watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

Hồng Nhan 3Q - Cho Iphone
Hồng Nhan 3Q là gM SLG với chủ đề lịch sử tam quốc cho Iphone
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 16:32 - 19/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 9271 Lượt

nhiên Giang Đông biết giữ người, thả bọn họ đi vào, tiến lên từng bước, là từng nhóm từng nhóm Mộ Bia tề chỉnh, an tĩnh khác thường, cả khu mộ chỉ có tiếng bước chân của hai người bọn họ.

Rốt cuộc Giang Đông đứng lại trước một bia mộ, lại mạnh mẽ nhìn qua, trên bia mộ có một cô gái nét mặt tươi cười như hoa, rất đẹp, đẹp như ánh mặt trời, tên là Giang Tiểu Viện. Nhìn kỹ, sẽ phát hiện cô gái trên bia mộ có mấy phần giống Giang Đông

Hựu An hơi chần chờ hỏi: “Cô ấy là ai?” Giang Đông trầm mặc một hồi lâu: “Em gái tôi.” Hựu An sửng sốt một chút: “Em gái ruột của anh?” Giang Đông lắc đầu một cái: “Là em gái nhà chú tôi. Chú thím tôi hàng năm đều ở nước ngoài, liền để con bé ở nhà tôi, từ nhỏ con bé đã thích Tự Hoành, cái loại thích mù quáng đó, tôi vẫn cho là, Tự Hoành cũng hơi thích Viện Viện. Trước khi con bé ra nước ngoài đã thổ lộ với anh ta, Tự Hoành lại cự tuyệt, con bé cứ như vậy mà ra nước ngoài, ở nước ngoài không bao lâu lại bị tai nạn xe cộ.”

Tâm Hựu An nhảy một nhịp: “Giang Đông, anh có ý gì? Anh muốn nói cho tôi biết, Chu Tự Hoành hại chết em gái anh sao?” Giang Đông nhìn cô: “Tôi chỉ muốn cho em biết, Tự Hoành sẽ không thích em, trong lòng anh ta không có tình yêu, không có phụ nữ, anh ta không thể cho em hạnh phúc.”

Hựu An chợt nhớ tới nhà bà lão mà Chu Tự Hoành nấu mì, còn nữa, ở dưới đèn đường Chu Tự Hoành nghêm túc nói với cô, anh sẽ đối tốt với em, cả đời……

Cô lắc đầu một cái: “Giang Đông, không phải anh sẽ đem cái chết của em gái anh đổ lên người Chu Tự Hoành chứ!” Giang Đông không lên tiếng nhưng nhị gì hết. Xác thực là từ sau khi Viện Viện chết, anh cùng Chu Tự Hoành đã không còn thân cận như trước nữa. Trước kia hai người cơ hồ Tiêu Bất Ly Mạnh*, bọn họ là đối thủ trên chiến trường cũng là anh em thân cận nhất trong cuộc sống. Có lẽ đúng như Hựu An nói, trong tiềm thức của anh đã đem cái chết của Viện Viện đổ lên người Chu Tự Hoành.

*Tiêu, Mạnh tức là Tiêu Tán và Mạnh Lương. Cả 2 đều là nhân vật chính trong “Dương gia tướng”, cả 2 đều là tướng quân, 2 người bọn họ sống chết có nhau, như hình với bóng, rất hiểu ý nhau. Tiêu Bất Ly Mạnh, Mạnh Bất Ly Tiêu chính là hình dung hai người như hình với bóng, giao tình rất sâu đậm. Sau này câu này được dùng để nói tình bạn tốt, chỉ tình cảm sâu nặng, thường xuyên ở chung 1 chỗ. Bởi vì hai câu này thông dụng cho tiểu thuyết cổ đại, ý tứ dễ hiểu, giống như lời nói, người bình thường hằng ngày thường xuyên dùng đến, ứng với nhiều loại phạm vi văn học. (Theo Jewel Lý trong vnsharing)

Xe lái vào nội thành, Giang Đông chợt mở miệng hỏi một câu: “Hứa Hựu An, em thích anh ta sao?” Mặt Hựu An nhịn không được có chút nóng lên: “Ai chứ, ai mà thích

Giang Đông chợt hiểu, anh cảm thấy chưa bao giờ thất bại cùng phiền não như vậy. Anh một cước đạp thắng xe, tiếng thắng xe bén nhọn vang lên, dừng ở ven đường, Giang Đông đưa tay đẩy Hựu An ra cửa xe, lạnh giọng xua đuổi: “Xuống xe.”

Hựu An không khỏi ngạc nhiên, mới vừa vào nội thành, đây là đâu vậy, trước không thôn xóm sau không nhà cửa, gã này là một thằng điên. Nhưng cô khinh thường không thèm cầu xin anh, xuống xe thì xuống xe, rất có cốt khí nhảy xuống xe. Xe brừm một tiếng, xông ra ngoài, đảo mắt liền lẫn vào dòng xe cộ.

Không nhìn thấy xe Giang Đông, Hựu An mới phát hiện, ví của cô rơi trên xe, cô bây giờ…… Cô sờ sờ túi quần jean, móc ra một đồng xu, trời, muốn gọi điện thoại công cộng cũng không đủ.

Hựu An nhìn chung quanh một chút, định đặt mông ngồi ở trên ghế ven đường, nghĩ tới hay là mình thuê xe về nhà, sau đó sẽ kêu Giai Kỳ xuống trả tiền giúp cô. Chợt nhớ tới, tối hôm qua Tề Giai Kỳ nói với cô, hôm nay đi công tác.

Hựu An chán nản thở dài, ngồi nửa giờ, cuối cùng quyết định thuê xe đến bệnh viện, sau đó bảo an ninh gọi đồng nghiệp xuống mượn trước một chút tiền trả tiền xe, suy nghĩ một chút lại thấy mất thể diện: “Giang Đông, con mẹ anh, khốn kiếp!” Cô mới vừa mắng một câu, liền nghe két một tiếng, một chiếc xe dừng ở bên cạnh, thấy xe và người trên xe, lỗ mũi Hựu An không nhịn được mà đau xót, thiếu chút nữa khóc lên: “Chú Chu……”

☆, Chương 12

Buổi chiều Chu Tự Hoành đang chuẩn bị lên đường đi đón vị hôn thê nhỏ của anh thì Giang Đông gọi điện thoại tới, trực tiếp nói với anh: “Lát nữa tôi đến Quân tổng.” Sau đó rắc rắc liền đặt điện thoại xuống.

Chu Tự Hoành không khỏi lắc đầu, Chu Tự Hoành hiểu Giang Đông, cũng như Giang Đông hiểu rõ anh. Từ nhỏ đến lớn, mặc dù tính tình hai người bất đồng, rất đáng yêu, có lý tưởng, tín ngưỡng cũng căn bản là nhất tr, thậm chí ánh mắt nhìn người khác phái cũng quỷ dị giống nhau.

Chu Tự Hoành sẽ không phủ nhận, từ lần đầu tiên nhìn thấy Hựu An, anh đối với cô rất khác biệt. Có rất ít phụ nữ có thể làm cho anh nhớ, hơn nữa, lâu như vậy còn có thể nhìn một cái liền nhận ra.

Hựu An cho anh cảm giác đau lòng, tựa như có một cây kim nhỏ nhất nhọn nhất ghim vào trong lòng. Bản thân Chu Tự Hoành chưa bao giờ trãi qua việc này, đây đại khái là việc duy nhất anh cùng Giang Đông khác nhau.

Không thể phủ nhận, Chu Tự Hoành có chút lo lắng, nhưng vẫn quyết định cho Giang Đông cơ hội. Lại nói, anh cũng không muốn đuổi quá gấp, chống đối trong lòng tiểu nha đầu rất mạnh, anh càng quản cô, cô càng làm ngược lại anh. Thích hợp nhất là buông lỏng – vờ tha để bắt, chiêu này không chỉ thích hợp ở chiến trường, cũng thích hợp với cô.

Chu Tự Hoành ném chìa khóa xe trên bàn trà, ngắm nhìn bốn phía. Đột nhiên cảm thấy, gian phòng nhà trọ này ở thật nhiều năm đã có chút trống trải, có lẽ cũng nên có một nữ chủ nhân rồi.

Lúc điện thoại của Giang Đông gọi tới lần nữa, Chu Tự Hoành mới vừa tắm xong, nghe, không đợi anh nói chuyện, Giang Đông đã nói: “Cô ấy đang ở……” Sau đó chính là âm thanh cúp máy.

Chu Tự Hoành nghiêng đầu nhìn đồng hồ treo tường một chút, tháo khăn tắm, mặc quần áo liền chạy ra ngoài, trên đường có chút kẹt xe, đúng là anh sợ tiểu nha đầu trực tiếp thuê xe đi, cũng may nha đầu này vẫn còn ở đây.

Nơi cô đứng là một trạm xe bus, qua giờ cao điểm, trạm xe cũng không có mấy người, từ thật xa nhìn thấy cô một mình đứng cô đơn, Chu Tự Hoành có chút đau lòng. Anh đối với người anh em Giang Đông này coi như đã hết lòng quan tâm giúp đỡ rồi, về sau anh sẽ không bao giờ cho anh ta bất cứ cơ hội nào nữa, nha đầu này anh phải mang về nhà.

Bị tiểu nha đầu đầy nước mắt hô một tiếng Chú Chu, khóe miệng Chu Tự Hoành không khỏi run run. Nhưng nha đầu này lại như bị uất ức mang ánh mắt tha thiết mong chờ nhìn thấy người lớn trong nhà, khiến mưa bom bão đạn dánh tới Chu Tự Hoành, cũng thật có chút gánh không nổ

Hựu An ngồi yên trên xe, càng nghĩ càng uất ức, hết sức trừng mắt nén giận, cuối cùng cũng không chịu được, lạch cạch rơi xuống hai giọt nước mắt, Chu Tự Hoành rút ra mấy tờ khăn giấy đưa cho cô nói: “Ai khiến vợ tôi chịu uất ức lớn như vậy, nói cho ông xã em nghe đi, chồng em sẽ báo thù cho em.”

Chu Tự Hoành nói chuyện tựa như thật, giọng nói nghiêm túc làm Hựu An không khỏi xì một tiếng bật cười, Chu Tự Hoành giơ tay vỗ vỗ cái trán của cô: “Vừa khóc vừa cười, gần giống nha đầu ngốc rồi, ăn cơm chưa?”

Hựu An chu chu miệng còn chưa lên tiếng, bụng rất thức thời kêu hai tiếng. Chu Tự Hoành không khỏi cười khẽ một tiếng, không biết từ chỗ nào lấy ra một quả táo kín đáo đưa cho cô: “Ăn quả táo dằn bụng trước, một lát mời em ăn bữa tiệc lớn.” Hựu An vừa đói vừa khát, nhìn thấy quả táo không chút khách khí há to mồm cắn một cái, Chu Tự Hoành không khỏi lắc đầu bật cười.

Xe lái vào một chung cư rất cao, lúc dừng ở ga ra trong tầng ngầm, Hựu An mới chậm chạp cảnh giác: “Đây là đâu vậy?”

Chu Tự Hoành nhanh chóng xuống xe, vòng qua mở cửa xe: “Nhà anh, nếu em vẫn kỳ quái không xuống xe, anh sẽ cho là em muốn anh ôm em ra ngoài.”

Mặt Hựu An đỏ lên, nhanh chóng nhảy xuống xe. Chu Tự Hoành sờ sờ đầu cô bày tỏ ý tán thưởng, dắt tay cô vào thang máy. Thang máy leng keng vang lên một tiếng, Chu Tự Hoành chợt khom lưng, Hựu An thét lên một tiếng, đã bị anh bế lên.

Cửa thang máy vừa mở, Chu Tự Hoành nhỏ giọng trêu ghẹo: “Tiểu nha đầu, lúc này em đã vào ổ thổ phỉ, muốn đi ra ngoài cũng không có cửa đâu, chỉ có thể làm áp trại phu nhân của thổ phỉ thôi!”

Ôm cô đi thẳng vào, thang máy trực tiếp dẫn đến căn hộ, có chút quá lớn, chỉ là nhà Chu Tự Hoành rất có phong cách, đơn giản lại có khuynh hướng cảm xúc.

Chu Tự Hoành đặt cô ở trên ghế sofa, đứng ở trước mặt hỏi cô: “Muốn ăn cái gì?” Hựu An liếc nhìn phòng bếp rộng mở bên kia, hít mũi một cái, chu miệng làm khó, nói: “Muốn ăn Mãn Hán toàn tịch*.” Chu Tự Hoành cười: “Mãn Hán toàn tịch, được, em chờ một lát……” Đng lên đi tới phòng bếp, lại bị tiểu nha đầu kéo lấy vạt áo của anh, nhỏ giọng nói: “Chú Chu, thật ra thì muốn ăn ‘dầu cay tử mặt’.”

* Mãn Hán Toàn Tịch, hay ‘Tiệc triều đình Hán Thanh’, là một trong những bữa tiệc lớn nhất được ghi chép trong lịch sử Trung Hoa. Bữa tiệc này bao gồm 108 món độc đáo từ nhà Thanh và văn hóa người Hán

Trang: [<] 1, 13, 14, [15] ,16,17 ,61 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT