watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

Hồng Nhan 3Q - Cho Iphone
Hồng Nhan 3Q là gM SLG với chủ đề lịch sử tam quốc cho Iphone
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 08:14 - 18/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 4328 Lượt

như sấm vang chớp giật rơi xuống đầu mình…

Đau!

Một hồi đau đớn không dứt khiến cho Mặc Khuê hơi hơi tỉnh táo lại, đợi đến khi mở mắt ra, nhìn thấy đầu tiên chính là trần nhà màu trắng, hơn nữa còn ngửi được mùi thuốc sát trùng đến gay mũi.

Cảm thấy có chút kì quái, anh từ từ ngồi dậy, xoay đầu liền phát hiện một cô gái đang nằm ngủ bên mép giường.

Cô ấy là ai?

Bối rối nhìn lại, phát hiện hơn nửa khuôn mặt của cô đều bị tóc dài che khuất, anh không nhịn được muốn đưa tay gạt mái tóc đen qua một bên, nhưng chỉ vì động phải vết thương sau lưng mà rên lên một tiếng.

Chết tiệt! Vì sao toàn thân anh lại đau như vậy? Đặc biệt sau lưng còn giống như bị lửa đốt.

“Ưm…” Dường như bị đánh thức bởi tiếng rên của anh, cô gái nhỏ đưa tay xoa xoa mắt, vô thức nhìn về phía trên giường. Bất ngờ được tiếp đón bởi đôi con ngươi đen âm trầm, cô đầu tiên là hơi sửng sốt, sau đó liền nở nụ cười.

“Anh tỉnh rồi! Đây là bệnh viện, vết thương của anh đã được xử lý qua, bác sĩ nói không có gì đáng lo….”

Tốt rồi! Người bị hôn mê hai ngày cuối cùng đã tỉnh, cô thật sự sợ anh vĩnh viễn không thể mở mắt ra nữa, học người ta sống đời thực vật, vật thì tội của cô lớn lắm đó.

“Cô…Là ai?” Ngữ điệu chần chừ, anh phát hiện mình vốn không biết cô gái trước mặt này.

“Tôi? Tôi tên là Đỗ Ánh Nguyệt, anh nhất định phải nhớ kỹ đó! Tôi chính là người đưa anh đến bệnh viện, hơn nữa còn không ngại anh đền ơn.” Vỗ ngực một cái, cô cười đến đắc ý.

Hắc hắc, cứu anh ra từ trong tay một đám thanh niên hư hỏng, có lương tâm thì sẽ phải mua một lẵng hoa, hộp quà đến cảm tạ đi nha! Nếu như muốn cám ơn bằng tiền mặt thì cô cũng sẽ không phản đối.

Đưa anh đến bệnh viện? Anh đã xảy ra chuyện gì, sao lại bị đưa tới bệnh viện? Bỗng nhiên, trong đầu Mặc Khuê trống rỗng, không nghĩ được mình đã gặp chuyện gì?

“Đúng rồi! Anh tên là gì?” Cúi đầu gọt vỏ táo mới mua ngày hôm qua, Đỗ Ánh Nguyệt thuận miệng hỏi.

Tên là gì? Anh sửng sốt, nhíu mày suy nghĩ, sau đó liền hoảng sợ phát hiện mình không nhớ một tý gì cả.

“Hử? Có cần phải nghĩ lâu như thế không?” Chờ lâu vẫn không có đáp án, cô không nhịn được ngẩng đầu lên liếc anh, vẻ mặt buồn bực chất vấn.

“Tôi không biết!” Bỗng nhiên, anh hoảng sợ bắt lấy cô.

“Nói cho tôi biết, tôi là ai? Vì sao trong đầu tôi lại trống rỗng, không nhớ được gì cả?”

“Nghĩ, không nghĩ ra?” Sững sờ nhìn chằm chằm anh, ánh mắt chột dạ không tự chủ liếc qua băng vải quấn trên đầu anh.

Xong rồi! Không phải là bị cô hại chứ? Đỗ Ánh Nguyệt cười gượng một tiếng, ngay sau đó liền xoay người chạy nhanh ra khỏi phòng bệnh, kêu la thảm thiết—

“Không xong rồi! Bác sĩ, mau đến đây….”

Buổi chiều, nắng vàng rực rỡ trải rộng, bầu trời trong xanh không một gợn mây, bên trong tiệm sách nhỏ vắng người, chỉ có cô chủ ‘luôn luôn quét dọn đến không nhiễm bụi bặm’ đi qua đi lại giữa các kệ sách cùng người đàn ông cao lớn đang nhàm chán lật từ điển.

Giở quyển từ điển Khang Hi dày cộm, nhìn những trang sách chi chít chữ, Mặc Khuê chán ghét lật mở, tầm mắt vô ý liếc qua bóng dáng nhỏ xinh đang lau dọn kia.

Một tuần lễ! Từ lúc tỉnh lại ở bệnh viện đến khi được cô ‘nhận’ về nhà tĩnh dưỡng đến bây giờ đã qua một tuần lễ rồi mà trí nhớ của anh vẫn chưa hồi phục.

Mặc dù bác sĩ đã nói mất trí nhớ là do não bộ bị va đập, rất khó để kết luận chính xác khi nào sẽ khôi phục, có thể chỉ vài ngày cũng có thể vài năm vẫn không thể nhớ lại, nhưng anh vẫn cứ sốt ruột, cố gắng muốn nhớ xem mình là ai, làm gì nhưng trong đầu vẫn trống rỗng như cũ.

Tồi tệ nhất chính là, trên người anh không có bất kỳ giấy tờ gì để chứng minh thân phận, bên trong ví da chỉ có ba ngàn nhân dân tệ cùng một ít tiền lẻ, ngoài ra không còn gì nữa, đến cả thẻ tín dụng cũng không có.

Lúc ở bệnh viện, khi anh xác định bản thân thật sự mất trí nhớ, vẫn còn đang suy đoán không biết mình có phải là dân vô gia cư được viện hay tổ chức phúc lợi xã hội nào đó thu nhận hay không thì không nghĩ đến — Đỗ Ánh Nguyệt, cô gái tự nhận là thấy anh té xỉu trong một ngõ nhỏ nên đưa anh đến bệnh viện — lại nhiệt tình, tự nguyện mang anh về nhà chăm sóc.

Nói thật, mấy ngày qua, anh cũng được coi như là ‘thú cưng’ của cô đi? Cô không những lo ăn, mặc, ở cho anh mà còn cẩn thận chăm sóc khiến cho người ta không khỏi hoài nghi: đầu năm nay không chỉ lưu hành cứu người mà còn phải chăm lo đến cuộc sống tương lai của đối phương nữa?

Hây….Tâm địa của cô gái này không khỏi quá thiện lương đi? Đến cả anh là người được nhận nuôi cũng không khỏi lo lắng thay cô.

“Vị tiên sinh này, phiền anh hoàn hồn đi nha!” Bỗng nhiên, giọng nói trong trẻo của cô vang lên, đem thần chí đang trôi xa của anh gọi trở về.

“Xin lỗi, tôi đang suy nghĩ.”

Nhìn cô đang cầm chổi lông gà đứng trước quầy, đôi mắt cười cong lên giống vầng trăng khuyết, vài sợi tóc ướt mồ hôi dính lên gò má phấn hồng, Mặc Khuê lặng lẽ nắm chặt tay, cố nhịn xuống xúc động muốn vén chúng ra giúp cô (vén tóc đó nhé!)

Chết tiệt! Dáng vẻ đó của cô quá mê người khiến cho người ta không nhịn được muốn chạm vào khuôn mặt non mịn kia, xem có non mềm, ướt át như trong tưởng tượng không?

“Anh vẫn không quyết định được sao?” Không có phát hiện được động tác rất nhỏ của anh, đuôi mắt Đỗ Ánh Nguyệt liếc qua cuốn từ điển Khang Hy bên cạnh, không nhịn được lẩm bẩm oán giận.

Thật là! Từ ngày đầu tiên trở về đã đưa cuốn từ điển cho anh, muốn anh tự mình chọn lấy một cái tên mà mình thích, vậy mà đã qua vài ngày rồi mà vẫn chưa quyết định xong! Người đàn ông này thật sự quá không dứt khoát rồi.

Nhìn theo ánh mắt của cô, Mặc Khuê lập tức liền hiểu được cô đang oán giận cái gì, trong lòng có chút dở khóc dở cười.

Ai….Không biết những người mất trí nhớ khác khi được nhận về thì được đặt tên như thế nào nữa, song giống như mình được ‘chủ nhân’ ném cho quyển từ điển, tự chọn tên mình thích thì chắc là rất hiếm đi?

“Xin lỗi! Có thể là do có quá nhiều lựa chọn nên ngược lại rất khó quyết định.” Lắc đầu, có chút buồn cười, anh liền đem vấn đề khó khăn này ném trả lại cho cô.

“Hay là em chọn giúp tôi?” Tên của thú cưng không phải đều do chủ nhân đặt sao?

Muốn cô chọn giúp?

Hai mắt Đỗ Ánh Nguyệt sáng lên: “Không hối hận nha?”

Muốn chọn tên không phải là quá đơn giản sao?

Hối hận? Cô sẽ không chọn cho anh cái tên Trương Tam, Lý Tứ, linh tinh gì đó chứ? Trong lòng Mặc Khuê có chút do dự.

“Vậy gọi là ‘Tố Hoàn Chân’ đi!” Gần đây cô si mê Phích lịch bố đại hí*, không cho anh kịp đổi ý, lập tức nói ra cái tên thứ nhất trong danh sách ưa thích.

“Tố Hoàn Chân?” Đây là cái tên quỷ gì vậy? Chưa có xem qua phích lịch bố đại hí, Mặc Khuê liền trợn to mắt.

“Không thích à? Vậy, vậy ‘Nhất Hiệt Thư’ cũng hay nha!” Phát hiện anh đang bối rối, lập tức biết thấu hiểu.

“Nhất Hiệt Thư?” Lại là trò gì nữa đây?

“Nếu không thì ‘Loạn thế cuồng đao’?”

“Tôi nghĩ….Những tên này người bình thường chắc sẽ không chọn đâu?” Mặc Khuê đã không biết nên biểu đạt sự kinh ngạc của mình như thế nào nữa rồi.

“Anh rất khó hầu hạ đó! Bảo anh chọn, anh lề mề đến mấy ngày không xong, người ta giúp anh chọn, anh lại ngại đông ngại tây, tôi mặc kệ anh đó!”

Ba cái tên trong lòng đều bị từ chối, cô lập tức thở phì phò, bỏ lại chổi lông gà, đẩy anh ra chui vào trong quầy, mở ngăn

kéo lấy ví tiền muốn rời đi.

“Em muốn đi đâu?” Bắt được khuỷu tay cô, Mặc Khuê vội hỏi.

“Đi mua băng gạc thay thuốc cho anh, băng vải nữa! Trong nhà hết rồi.”

Nhìn chằm chằm vào băng thuốc quấn trên đầu anh, Đỗ Ánh Nguyệt cảm thấy có chút chột dạ, hỏa khí trong nháy mắt liền lập tức tắt ngúm.

“Anh trông tiệm cẩn thận nhé, trở về tôi sẽ mua đồ ăn ngon thưởng cho anh.”

Giọng điệu giống như đang dỗ dành con nít khiến cho Mặc Khuê cảm thấy hơi lúng túng, chỉ có thể âm thầm chống đỡ.

“Tôi đi nhé!” Vỗ vỗ vai anh, Đỗ Ánh Nguyệt vui vẻ đi ra khỏi tiệm, bước chân lướt nhanh giống như phi ngựa mà đi. (tác giả này tả nghe kỳ cục thật!)

Nhìn bóng dáng cô dần biến mất qua lớp kính thủy tinh, Mặc Khuê môi mỏng cương nghị khẽ nhếch lên, lộ ra một tia cười dịu dàng ngay cả đến anh còn không phát giác được….

*Phích lịch bố đại hí (sét đánh túi vải đùa giỡn – Pili glove puppetry) là tên một seri kịch truyền hình rối vải của Đài Loan – Trung Quốc do công ty cổ phần TNHH quốc tế đa truyền thông Phích Lịch sản xuất và phát hành.

Bố đại hí hay còn gọi là chưởng trung hí, thủ thao khôi lỗi hí, đại mẫu chỉ hí là một hình thức kịch dân gian của Trung Quốc thường dùng rối vải để biểu diễn. Khởi nguồn từ thế kỷ 17 ở Tuyền Châu hay Chương Châu – Phúc Kiến sau đó được phổ biến rộng rãi ở cả Triều Châu – Quảng Đông, Đài Loan và một số vùng ở miền nam Trung Quốc. Đầu rối bằng gỗ được khắc rỗng, các bộ phận khác ngoại trừ chân và tay thì đều được làm bằng vải, khi biểu diễn nghệ nhân sẽ đeo bao tay rồi luồn vào trong thân rối để điều khiển.

Trang: [<] 1, 8, 9, [10] ,11,12 ,20 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT