|
|
SUB - ZALO - HÌNH NỀN ĐIỆN THOẠI
Hình nền đẹp nhất cho điện thoại Android Tải Về Máy
|
định thêm dầu vào lửa: “Tôi muốn gả cho Chu Tự Hoành, lập tức, ngay lập tức.”
“Hồ đồ, em hồ đồ……” Giang Đông cơ hồ hô to, âm lượng rất lớn, Triệu Cương đứng gác bên ngoài cũng cho rằng bên trong có chuyện, vội vàng vén lều lên muốn xem cho rõ, bị Giang Đông nghiêng đầu ném ra một câu “cút ra ngoài”. Bị dọa sợ anh vội vàng rụt trở về, trong lòng không khỏi nói thầm, cô bác sĩ nhỏ bên trong là ai, xem ra có quan hệ gì đó với cục trưởng của bọn họ. Là bạn gái ?! Nhìn không giống lắm, nói là kẻ thù còn có chút đáng tin.
Triệu Cương thật có chút bội phục cô gái bên trong này, dám ngay lúc cục trưởng bọn họ nổi giận mà vẫn không nhúc nhích, định lực này, can đảm này, có thể cả cục trinh sát bọn họ cũng không tìm ra được một người. Chỉ là, đến tột cùng hai người này có quan hệ gì?! Trong lòng Triệu Cương thật sự khổ sở, nghiêng lỗ tai
tai ghé đến gần lều, nghe lén.
Hiện tại Giang Đông không rãnh trông nom Triệu Cương ở bên ngoài. Anh đột nhiên cảm thấy có chút lực bất tòng tâm. Nha đầu Hựu An này thật sự rất có thể đã đồng ý, nhận lời. Anh cũng không thể ngăn nổi cô, mình quá già rồi. Hơn nữa nha đầu này quá không coi trọng quy trình tình yêu rồi mới tiến tới hôn nhân rồi. Lúc trước với Trần Lỗi cũng thế, chưa được mấy ngày liền nói yêu, nhưng kia là một thằng nhóc, có thể cùng một dạng với Chu Tự Hoành sao.
Giang Đông đè ép lửa giận, cố dùng giọng nhã nhặn thấm thía nói: “Em cùng Tự Hoành tổng cộng gặp nhau mấy lần? Em hiểu anh ta sao?” “Kết hôn và việc gặp nhau mấy lần, hiểu rõ hay không có quan hệ sao? Anh ấy chưa lập gia đình tôi chưa gả, vậy là đủ rồi. Sau khi kết hôn là có thời gian gặp mặt, không chừng còn có thể từ từ hiểu rõ. Bất kể như thế nào, đây đều là chuyện của tôi và anh ấy, không liên quan tới anh, không mượn anh xen vào.”
Hựu An chính là hạ quyết tâm chống đối với Giang Đông. Thốt ra mấy câu, tức giận khiến trên mặt Giang Đông cũng chuyển thành màu đỏ tím. Bàn tay nắm chặt, Hựu An bị làm cho sợ bất giác lui về sau một bước. Nhưng Giang Đông chỉ nhìn cô thật lâu, đột nhiên xoay người không nói một lời đi ra ngoài.
Chờ bóng dáng của anh ra khỏi lều, Hựu An mới thở phào nhẹ nhõm. Thật ra thì cũng không thoải mái như cô nghĩ. Hựu An cảm thấy, mình thật không thể giải thích hợp lý, rất bốc đồng, trong lòng chợt dâng lên một cảm giác như đưa đám trước nay chưa có, cảm giác cuộc sống của mình quả thật tệ hết biết, giống như một chiếc xe lửa, chạy đông chạy tây cũng không biết chạy đi đâu. Sau khi diễn tập, trở về bệnh viện được mấy ngày, cảm giác đó cũng chưa m
Triệu Thiến đi vào gõ bàn cô một cái: “Này! Hựu An, linh hồn nhỏ bé cũng bay đi rồi. Tôi nói cho cô nghe, tôi nghe y tá khoa nội nói, Chu Na với vị người yêu lúc trước của cô muốn kết hôn. Cô phờ phạc rã rượi như vậy, người khác nhìn vào sẽ tưởng rằng cô còn nhớ thương Trần Lỗi!”
Hựu An ngẩn người một chút, cho dù trong lòng đã sớm một đao cắt đứt với Trần Lỗi, nhưng nghe tin tức như vậy, trong lòng vẫn chưa thích ứng. Lúc trước cô cùng Trần Lỗi cũng lên kế hoạch kết hôn vào năm nay. Hôn lễ vẫn diễn ra, cô dâu lại đổi thành Chu Na, nghĩ tới cũng thật nực cười.
Bởi vì cần xử lý gấp cho một bệnh nhân, lúc Hựu An xong việc, đã có chút muộn. Thay quần áo xong, đi ra cửa hông bệnh viện, đã nhìn thấy Trần Lỗi đứng ở trước xe.
Trần Lỗi là chàng trai rất xuất sắc, ở trường học cũng là sinh viên có tiếng, phân đến Quân tổng cũng thật nhanh liền trở thành lớp kế thừa nòng cốt. Có năng lực, không luồn cúi, bộ dạng đẹp trai, tính tình cũng ôn hòa, chàng trai như vậy trong xã hội ngày nay thật có thể coi là hiếm thấy. Cho nên, Chu Na nhìn trúng anh cũng không phải là chuyện khó lý giải. Chỉ là, nếu đã quyết định kết hôn, còn nhiều lần làm phiền cô bạn gái cũ bị vứt bỏ này làm gì.
Mắt Hựu An hướng thẳng, không thèm nhìn Trần Lỗi, đi lướt qua anh. Nhưng Trần Lỗi hiển nhiên không muốn buông tha cô, vươn tay bắt được cánh tay cô: “Hựu An, chúng ta nói chuyện một chút……”
Hứa Hựu An hất anh thật mạnh, dừng bước châm chọc nhìn anh: “Nói chuyện gì? Không phải là anh muốn tôi chúc phúc các người chứ?! Anh nên hiểu rõ, con người của tôi luôn là bụng dạ hẹp hòi. Nếu như anh thật muốn tôi chúc phúc các người, vậy cũng được, tôi chúc đôi nam nữ đê tiện các người trăm năm hảo hợp, sớm sinh quý tử, sinh một thằng nhóc con, trở thành kẻ đê tiện vô địch.”
Chương 9-10
☆, Chương 9
Một tiếng cười nhẹ truyền đến, Hựu An và Trần Lỗi cùng quay đầu, Trần Lỗi lập tức đứng nghiê ngắn: “Chào thủ trưởng.” Hựu An không khỏi liếc Chu Tự Hoành một cái, người đàn ông này v
ẫn núp ở bên tường phía sau, không chút kiêng kỵ mà nghe lén. Trên tường, Ba Sơn Hổ (một loại cây có họ với nho) dài um tùm, dưới trời chiều, cùng quân trang thường phục của anh trộn lẫn vào nhau, không nhìn kỹ, thật không phân biệt được. Người đàn ông này đã có thói quen nơi nào lúc nào cũng ẩn núp, đều là bệnh nghề nghiệp của anh.
Trần Lỗi chậm rãi phát hiện, dường như quan hệ của Hựu An cùng vị thủ trưởng Thượng tá này không tầm thường. Trần Lỗi từng gặp Giang Đông, chỉ là vài lần thấy mặt, chưa bao giờ nói chuyện nhiều, trên căn bản mỗi lần Giang Đông thấy anh, cũng theo thói quen xem như không thấy.
Trần Lỗi chỉ biết Giang Đông là anh kế của Hựu An. Đối với chuyện mẹ cô tái hôn, Hựu An vô cùng nhạy cảm, chưa bao giờ nhắc, nếu anh nhắc tới, cô có thể tức giận với anh mấy ngày. Sau đó, Trần Lỗi cũng không dám nói tới. Vì vậy, mặc dù biết Giang Đông, nhưng lại không biết gì về cha dượng của Hựu An cả. Vị Thượng tá trẻ tuổi này, anh càng thêm chưa từng gặp.
Chu Tự Hoành không nhanh không chậm đi tới, đưa tay dắt tay Hựu An, Hựu An quẫy người một cái theo bản năng, lại phát hiện căn bản là uổng phí hơi sức. Không có cảm giác anh nắm chặt hơn, nhưng mà tránh thoát không ra.
Chu Tự Hoành cúi đầu nhìn cô một cái, tự nhiên khác thường đem tóc rơi trên bả vai cô vén ra sau lưng: “Có thể đi được chưa?!” Hựu An cứ như vậy bị anh dắt đến phía đường đối diện, ngồi lên xe. Xe chạy thật xa khỏi cửa hông bệnh viện, Hựu An mới tỉnh táo lại. Không phải là mình quá ngoan ngoãn nghe lời sao? Nghiêm túc mà nói, cô và Chu Tự Hoành vẫn coi như người xa lạ.
Cô có chút tức giận nghiêng đầu nhìn anh, không khỏi sững sờ. Mới vừa rồi không chú ý, lúc này nhìn kỹ, mặt cùng khóe mắt cũng có một khối bầm đen lớn, nhìn qua có chút dọa người: “Chu, Chu Tự Hoành, mặt của anh sao vậy?”
Chu Tự Hoành quẹo vào đường vòng, đè khóe mắt của mình, hời hợt nói: “Không có gì, chỉ là đánh nhau một trận với một kẻ điên mất trí. Em đừng nhìn tôi như vậy, anh ta cũng không tốt mấy đâu, hai chúng tôi kẻ tám lạng – người nửa cân.”
Hựu An cắn cắn môi, nhỏ giọng nói: “Người kia là Giang Đông?!” Chu Tự Hoành chau chau mày, cũng không trả lời, mà mở miệng nói: “Buổi tối muốn ăn gì? Mì sốt tương được không?”
Hựu An chu miệng: “Anh cũng đã quyết định rồi, còn hỏi tôi làm gì?” Chu Tự Hoành nói: “Đồng chí Hựu An nhỏ bé à, em còn chưa hiểu tôi, tôi rất tôn trọng phụ nữ, em không thích ăn mì, chúng ta sẽ đi ăn cái khác.” Hựu An còn lâu mới mắc mưu: “Các anh là thủ trưởng cũng đã quen thói ra lệnh, còn bày đặt nói tôn trọng phụ nữ chó má gì đó.”
Chu Tự Hoành rất không ủng hộ mà nói: “Cô gái nhỏ à, nói thô tục cũng không hay đâu.” Hựu An bĩu môi: “Tôi không tin các anh không nói, lúc diễn tập lần trước, rõ ràng anh mắng người cũng rất hung hăng, tôi nghe thấy.”
Chu Tự Hoành cười: “Tôi là nam, em là nữ, có thể giống nhau sao. Em là nam, em mắng, bảo đảm tôi sẽ bỏ qua.” Hựu An nghiêng đầu sang chỗ khác không nhìn anh. Người này quả thực rất hay nha, nếu cô là nam, bây giờ có thể ngồi ở đây ư. Huống chi, lần trước còn cùng anh bàn chuyện cưới gả.
Chu Tự Hoành quét ngang qua nét mặt của cô, không khỏi bật cười. Cũng không thể trách Giang Đông. Tính tình nha đầu này có chút buồn vui thất thường, hơn nữa còn bướng bỉnh đến chết, chỉ là thật sự rất đáng yêu. Nếu muốn quản cô, anh phải nghĩ ra biện pháp để nha đầu này có thể tiếp nhận. Nếu không, anh chỉ có thể trở thành Giang Đông thứ hai.
Bản tính Hựu An là không thể để lời nói trong lòng, Chu Tự Hoành không để ý tới cô, chỉ chốc lát sau, cô liền bắt đầu không được tự nhiên, len lén nhìn anh một cái, hỏi: “Chúng ta đi đâu vậy? Chỉ ăn mì mà thôi, phải đi xa vậy ư, tôi thật sự rất đói bụng.”
Chu Tự Hoành giơ tay ngang qua, sờ đầu cô: “Ngoan một chút, đến ngay thôi, tôi bảo đảm em sẽ thích.” Hựu An không nhịn được hỏi anh: “Chu Tự Hoành, sao anh có thể tự tin đến như vậy?” Chu Tự Hoành nở nụ cười: “Tự tin không tốt sao, chẳng lẽ em hi vọng tôi tự ti……”
Xe vào một chung cư cũ kỹ, nhìn qua ước chừng là khu nhà đã tồn tại mấy thập niên. Chu Tự Hoành tìm một vòng quanh chung cư, không tìm được vị trí đậu xe, cũng bị xe hơi chen ngổn ngang chắn đường nên chỉ có thể lại chạy ra ngoài, dừng ở trên đường phía ngoài.
Xuống xe, Chu Tự Hoành lịch sự khác thường dắt tay Hựu An vào chung cư. Giống như thói quen, Hựu An không phản kháng, dù sao phản kháng cũng không có
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




