watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

NPLAY – TIẾN LÊN, XÌ TỐ
TIẾN LÊN, MẬU BINH, XÌ TỐ, BÀI CÀO, BẦU CUA, XÌ DÁCH, PHỎM
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 16:32 - 19/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 9248 Lượt

tác dụng.

Hựu An cảm thấy nơi này rất thân thiết, rất giống nhà cô. Là ngôi nhà tập thể dành cho giáo viên kia, tất cả đều lộn xộn. Chỉ là, nơi này dường như không nên là nơi Chu Tự Hoành đến. Huống chi, nơi này đều là hộ gia đình, làm gì có quán bán mì mà ăn.

Hựu An đi vài bước, chợt đứng lại, nói: “Đây là đâu vậy?” Chu Tự Hoành cũng dừng bước, cúi đầu nhìn cô, ánh nắng chiều đã sớm biến mất ở cuối chân trời, ánh sáng đèn đường mờ mờ, rơi vào trên khuôn mặt nhỏ nhắn trắng noãn của cô, nhìn qua mượt mà lại hoạt bát. Gió đêm phất qua tóc cô, có một sợi tóc nghịch ngợm nhảy đến bên môi cô. Chu Tự Hoành giơ tay lên nhẹ nhàng kéo ra, ngón tay chạm vào gương mặt của cô, cái loại cảm xúc ấm áp trắng nõn đó, khiến anh có chút khoái chí.

Chu Tự Hoành không khỏi lắc đầu bật cười. Hựu An bị động tác đột nhiên của anh, bất động mấy giây ngắn ngủi. Sau đó phục hồi tinh thần lại, mới phát giác được, động tác như thế thật sự rất mập mờ. Nhưng kỳ quái là, cô cũng không quá ghét. Bởi vì động tác của Chu Tự Hoành quá mức tự nhiên, tự nhiên giống như vốn nên như thế, chỉ là mặt Hựu An nhịn không được mà đỏ một chút.

Chu Tự Hoành chỉ chỉ cửa sổ lầu hai phía trước: “Đến rồi, chính là chỗ đó.” Sau đó trực tiếp dắt cô đến lối vào. Đèn ngoài hiên bị hư, rất tối, vả lại trến đất vứt lẫn lộn nhiều thứ. Không biết chân Hựu An vấp phải cái gì, lảo đảo suýt ngã quỵ, may mà bên cạnh có một đại đội trưởng đặc biệt, tay mắt lanh lẹ đem cô lôi dậy.

Trong bóng tối, Chu Tự Hoành chuẩn xác chọc chọc gương mặt của cô, nói một câu: “Nha đầu ngốc.” Hựu An còn chưa kịp phản bác anh, liền bị anh ôm ngang, Hựu An kinh hãi ‘a’ một tiếng, chỉ kịp ôm cổ của anh.

Chu Tự Hoành nhanh nhẹn lên lầu hai, đến bên ngoài một cánh cửa, mới cúi đầu nói bên tai cô: “Còn không buông ra, là muốn tôi ôm em đi vào sao?”

Mặt Hựu An như lửa đốt, vội vàng buông cổ của anh ra, trượt chân xuống, Chu Tự Hoành hạ giọng tiếng, giơ tay lên ấn chuông cửa. Rất nhanh, cửa mở ra, bên trong là một phụ nữ khoảng năm, sáu mươi tuổi. Nhìn thấy Chu Tự Hoành, liền nhiệt tình chào hỏi: “Tự Hoành tới rồi sao, mau vào, mau vào, đã nổ tương rồi (hình như là phương pháp dùng giấy bịt kín miệng lọ đựng tương rồi đốt, làm cho tương rất thơm ngon) chờ các con tới nấu thôi.”

Chu Tự Hoành nói: “Mẹ Phùng, mẹ nghỉ một lát đi, con nấu mì cho!.”

Thật ra thì đây chính là loại hộ gia đình bình thường nhất, tương tự như ngôi nhà cũ của Hựu An. Nhưng nơi này chỉ có một phòng ngủ và một phòng khách. Trong phòng đặt một cái bàn vuông, trên bàn có một chén tương mới nổ thơm nứt mũi, một mâm dưa chuột, cà rốt xắt sợi, còn có một mâm cần cắt khúc và đậu hũ. Trong nhà chỉ có một mình bà, không thấy thêm ai khác.

Hựu An đứng lên đi tới cửa phòng bếp, thấy Chu Tự Hoành vừa thuần thục nấu mì, vừa cùng bà cụ bên cạnh nói chuyện phiếm, phòng bếp nhỏ bé đơn sơ, cao như Chu Tự Hoành đứng bên trong có chút chật chội.

Vừa vào nhà, anh đem anh áo khoác quân trang cởi ra, nhét vào trong tay cô. Lúc này, nhìn anh không có chút vẻ thủ trưởng Thượng tá nào, không có một chút kiêu ngạo, rất đời thường, rất hiền hoà, rất hấp dẫn…… Đúng vậy, hấp dẫn, lần đầu Hựu An thấy hai chữ này trên người một người đàn ông, chính là Chu Tự Hoành lúc này.

Nút cổ áo sơ mi quân trang của anh đã cởi ra, tay áo cũng vén lên, tay trái bưng chén nước lạnh, tay phải cầm đũa, mở nồi ra, thêm nước, dùng đũa khuấy khuấy, động tác vô cùng thuần thục. Chu Tự Hoành như vậy có một phần lười biếng như ở nhà, phần lười biếng này khiến cho chỉ số hấp dẫn của người đàn ông này nhanh chóng tăng vọt. “Ngơ ngốc đứng đó làm gì? Không phải đói bụng sao? Khách sáo gì……” Nói xong, đưa đến trước mặt cô một bát mì nóng hổi.

Mỗi người một bên, ngồi ở hai bên bàn cơm ăn mì, tương nổ rất thơm, rau dưa trong vắt, ăn thật ngon. Trừ bà cụ cười híp mắt dùng ánh mắt mập mờ quan sát cô, Hựu An cảm thấy, bữa cơm này ăn rất thoải mái. Ăn mì xong, Chu Tự Hoành nhanh nhẹn thu thập bát đũa đi vào, rửa xong, bước ra ngoài, nói với Hựu An: “Em là bác sĩ ngoại khoa, đã đến rồi thì xem chân cho mẹ Phùng một chút đi!”

Bà cụ vội vàng nói: “Không cần, không cần, tuần trước mới vừa đi bệnh viện kiểm tra rồi. Bảo là không có việc gì, bác nhất định uống thuốc đúng giờ, sẽ không bỏ cữ.”

Chu Tự Hoành lại nói: “Bác không cần ngượng ngùng, Hựu An là bác sĩ ngoại khoa của Quân tổng chúng con. Vết thương trên cánh tay con do chính cô ấy may, để cô ấy kiểm tra cho bác một chút, con cũng có thể an tâm.”

Vừa rồi Hựu An cũng thấy trên bệ cửa sổ bên kia có để thuốc, là bệnh tiểu đường! Nghĩ là mới bị đầu năm nay, là biến chứng phát ở chân của bệnh tiểu đường. Hựu An ngồi xổm xuống, cởi vớ cho bà cụ. Quả nhiên, ngón chân cái bởi vì hoại tử đã đứt mất một nửa, chả trách bà đi đứng có chút không ổn.

Hựu An nhìn kỹ mức độ vết thương khép miệng, đưa tay đè lên, hỏi: “Nơi này đau không, còn nơi này, nơi này nữa ……” Nhấn mấy chỗ đều không có việc gì, giúp bà mang lại vớ xong, nói: “Không phát hiện bệnh tạo ra đốt cứng, tình trạng khôi phục tốt, vẫn cần uống thuốc đúng hạn, khống chế ăn uống, nếu như trên chân có khó chịu, nên kịp thời chạy chữa.”

Bà cụ gật đầu đồng ý : “Bác biết rồi, bây giờ bác cũng có bảo hiểm y tế, Tự Hoành đã làm giúp bác, khám bệnh cũng không tốn kém……”

Hựu An cùng Chu Tự Hoành ra khỏi chung cư, đứng bên cạnh xe, ngẩng đầu dùng một loại ánh mắt kỳ quái mới mẻ nhìn anh, Chu Tự Hoành cười vỗ vỗ cái trán của cô: “Có phải cảm thấy chồng tương lai của em đặc biệt đẹp trai hay không, cho nên mới nhìn tôi như vậy.”

Hựu An không khỏi trợn mắt một cái: “Tôi thật sự thấy kỳ quái, cái người này chơi đùa thế nào mà được làm Thượng tá.” Chu Tự Hoành nói: “Chơi đùa gì chứ, thật sự phải đổ máu chảy mồ hôi mới đổi lấy được đó. Lên xe, tôi đưa em về, ngày mai em còn phải đi làm mà.”

Về đến trước nhà, Hựu An cũng không lập tức xuống xe, mà hỏi anh: “Bà cụ lúc nãy là ai?” Chu Tự Hoành tắt máy, theo thói quen rút ra một điếu thuốc, nhìn Hựu An một chút, lại trả trở về: “Là mẹ một chiến hữu của tôi, trong một lần tham gia nhiệm vụ khẩn cấp năm năm trước đã hi sinh vì nhiệm vụ. Lúc tôi đến nhà anh thì mới biết nhà anh khó khăn

“Cho nên, anh liền bắt đầu thay thế chiến hữu chăm sóc mẹ anh ấy, đã kéo dài năm năm.” Chu Tự Hoành nhìn cô một lúc lâu. Không khỏi cười: “Chớ nghĩ chồng tương lai của em quá vĩ đại, nhiệm vụ lúc ấy vốn nên là tôi đi, ai ngờ trước lúc làm nhiệm vụ, tôi bị Viêm ruột thừa cấp – Acute appendicitis. Bệnh ruột thừa giữ cho tôi một mạng, chiến hữu của tôi lại hy sinh. Tiểu nha đầu, tôi không vĩ đại, tôi chỉ vì đền bù cùng có chút áy náy……”

☆, Chương 10

Hựu An lớn đến bấy giờ chưa từng gặp người đàn ông như Chu Tự Hoành, mạnh mẽ, tự tin, lạc quan, hài hước, rồi lại lý trí như thế. Nhớ trước kia có xem qua trong một quyển sách, người có thể phân tích người khác, sẽ không thể nhìn rõ chính mìn

h, bởi vì mọi người đều chủ quan. Nhưng Chu Tự Hoành lại có thể phân tích nội tâm áy náy và đền bù của anh rõ ràng như thế. Điều này có thể làm được một chút đã là rất khó, Chu Tự Hoành như vậy thật quá mức mị lực.

Chu Tự Hoành với tay qua nhè nhẹ chạm một cái vào tóc cô, nhỏ giọng nói: “Tiểu nha đầu đừng nhìn anh như vậy, em cứ nhìn anh, anh sẽ nhịn không nổi nữa……” “Nhịn cái gì?” Hựu An hỏi ngược lại theo bản năng.

Chu Tự Hoành khẽ cười một tiếng: “Không nhịn được muốn hôn em……” Anh nghiêng người cúi gần, Hựu An mới phát hiện, giữa hai người thật ra không có khoảng cách. Thậm chí, cô có thể cảm thấy khí nóng anh thở ra, mang theo cảm giác chỉ duy nhất thuộc về Chu Tự Hoành, khiến cô có chút hôn mê cùng mơ hồ.

Cô nhanh chóng đẩy cửa xe ra, gió đêm thổi vào, trong nháy mắt xua tan mập mờ bên trong xe cơ hồ đã đạt đến điểm giới hạn. Hựu An nhanh chóng nhảy xuống xe, quay đầu lại nhìn Chu Tự Hoành, nói: “Dù gì anh đã nói không diễn trò cùng tôi, tôi cũng chưa quyết định có muốn gả cho anh hay không. Hơn nữa, tính cả hôm nay, chúng ta mới gặp nhau bốn lần mà thôi.”

Chu Tự Hoành cười ha ha: “Tin tưởng anh, em sẽ gả cho anh, diễn tập hôm đó, lúc ở trong lều, anh đã xác định, em nhất định là bà xã của Chu Tự Hoành anh.”

“Tự đại!” Hựu An không chút khách khí châm chọc, Chu Tự Hoành khoát khoát tay: “Không phải tự đại, là tự tin.” Hứa Hựu An làm mặt quỷ, quay người chạy lên lầu, chợt nghe Chu Tự Hoành gọi: “Tiểu nha đầu……”

Dừng lại trên bậc thang, xoay người, Chu Tự Hoành đã xuống xe, tựa vào nắp động cơ xe. Dáng người dưới ánh đèn đường càng thêm cao ngất, trên mặt hàm chứa nụ cười thản nhiên, nhưng không lỗ mãng, nhìn qua vô cùng nghiêm túc, anh nói: “Tiểu nha đầu, anh sẽ đối tốt với em, cả đời!” Kiên định lại hữu lực, buổi tối Hựu An nằm mơ đều là bộ dạng của anh lúc nói những lời này.

“Hựu An, Hứa Hựu An, quan quân đẹp trai ở dưới lầu đó tới tìm

Trang: [<] 1, 10, 11, [12] ,13,14 ,61 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT