|
|
LAZADA - Mua Sắm Online
Mua sắm trực tuyến với giá rẻ nhất tại Lazada Tải Về Máy
|
và được tổ chức trọn 3 ngày với 6 bữa tiệc.
Nhìn bộ dáng này, Chu Tự Hoành giơ tay bóp gò má tròn phúng phính của cô: “Nha đầu kén ăn.” Đưa tay ôm lấy cô, thả vào ghế dựa cao bên bàn ăn trong phòng bếp, bắt đầu nấu cơm.
Mở tủ lạnh ra, lấy một loại mì đóng gói chân không, mở bếp nấu nước trụng mì, đem tỏi ớt bằm nhuyễn, để ở một bên chuẩn bị, tìm bát nước lớn vớt mì ra, trụng sơ mấy nhánh cải thìa xanh biếc trong suốt đặt lên trên, đem hạt nêm hành gừng tỏi ớt băm nhỏ trải lên phía trên, lấy cái chảo đun dầu hoa tiêu, rưới lên trên mặt, một cỗ mùi hương hoa tiêu cay nồng nặc phun trào ra.
Chu Tự Hoành đem mì trộn đều đẩy đến trước mắt cô, đưa đũa và muỗng cho cô: “Ăn đi, lần đầu tiên làm loại mì này, không biết có dễ ăn hay không, nếu như không ngon, sau này tranh thủ làm lại.”
Hựu An chọn một sợi mì nhét vào trong miệng, cái loại mùi thơm quen thuộc đó, làm mắt mũi thậm chí trong lòng Hựu An cũng ê ẩm, Chu Tự Hoành nhìn cô một lát liền trêu ghẹo: “Lại cảm động muốn khóc rồi, nếu về sau mỗi lần nấu cơm cho em, em đều khóc thành lũ lụt, khu vực chúng ta sẽ gặp nạn lũ lụt nặng gặp rồi.”
Hựu An giơ lưng bàn tay lên lau nước mắt, mạnh miệng mà nói: “Ai chứ, ai khóc thành lũ lụt, là tôi bị cay.” “Được, được, bị cay, bị cay.” Chu Tự Hoành tính tình dễ chịu nhường cô. Nhìn cô rầm rầm rào rào chỉ chốc lát sau liền ăn đến đáy bát cũng hướng lên trời, chợt có một loại cảm giác thỏa mãn quỷ dị, tương đương với hoàn thành một nhiệm vụ gian nan, hoặc lúc diễn tập quân sự đánh một trận thật đẹp, chiếm lĩnh thành trì đối phương, cảm giác rất kỳ quái, rất có cảm giác thành tựu.
Hựu An nhìn Chu Tự Hoành lưu loát rửa chén dọn dẹp phòng bếp, sau đó quay đầu lại hỏi cô: “Thích ăn trái cây gì?” Hựu An không hề nghĩ ngợi đã nói là quả cam, Chu Tự Hoành lấy tủ lạnh ra mấy quả cam gọt vỏ vắt nước.
Hựu An đang cầm một ly nước cam lớn ngồi trên ghế sa lon, đột nhiên cảm thấy đặc biệt không thành thật, cúi đầu uống một hớp nước cam, nhớ tới chuyện trong khu mộ, hơi chần chờ, vẫn mở miệng hỏi ra: “Tại sao khi đó lại cự tuyệt Giang Tiểu Viện, dĩ nhiên, nếu như chú không muốn trả lời cũng không sao.”
Chu Tự Hoành chau chau mày, quả nhiên khúc mắc của Giang Đông vẫn là ở chỗ này, nghiêm túc suy nghĩ một chút rồi nói: “Phải nói là, khi đó anh hứng thú với việc thực hiện lý tưởng hơn, đối với việc khác, không có tinh lực cũng không còn thời gian chú ý. Hơn nữa, trong lòng anh khi đó, Viện Viện chỉ là em gái nhỏ, không thể nói anh không thích cô ấy, nhưng loại thích này, không đủ để anh phụ trách với cô ấy cả đời. Anh là quân nhân, quân nhân coi trọng nhất chính là cam kết, nếu như anh đồng ý, anh liền làm đến cùng. Ngược lại, chuyện anh không làm được, cũng sẽ không mù quáng mà đồng ý, như vậy mới thật sự là tàn nhẫn. Chỉ là, anh không dự liệu được sau đó lại xảy ra chuyện tiếc nuối như vậy. Nhưng nếu để anh lựa chọn lần nữa, anh vẫn sẽ cự tuyệt.”
Hựu An không khỏi lộ vẻ xúc động, chợt liên tưởng đến lời nói đêm hôm đó của anh, khuôn mặt nhỏ nhắn vọt một cái liền đỏ lên. “Tiểu nha đầu, có thể sửa đổi xưng hô với anh một chút hay không……” m thanh của Chu Tự Hoành rõ ràng có chút buồn bực.
Hựu An ngẩng đầu nhìn anh, buồn bực hỏi: “Gọi gì chứ?” Sắc mặt Chu Tự Hoành hơi ảm đạm, có mấy phần không được tự nhiên mà nói: “Mặc dù anh lớn hơn em một chút, nhưng anh không phải là chú em, càng không muốn làm chú của em.” Hựu An thật sự nhịn không được nở nụ cười, thì ra là đàn ông mạnh mẽ như Chu Tự Hoành cũng để ý những thứ này.
Hựu An xấu xa nói: “Chú không chỉ lớn hơn tôi một chút, là mười hai tuổi lận, nói cách khác, chú lên năm đầu của cấp hai, tôi vừa mới ra đời, gọi là chú đã tiện nghi cho chú lắm rồi.” Chu Tự Hoành giơ tay bóp cái mũi của cô: “Tiểu nha đầu, cố tình chọc tức anh đúng không! Lớn hơn em có gì không tốt.”
Trong lòng Hựu An âm thầm gật đầu, quả thật tốt vô cùng, người đàn ông này cho cô cảm giác thật ấm áp rất yên bình, tựa như phiêu bạc nhiều năm rốt cuộc cũng thấy được cảm giác gia đình.
Hựu An đặt ly thủy tinh trong tay xuống, nhìn Chu Tự Hoành nói: “Chú Chu, tôi cảm thấy, chú cần phải hiểu rõ ràng. Khuyết điểm của tôi thật nhiều, lòng dạ tôi hẹp hòi, không phân rõ phải trái, tính tình thích đùa bỡn, tính khí còn bướng bỉnh, không biết làm cơm, căn bản có thể đảm nhiệm dọn dẹp phòng, nhưng càng dọn dẹp càng loạn, nếu như biết sử dụng máy giặt tự động cũng coi như biết giặt quần áo, vậy xem như tôi cũng biết một chút. Công tác của tôi rất bình thường, tiền lương cũng không cao, càng không có gia đình có thể môn đăng hộ đối với chú. Lúc trước cảm thấy diện mạo cũng không có trở ngại gì, nhưng vừa so sánh với chú, tôi phải thừa nhận, không cùng một loại. Thật lòng mà nói, lấy điều kiện của chú, dù năm nay chú đã bốn mươi, tìm người đẹp môn đăng hộ đối mười sáu tuổi cũng không phải là chuyện khó khăn, lấy tôi xem là bị thua thiệt. Nhưng mà, nếu như chú muốn phát triển phong cách vô tư của Quân Giải Phóng nhân dân, nhất định lấy tôi, tôi cũng không phản đối. Chỉ là chú phải nhớ, hàng đã bán đi không trả lại, mặc dù sau đó phát hiện có vấn đề về chất lượng, chú cũng phải xui xẻo chấp nhận.”
Chu Tự Hoành ha ha nở nụ cười: “Tiểu nha đầu, em thật là một kẻ dở hơi. Được, mặc dù anh bị thua thiệt, nhưng có câu nói ‘tôi không vào địa ngục thì ai vào địa ngục’, để tránh cho những người đàn ông khác bị em độc hại, anh sẽ cưới em!”
Nói xong, đứng lên: “Em và anh đều quyết định, vậy đi thôi!” Hựu An nhìn đồng hồ treo tường cũng đã hơn tám giờ: “Đi đâu?”
Chu Tự Hoành giơ tay kéo cô dậy: “Đến nhà anh, sau đó đến nhà em, ngày mai viết báo cáo, trước ngày mồng một tháng năm đi đăng ký, em chính thức là áp trại phu nhân của anh rồi.”
Hựu An cứ như vậy bị anh xách lên xe, trực tiếp về nhà lớn, xe dừng cách Giang gia mấy tòa nhà, dũng khí vừa rồi của Hựu An oạch một cái, biến mất: “Chu, Chu Tự Hoành, tôi cảm thấy, hôm khác hãy đến có được không? Chú nhìn nè, hôm nay tôi ăn mặc không tốt lắm, cũng chưa trang điểm, cứ như vậy sẽ khiến người nhà chú nghĩ không tốt?”
Chu Tự Hoành nhướng mày quét cô từ trên xuống dưới mấy lần, trực tiếp đoán được ý cô: “Tiểu nha đầu, không phải em muốn đổi ý chứ!” Hựu An cúi đầu, rất chột dạ phản bác: “Ai chứ, ai đổi ý đâu?”
Chu Tự Hoành nói: “Kcó đổi ý là tốt rồi, như em mới vừa nói, anh cũng là hàng hóa đã bán ra, sẽ không cho trả lại. Cho nên, bây giờ em đổi ý cũng đã muộn. Về phần ăn mặc thì càng không cần thiết, chỉ cần em không phải là đàn ông, cha mẹ chồng tương lai của em cũng sẽ không phản đối, anh bảo đảm.”
Một chữ Hựu An cũng không thể nói, cuối cùng chỉ có thể nhắm mắt bị Chu Tự Hoành dắt tay nhỏ bé đi vào.
Lam Phượng Hoàng: ép cưới thành công nha, anh thật nhanh quá đi
Chương 13-14
☆, Chương 13
Chu phu nhân nằm mơ cũng không nghĩ đến, hơn nửa tháng trước buộc con trai lớn xem mắt, con còn một mực từ chối, mới qua mấy ngày, chợt dẫn theo tiểu nha đầu về nhà, há mồm đã nói muốn kết hôn.
Phải nói Chu Tự Hoành thật rất hiểu Thái hậu nhà anh, ánh mắt Chu phu nhân nhìn Hựu An, không khác gì nhìn thấy Quan m Bồ Tát Cứu Khổ Cứu Nạn .
Chu phu nhân cũng hết cách! Đời này chỉ sinh hai đứa con trai, đừng thấy tính tình không giống nhau, nhưng một đứa so một đứa càng khó trị. Đứa lớn chỉ tập trung tinh thần làm lính, giống như trúng tà, đã 36 rồi, cũng không hề thấy bên cạnh xuất hiện cái bóng một cô gái nào. Có một đợt Chu phu nhân còn hoài nghi con lớn nhà mình có bệnh gì không tiện nói ra hay không, ngượng ngùng nói với bọn họ, sợ làm bị thương lòng tự ái của con trai. Chu phu nhân ở bên cạnh tra hỏi nửa ngày cũng không hỏi ra nguyên cớ.
Cuối cùng ước chừng Tự Hoành cảm thấy mẹ của mình cũng thật không dễ qua được, trực tiếp quẳng xuống một câu: “Mẹ, các hạng cơ năng trên thân thể con trai của mẹ rất bình thường, nhưng trước mắt còn chưa nghĩ đến kết hôn.” Chu phu nhân cực kỳ tức giận hỏi tới “Vậy con tính khi nào thì nghĩ đến?” Đáp án Tự Hoành cho bà dĩ nhiên là: “Chờ tìm người thuận mắt sẽ nói tiếp.”
Khi đó Chu phu nhân thở dài, căn bảnuyệt vọng, cá tính con lớn ưa bắt bẻ lại phiền toái, có thể để anh nhìn thuận mắt, Chu phu nhân hoài nghi có cô gái như vậy hay không.
Lại nói đến con thứ hai, nhắc tới Chu Tự Hàn, Chu phu nhân liền không nhịn được mà oán giận anh của bà. Anh của bà thành lập cái công ty giải trí truyền thông gì đó. Hai người kết hôn nhiều năm như vậy, cũng chưa sinh được một đứa con nào, bèn đem công ty cho Tự Hàn, hai người đó lại đi chu du các nước. Tính tình Tự Hàn vốn đào hoa, đâm đầu vào Làng Giải Trí thật là Như Cá Gặp Nước, không nhắc tới còn dễ chịu hơn. Các cô gái tụ tập bên cạnh kia, giống như đèn kéo quân, Chu phu nhân làm mẹ nhìn còn cực kỳ choáng váng.
Đáng tiếc nhiều cô gái như vậy cũng không có một người có thể lấy về nhà làm vợ, hỏi anh, Tự Hàn đã nói: “Chẳng phải còn có anh cả đó sao, chờ khi anh cả con kết hôn mới đến phiên con, bọn con phải theo
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




