp một miếng chăn đơn mỏng, loại bằng len sợi hay để trên sofa. Miếng chăn che đến ngang đầu gối cái quần jean rách.
“Cô…” Vũ khẽ khàng lên tiếng nhưng cô gái không
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




