|
|
Speed Video Downloader - Android
Tải Video Từ Youtube Nhanh Và Miễn Phí Tải Về Máy
|
bước ra ban công, ra hiệu cho anh theo sau. Trên rào sắt bên hông nhà, Vũ nhìn thấy chiếc giày của mình ở đó, chiếc giày một nửa của ba ngàn đô được treo tòng teng bằng một sợi dây thép móc qua mấy cái lỗ xỏ dây giày. Ở đằng sau, chỗ xỏ chân, trên một tấm nylon lót bên ngoài giữ cho mấy mảnh sứ hình địa cầu vỡ nát đứng thẳng lên là một ít đất và cây xương rồng. Cô ta không thể trả anh chiếc giày được vì cô ta đã chưng dụng nó làm chậu cây xương rồng. Chiếc giày một ngàn năm trăm đô của thằng Phong công tử, cái gia sản mà lúc này đây anh không thể nào có được.
“Cũng may là cô có lót tấm nylon.” Vũ thở phào nhẹ nhõm. “Tôi sẽ mua một cái chậu khác về ngay.”
“Tôi phải đi bây giờ, cái cây của tôi đã quen với chỗ mới rồi, nếu bây giờ lại chuyển chậu nữa, nó sẽ chết. Với lại, cái giày của anh đã làm vỡ chậu cây của tôi thì nó thế chỗ vào đó là hợp lý nhất. Vừa vặn để tôi dựng được mấy mảnh vỡ lên.” Cô ta xem đồng hồ.
“Cái chậu sứ bé tẹo của cô đổi lấy đôi giày ngàn đô của tôi á?” Suýt chút nữa câu nói đó đã bật ra khỏi miệng Vũ. Anh cố hít thở để nhớ lại bài học của mẹ hồi còn nhỏ về việc đừng xem thường đồ dùng của người khác rồi mỉm cười nhẫn nại. “Tôi sẽ tìm cách để giữ cả mấy mảnh sứ và cái cây của cô vẫn sống, có được không?”
Cô ta bước vào nhà, khoác ba lô trên vai, đeo đủ thứ lỉnh kỉnh lên người. Không còn cách nào khác Vũ đành theo sau dù chỉ muốn bỏ quách về cho xong. Cô ta khóa cửa. Đúng lúc đó điện thoại của anh réo vang, bực bội anh bắt máy: “A lô.”
“Tao, Phong đây, gọi mày mãi không được, chuyện hôm nọ thế nào rồi, hạnh phúc quá nên quên bạn mày rồi hả? Tối ngày kia cầm cho tao đôi giày, tao đi hẹn hò với một em cực hot nhé!” Nó cười hề hề trong điện thoại. Vũ ậm ừ cho qua chuyện rồi cúp máy nhưng vừa ngẩng lên đã không thấy cô ta đâu nữa. Không kịp nghĩ ngợi gì, anh cắm đầu cắm cổ chạy theo. Cô ta đang lững thững đi bộ ra đầu ngõ. Cái số mình sao đen đủi đến như vậy cơ chứ, Vũ nghĩ thầm. Vũ gọi với theo: “Này, đợi tôi đã!”
Một chiếc xe trờ tới, cửa hông bật mở. Đám người lố nhố ngồi bên trong, cô ta nhanh chóng lên hàng ghế giữa còn trống nguyên. Vũ chạy ào tới vừa kịp lúc giữ cánh cửa lại, thở hổn hển: “Tôi… Chờ… tôi với…” Một anh chàng cao lêu nghêu ngồi hàng ghế trên thò cổ ra, kéo phắt Vũ lên xe rồi sập cửa lại: “Nhanh lên, muộn giờ của bọn em rồi”, sau đó quay sang phía cô ta. “Trợ lý nữa của chị hả?”
Hai người khác ngồi hàng ghế sau cùng quay sang nhìn Vũ. Vẻ mặt vẫn lạnh băng, cô ta lắc đầu, định mở miệng nói gì đó thì anh ngắt lời: “Là hàng xóm thôi, tôi đi cùng.” Vũ nhìn gương mặt thoáng nhăn lại của cô ta, trong lòng có chút hả hê. Từ lúc gặp nhau đến giờ cô ta toàn đưa anh vào thế bí. Anh chàng cao lêu nghêu “à” lên một tiếng rồi quay lại tay bắt mặt mừng: “Anh sắp cưới hả? Đi tham khảo đúng không? Thế cô dâu đâu?” Anh chàng ngẩn ra một giây rồi giật mình quay lại nhìn cô ta: “Chẳng lẽ…” Ba người còn lại có vẻ giống cô dâu, nhân viên trang điểm và trợ lý của cô ta nhìn Vũ sửng sốt. Cô ta xua tay, cười gượng gạo. Vũ viết vào phần tin nhắn trong điện thoại: “Tôi sẽ đi theo đến khi nào cô đổi ý, tôi đảm bảo sẽ giữ cây xương rồng của cô sống ngon lành, nếu như nó chết, tôi sẽ mua đền cả chậu, cả cây mới”, rồi chìa ra trước mặt cô ta. Cô ta không phản ứng gì, kéo headphone lên tai và nhìn ra ngoài cửa sổ.
Chương 10
Ánh nắng buổi sáng bắt đầu ửng lên trên con đường họ đi qua. Cây cỏ hai bên đường xanh mướt. Dưới ánh nắng mặt trời vẫn còn rất dịu dàng trong tiết đầu xuân, màu xanh đó bỗng trở nên trong suốt, có cảm giác như nếu nhìn kĩ sẽ thấy từng phiến lá là một mảnh ngọc bích mềm mại. Dấu hiệu của thành phố đã lùi xa là từng bụi, từng bụi dương xỉ rồi hoa dại nở trắng li ti hai bên đường. Không khí bắt đầu nhẹ hơn và thanh hơn. Di mở he hé cửa sổ xe, cơn gió lạnh thanh khiết len lỏi vào trong không làm ai khó chịu. Tất cả còn đang say sưa ngắm nhìn cảnh vật hai bên đường. Có cảm giác lòng người nhẹ dần trên từng cây số mà chiếc xe đang lấn tới. Cả bọn hướng về phía cao nguyên.
Họ dừng xe trên một đồng hoa dại trắng trải dài ngút tầm mắt. Trong lúc mọi người lục tục chuẩn bị, cô dâu trẻ nhảy ào xuống xe, chú rể cao lêu đêu chạy theo. Cả hai dang tay, vừa chạy vừa cười khúc khích. Chú rể vô tư nhấc bổng cô dâu lên. Di vừa bỏ máy ra đã chụp liền vài kiểu. Mọi người ngắm nhìn cả cánh đồng hoa sóng sánh trong gió và nắng. Di nghĩ đến việc sẽ dẫn thằng Phương đến đây một lần nếu như nó còn muốn chụp ảnh cưới. Nếu nói chỗ này không liên quan gì đến tình yêu thì sai lầm lắm. Ngắm cả thảm hoa trắng kia một mình, bước trong làn gió kia một mình, ngẩng mặt lên bầu trời xanh bao la kia một mình sẽ không tuyệt bằng quay đầu lại đợi ai đó cùng chạy đến. Di khum tay, nheo mắt nhìn ra xa. Trong tiếng cười của đôi vợ chồng trẻ, Di như thấy sự tiếc nuối của mình bay đi. Nếu không thể có hai người thì một người tự do sẽ tốt hơn một người tiếc nuối.
Dũng – trợ lý của Di – vừa nhìn đôi vợ chồng trẻ mỉm cười vừa lo lắng nói: “Chạy thế kia chỉ sợ tí nữa mệt lại không chụp được.”
“Ngày hôm nay còn dài lắm, coi như freshen up đi.” Di đưa máy cho cậu ta rồi dang hai tay, chạy về phía tiếng cười theo hình dích dắc. Hơi thở ấm nóng của cô quyện với mùi hương hoa dại nhè nhẹ trước mắt. Có tiếng hét lên ở phía sau, Dũng và Chi – chuyên viên trang điểm của Di – cũng đang chạy theo ríu rít. Mọi người dang tay chao liệng cùng với nhau, nếu tất cả có thể biến thành một đàn chim nhỏ bay vút lên cao kia thì tốt, cảm giác tự do nhưng không cô đơn này con người có lẽ không hiểu rõ được bằng những chú chim.
Mọi người quay lại khi đã mệt phờ, mồ hôi vã ra trong khí trời lành lạnh khiến mặt ai cũng đỏ ửng. Từ xa bọn họ đã thấy anh chàng hàng xóm đang ngắm họ tươi cười. Di vừa thở gấp vừa tiến lại phía gốc cây để lấy đồ đạc chuẩn bị làm việc. Thoáng thấy cô lại gần, anh hàng xóm ngại ngần đổi nét mặt, giấu ngay nụ cười. Trong lúc tất cả chạy nhảy, vui đùa thì anh ta bê đã giúp toàn bộ đồ đạc họ mang theo xuống xe. Bên cạnh gốc cây là một tấm vải lớn, anh ta trải sẵn và để lên đó vài chai nước.
Tạo dáng được một hồi thì cô dâu, chú rể đã bắt đầu thấm mệt. Trong lúc quấn chăn đứng dưới bóng cây cho Chi dặm lại phấn, cô dâu than thở: “Sắp đến giờ ăn trưa chưa chị? Em đói đến muốn xỉu rồi, không biết có đủ sức để treo cái váy này trên người không nữa.” Cô dâu dùng hai tay nhấc cái gấu váy cưới đang lượt thượt dưới đất lên.
Di xem lại mấy tấm hình trong máy: “Mình còn đi một điểm nữa trong ngày hôm nay, nốt mấy kiểu này thì nghỉ ăn trưa, tranh thủ nắng đẹp em ạ!”
“Em uống sữa đi.” Chú rể – người đã phản đối kế hoạch chụp ảnh rình rang này – ân cần cắm ống hút vào hộp sữa cho cô dâu rồi quay sang chỗ Di. “Đồ ăn bọn em chuẩn bị sẵn rồi, bếp ga du lịch cũng mang theo luôn, lát nữa mình hâm nóng lại là ăn thôi, nghỉ sớm một chút cũng được chị ạ!”
“Vậy chuẩn bị đi là vừa.” Di đồng tình. Thấy anh hàng xóm đang ngồi chơ vơ bên cạnh, Chi phân công luôn: “Anh Vũ chuẩn bị hộ bọn em nhé!” Anh ta gật đầu.
Họ ngồi ăn bên cạnh gốc cây với những thứ đồ ăn nóng sốt mà anh hàng xóm đã bày biện, hoa quả được xắt miếng đều tăm tắp bày trên đĩa. Không có vẻ gì là một bữa ăn tạm bợ cả. Mọi người đều có vẻ ngạc nhiên. Bọn họ vừa ăn vừa trò chuyện.
“Anh Vũ làm gì?” Chú rể vừa chấm miếng bánh mì vào bát xốt vang vừa hỏi.
“Làm bếp.” Anh hàng xóm cười.
“Tức là đầu bếp ấy à? Thể nào…” Cô dâu chép miệng nhìn lại bàn ăn.
“Sở trường của anh là món gì vậy?”
“Món Pháp.” Di thấy anh ta có vẻ hơi e ngại khi trả lời. Mọi người thì “ồ” lên kinh ngạc.
“Vũ học ở đâu thế?” Chi tò mò.
“Ở Pháp hai năm, mới về năm ngoái.”
“Vậy bây giờ anh đang làm nhà hàng nào? Tiếc là bọn em đặt cỗ cưới rồi, không thì sẽ nhờ anh tư vấn.”
Anh hàng xóm gãi đầu, uống một ngụm nước: “Anh đang làm cho khách sạn Việt Nam, bé xíu, không đủ chỗ tổ chức tiệc cưới đâu.”
Dũng ngạc nhiên nhìn anh ta: “Anh học ở Pháp về sao lại làm ở nhà hàng Việt Nam?”
“Công việc thôi mà.” Anh ta cười trừ rồi đứng dậy, lấy một cái bình đã được chuẩn bị trước, rót sáu cốc nước cam. Mọi người nhận lấy cốc của mình. Chú rể lên tiếng phá tan không khí ngại ngần: “Chiều về khách sạn em sẽ đãi mọi người một bữa cá hồi và đồ nướng tơi bời. Khách sạn này nhỏ thôi nhưng vợ chồng em đã ở một lần rồi, bà chủ nấu ăn ngon cực.”
“Chiều về khách sạn á?” Anh ta có vẻ vô cùng sửng sốt.
“Vâng, ngày mai bọn em còn vào bản chụp hình mà.” Chú rể tươi cười.
Anh hàng xóm đưa mắt nhìn Di thật nhanh, vẻ mặt vô cùng lo lắng và đau khổ. Gương mặt trắng trẻo có phần hơi trẻ con đỏ lên.
Họ về khách sạn khi trời bắt đầu chạng vạng. Xe leo chậm chạp trên đường vành núi. Vai và lưng Di mỏi nhừ. Anh hàng xóm bấm điện thoại liên tục trên đường, thi thoảng lại quay sang nhìn Di vẻ cay đắng. Cuối cùng họ tiến vào một khu dân cư với vài ba căn nhà thưa thớt. Xe vừa đỗ lại, cả bọn còn chưa kịp chuyển đồ xuống thì một người phụ nữ trung niên có vẻ
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




