watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

LEO Privacy Guard - Diệt Virus
Phần mềm diệt virus và tăng tốc android của bạn.
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 08:14 - 18/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 4331 Lượt

Lúc đầu con rối thực sự giống như một cái túi vải nên mới được gọi là ‘bố đại hí’ hay ‘kịch túi vải’. Hình thức phát hành gồm 2 lại chủ yếu: một là bán DVD, băng hình cho các đại lý, cửa hàng bách hóa; hai là phát sóng trên đài truyền hình vệ tịn Phích Lịch.

Tập đầu tiên ra mắt vào những năm 80 của thế kỷ 20, cốt truyện ban đầu được phát triển gồm đủ cả giang hồ, ân oán tình thù.Tính đến nay đã phát hành hơn 1500 tập mà các nhân vật cũng đã trở thành thương hiệu của công ty và đã trở thành thần tượng của không ít khán giả.

Phích Lịch bố đại hí hiện nay đã thành một nhân tố trọng yếu của văn hóa Đài Loan.

Tố Hoàn Chân, Nhất Hiệt Thư là tên các nhân vật trong seri kịch này.

Một giờ sau, khi Đỗ Ánh Nguyệt xách theo túi lớn túi nhỏ thuốc trị thương cùng điểm tâm trở lại tiệm sách liền bị không khí xơ xác tiêu điều trong đó làm cho hoảng sợ.

“Sao, sao lại thế này?” Thả đồ xuống, cô vội vàng chạy đến bên cạnh Mặc Khuê, nhìn anh vẻ mặt âm trầm đang giằng co với mấy tên côn đồ hung tợn, nhỏ giọng hỏi thăm.

Quái lạ! Những tên côn đồ này là từ đâu đến đây vậy? Hiện tại trong giới giang hồ cũng lưu hành ‘vận động thư hương’ sao? (ý chị ấy là xã hội đen cũng đi vận động nhà nho bầu cử cho họ đó, bó tay với chị ấy luôn)

“Bọn chúng nói là đến để thu phí bảo kê.” Mặc Khuê nhíu mày, giải thích bọn tiểu lưu manh này ba phút trước đột nhiên xông vào tiệm.

“Phí, phí bảo kê?” Nghẹn họng, kinh hô.

“Tôi đã ở đây khoảng hai mươi năm rồi, vẫn chưa từng nghe nói đến thu phí bảo kê nha!”

“Hiện tại thu!” Tên côn đồ A xoay xoay trường côn (gậy dài) trong tay, cười gằn đe dọa.

“Bắt đầu từ hôm nay, con đường này thuộc quyền quản lý của ‘Long Hổ Bang’ chúng tao, mỗi hộ đều phải nộp phí bảo kê.”

“Long Hổ Bang? Chưa từng nghe qua!” Nếu là Trúc Liê

Liên Bang thì còn nghe qua.

“Xấu nữ, Long Hổ Bang chúng tao mấy ngày trước mới được thành lập, cô đương nhiên chưa từng nghe qua rồi!” Côn đồ B có chút xấu hổ, thẹn quá hóa giận mà rống lên.

“Phí bảo kê mỗi tháng năm ngàn đồng, nộp hay không? Không nộp thì đừng trách chúng tao không khách sáo!” Mẹ nó! Con bé này còn tiếp tục nói nữa thì đừng trách bọn họ phá tiệm cho hả giận.

“Hóa ra là mới thành lập a, chẳng trách lại cần ‘quỹ lập nghiệp’!” Vỗ tay tỉnh ngộ, vẻ mặt ‘hóa ra là thế’ của Đỗ Ánh Nguyệt khiến cho bọn côn đồ suýt chút nữa thì xuất huyết não.

Cô gái này….Không dám tin mà trừng mắt nhìn cô, một lần nữa Mặc Khuê lại không còn gì để nói. Hiện tại đang là tình huống gì mà thần kinh của cô còn có thể lớn như vậy chứ?

“Mẹ nó! Ít nói nhảm đi, một câu thôi, có nộp hay không? Không nộp liền phá tiệm.” Côn đồ C cũng không chịu được nữa, trán nổi đầy gân xanh, rít gào.

Bị rống nên có chút sửng sốt, nhẹ gật đầu một cái, phát hiện đối phương có tổng cộng năm người, bây giờ người đông thế mạnh, cho dù cô có ngốc đến đâu đi chăng nữa thì vẫn hiểu rõ đạo lý ‘kẻ thức thời mới là trang tuấn kiệt’, lập tức liền cười xòa.

“Tôi nộp, tôi nộp, đừng manh động!”

Ôi….Năm ngàn đồng đó! Các chú cảnh sát nhân dân đang làm gì vậy chứ, lại để cho những bang phái này lập nên rồi phân chia địa bàn, khắp nơi ức hiếp dân lành thế kia? Đáng giận nha! Mỗi năm đều nộp thuế để làm gì? Cô muốn hướng chính phủ kháng nghị nha!

Cô không có gan mà cúi đầu tỏ ra yếu kém khiến đám côn đồ rất hài lòng. Thế nhưng Mặc Khuê lại lạnh mặt lên tiếng—

“Không được!” Chỉ một câu liền đem tiền trong ví mà cô định lấy ra nhét trở lại, vẻ mặt không đồng ý.

“Ngay cả một đồng cũng không thể cho những thứ cặn bã của xã hội này.”

“Mẹ nó!Mày nói cái gì?” Côn đồ A trở mặt gầm lên.

“Không sợ chúng tao phá tiệm sao?”

“Sợ chứ, sợ chứ!” Sợ tiệm sách bị đập phá, Đỗ Ánh Nguyệt vội vàng gật đầu, còn lo sợ yêu cầu Mặc Khuê đừng nói thêm nữa.

“Này! Anh không cần ra vẻ anh hùng đâu!” Người này lúc trước cũng bị một đám thiếu niên bất lương đánh bất tỉnh trong ngõ tối, chẳng lẽ là do tỏ vẻ anh hùng nhưng không thành?

“Cái này cũng với tỏ vẻ anh hùng không liên quan đến nhau! Nếu hôm nay em cho tiền thì về sau bọn chúng sẽ quen thói, ba lần bảy lượt đến đòi tiền, như vậy mãi sẽ không dứt được!” Mặc Khuê vô cùng kiên trì nói.

“Nhưng mà…..Nhưng mà…..” Tuy biết lời anh nói rất có lý nhưng hung thần ác sát đang ở ngay trước mặt, có thể không cúi đầu sao?

“Nhưng mà cái rắm!” Côn đồ A cũng hết kiên nhẫn, tính ‘bắt giặc phải bắt vua trước’, gậy gộc trong tay hướng về phía người đang cố ý phá hư kia, hung hăng đánh tới…..

“Á—”

“Mẹ nó! Lên….”

Chỉ một lát sau, liền nghe thấy đủ loại tiếng kêu, tiếng mắng chửi đồng thời vang lên.

Trong nháy mắt Mặc Khuê thân thể linh hoạt đã nhanh chóng tiến lên đánh ngã mấy tên. Sau đó tung quả đấm đánh trúng bụng tên côn đồ A, thừa lúc hắn đau đến kêu rên không ngừng liền nới lỏng tay, nhanh như cắt đoạt lấy gậy gộc, múa một bộ côn thuật đẹp mắt. Trái khua, phải đập, trước chống, sau móc, chưa tới ba phút, năm tên côn đồ toàn bộ đều bị thương nặng, té nằm rạp dưới đất kêu cha gọi mẹ.

Rất rõ ràng, bọn chúng đã thua còn người đang khí định thần nhàn thu gậy kia thì hoàn toàn đại thắng.

“Cút!” Trừng mắt nhìn mấy tên côn đồ đang nằm dài trên đất, anh trầm giọng quát, khí thế sắc bén đến dọa người, vừa nhìn đã biết không phải là nhân vật tầm thường.

Bọn côn đồ biết hôm nay đã đụng phải một khối siêu hợp kim, đại thiết bản, mới vừa rồi còn uy phong hiện tại liền biến thành kinh hồn bạt vía. Sau khi bò dậy chạy ra khỏi cửa tiệm mới vì sĩ diện, thanh âm run rẩy, để lại một câu kịch kinh điển mà bọn lưu manh khi bị đánh đến bầm dập vẫn thường dùng—

“Nhớ mặt chúng tao đấy! Lần sau sẽ cho mày biết tay!” Âm cuối vẫn còn đang lượn lờ quanh khóe miệng, người đã chạy trốn không còn bóng dáng.

Này, đây là tình huống gì vậy?

Cô gái vốn đang ôm đầu trốn một chỗ, còn tưởng rằng sự kiện tối hôm đó lại tái diễn, nhưng không ngờ kết quả lại ngoài dự đoán khiến cô nghẹn họng không nói nên lời. Rất lâu, rất lâu sau, ánh mắt hoài nghi không ngừng quan sát từ trên xuống dưới, vẻ mặt kỳ lạ nhìn chằm chằm hai tay anh.

“Anh là đệ tử tục gia đời thứ mấy của Thiếu Lâm vậy?” Woa—Côn pháp mười phần hoàn mỹ, thủ pháp tuyệt diệu, thật sự giống như các võ sư trong Thiếu Lâm, thật quá lợi hại! Nhưng là….Thật sự kỳ quái! Người như vậy làm sao có thể ở trong ngõ tối bị một đám thiếu niên đánh bất tỉnh chứ? Đỗ Ánh Nguyệt rối rắm.

Lắc đầu cười khổ, Mặc Khuê cũng rất kinh ngạc về thân thủ của mình, sao lại vô thức chuyển động….Chết tiệt, hơn nữa còn như cá gặp nước, thật giống như đánh nhau, võ thuật chính là một nửa sinh mệnh vậy!

Rốt cuộc anh là người thế nào?

Đỗ Ánh Nguyệt cũng không nghĩ nhiều, hiện tại cô chỉ quan tâm một điều—

“Sau này liền gọi anh là ‘Đệ tử Thiếu Lâm’ đi!” Vui sướng vỗ tay, cười rạng rỡ, nhìn vóc người anh cao lớn rất phù hợp với đầu húi cua, tưởng tượng nếu anh thay trang phục võ sư như trong kịch truyền hình thì quả đúng là một đệ tử Thiếu Lâm.

Đệ tử Thiếu Lâm? Mặc Khuê ngẩn người, phát hiện cô chọn tên đều rất….Kỳ lạ!

Chương 5

Oa….Làn da màu lúa mạch, đàn hồi, bắp thịt rắn chắc, da dẻ trơn bóng, lưng hổ dày rộng, thắt lưng thon gầy, tinh tế khiến cho rất nhiều đàn ông thèm muốn, xuống tý nữa thì cô không có cách nào xuyên qua lớp quần áo để tận mắt thấy khe mông thon hẹp…(thật vã hết mồ hôi luôn!)

Mãnh nam hình thể xinh đẹp như vậy, chỉ cần là con gái đều sẽ thèm nhỏ dãi mà nhào tới….

“Ánh Nguyệt?” Bỗng nhiên, người đàn ông ngồi bên mép giường lộ ra nửa người trên, bởi vì đợi mãi vẫn không thấy cô gái phía sau có hành động gì liền lên tiếng.

“Hả?”

Giật mình tỉnh mộng, kinh sợ khi thấy mình đang nhìn chằm chằm cơ thể một người đàn ông đến chảy nước dãi, Đỗ Ánh Nguyệt đỏ mặt xấu hổ. Mỗi lần bôi thuốc giúp anh là một lần thất thần…Ô…Cô thật giống như một sắc nữ đói khát a! May mà người đang bị cô dùng ánh mắt tàn phá kia đến giờ vẫn chưa phát hiện ra cô vô lễ.

Vội vàng lau nước dãi, nhanh chóng bôi thuốc xong thì sẽ không bị hình thể của mãnh nam quyến rũ nữa….

“Không phải là muốn bôi thuốc sao?” Buồn bực xoay người lại nhìn thấy dáng vẻ ngơ ngẩn của cô, một tia cười liền thoáng lướt qua trong mắt Mặc Khuê. Ừm…Anh hình như không cẩn thận đã thấy người nào đó lau nước dãi thì phải?

“Đúng, đúng là muốn bôi thuốc a! Anh mau quay người lại đi!” Đỏ mặt, kêu anh quay lưng lại, Đỗ Ánh Nguyệt vô cùng xấu hổ. Má ơi! Hành động lau nước dãi của cô không phải đã bị anh thấy rồi chứ? Ô…Thật muốn chết quá!

Từ sâu trong cổ họng phát ra một tiếng cười nhẹ trầm thấp, Mặc Khuê liền thức thời không tìm hiểu thêm nữa, rất nghe lời xoay lưng lại để cô bôi thuốc giúp mình.

“Có đau không?” Cẩn thận tháo băng gạc cũ ra, lúc thấy mấy vết thương hồng hồng, cô lại không nhịn được muốn sám hối. Ô…Đệ tử Thiếu Lâm, thật xin lỗi nha! Những vết

Trang: [<] 1, 9, 10, [11] ,12,13 ,20 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT