watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

LEO Privacy Guard - Diệt Virus
Phần mềm diệt virus và tăng tốc android của bạn.
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 16:32 - 19/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 9281 Lượt

cô.

Thợ trang điểm đem lụa trắng giắt hoàn hảo sau ót cô, soi gương quan sát một hồi lâu mới trêu ghẹo nói: “Thật là một cô dâu xinh đẹp, tôi mà là chú rễ ở ngoài kia, lát nữa cũng sẽ vô cùng vui vẻ.”

Mặt Hựu An hơi đỏ lên, nhìn bóng dáng mình trong gương không khỏi mất hồn. Cô gái trong gương hai gò má ửng hồng, ánh mắt sáng trong; bộ áo cưới hở ngực bằng gấm trắng, tôn lên vẻ mỹ lệ thanh xuân của cô; làn váy thật dài sau lưng kéo thành hình đuôi cá, hai bên viền nhiều voan; khăn voan trắng như tuyết dùng trân châu ghim lên búi tóc sau đầu; khuyên tai trân châu trắng ngà cùng dây chuyền ngc trai lóng lánh trên cổ, làm nổi bật đường cong đẹp đẽ nơi cổ tuyết trắng thon dài của cô; nhìn qua vừa tao nhã vừa xinh đẹp.

Thợ trang điểm đem làn váy sau lưng cô sửa sang xong, cười nói: “Cô dâu mới đã chuẩn bị xong chưa?” Hựu An sửng sốt: “Chuẩn bị cái gì?” Thợ trang điểm cười cười, roẹt một tiếng kéo màn vải phía sau ra, Hựu An theo bản năng xoay người lại, cứ như vậy thẳng tắp lọt vào trong ánh mắt kinh ngạc của Chu Tự Hoành.

Chu Tự Hoành biết dáng dấp nha đầu này không tệ, nhưng cô mặc áo cưới vào, càng có một loại xinh đẹp động lòng người, một loại xinh đẹp thanh thuần tinh khiết.

Chu Tự Hoành không khỏi nhớ tới chuyện cổ tích Nàng tiên cá được đọc khi còn bé, cô dâu nhỏ của anh có thể xem như công chúa tiên cá. Trên khuôn mặt nhỏ nhắn xinh đẹp là nụ cười ngượng ngùng, làm Chu Tự Hoành chợt có loại kích động muốn đem cô giấu đi, đây là cô dâu nhỏ của một mình Chu Tự Hoành anh.

Anh đứng lên đi về phía cô, vươn tay: “Vợ à, em thật xinh đẹp.” Thợ trang điểm bên cạnh không khỏi nở nụ cười: “Trừ bầm tím trên mặt, chú rễ cũng không kém.”

Lời này của Thợ trang điểm cũng không là lời khách sáo xã giao, Chu Tự Hoành đích xác rất đẹp trai. Đây là lần đầu tiên Hựu An thấy anh mặc thứ khác ngoài quân trang, bộ veston màu đen mặc trên người anh, càng lộ ra anh tuấn bất phàm, ẩn giấu chút nhuệ khí quân nhân, lại nhiều hơn một phần trí thức nho nhã. Người đàn ông này đẹp trai khiến người người oán trách.

Hựu An nhẹ nhàng để tay lên tay anh, rất chậm, rất nhẹ, giống như một nghi thức thần thánh. Khi tay nhỏ bé của cô đặt trong lòng bàn tay Chu Tự Hoành thì Chu Tự Hoành nắm thật chặt.

Chương 15-16

☆, Chương 15

Trong nháy mắt Chu Tự Hoành nắm bàn tay nhỏ bé này, liền cảm thấy như nắm toàn thế giới. phải là người đàn ông lãng mạn gì, thế nhưng một khắc này, nội tâm anh thật muốn đem nha đầu này đưa vào trong thế giới của anh, cô là của anh, bắt đầu từ hôm nay, cho đến cả đời……

Trong mắt Hựu An lóe ra nước mắt trong suốt. Rốt cuộc cô đã tin tưởng số mạng còn đối xử tử tế với cô, không có ba, ít nhất còn có một Chu Tự Hoành.

“Nhìn vào ống kính, tốt, tốt, quá tuyệt vời……” Rắc rắc rắc rắc, âm thanh chụp ảnh vang lên không dứt bên tai, Hựu An chưa cảm giác mình bày xong tư thế gì liền chụp xong rồi. Từ đầu đến cuối cô đều nhìn vào ánh mắt của Chu Tự Hoành, nghe theo âm thanh trầm thấp của anh, phối hợp với động tác của anh, một cách tự nhiên như nước chảy thành sông.

“Ok” nhiếp ảnh gia hô một tiếng kết thúc, Hựu An vào thay y phục, Chu Tự Hoành dắt tay cô nói: “Đi thôi, vợ yêu.” Khuôn mặt nhỏ của Hựu An đỏ lên, bị Chu Tự Hoành gọi là vợ, vẫn còn có chút không quen, có chút ngượng ngùng bị anh dắt ra ngoài.

Lên xe, một lát sau, Hựu An mới phục hồi tinh thần lại, nhìn ngoài cửa sổ nghi ngờ hỏi: “Chúng ta đi đâu?” “Phi trường.” Chu Tự Hoành nhìn đồng hồ: “Bây giờ là mười hai giờ, một giờ rưỡi máy bay cất cánh, chúng ta có đủ thời gian ăn trưa trước khi lên máy bay.”

Hựu An sửng sốt một chút: “Đến phi trường làm gì?” Chu Tự Hoành với tay vuốt lại sợi tóc bị gió thổi rối của cô: “Đến nhà em, trước khi kết hôn, con rể tốt như anh cũng nên đến bái kiến cha vợ mới phải chứ!”

Theo Chu Tự Hoành đứng ở trước mộ của ba, trong lòng Hựu An cảm động nói không ra lời. Mặc dù thời gian rất ngắn, nhưng người đàn ông này lại tỉ mỉ như vậy. Vừa rồi lúc chụp hình, cô đã nghĩ nếu như ba ở đây thì tốt quá.

Chu Tự Hoành đứng nghiêm, bày ra một quân lễ tiêu chuẩn: “Thưa ba, con là Chu Tự Hoành, chồng của Hựu An, con rể của ba. Con sẽ đối xử tốt với Hựu An, ba hãy yên tâm!” Xoay người lại, thấy nước mắt Hựu An rơi xuống từng chuỗi từng chuỗi, đưa tay nhẹ nhàng lau đi: “Ba nhìn thấy em khóc sẽ không yên tâm, cho là anh khi dễ em, đừng khóc, nghe lời……”

Hựu An gật đầu một cái, nhưng nước mắt lại được, thật lâu sau, mới mở miệng nói: “Ba, ba yên tâm, con nhất định sẽ sống thật tốt……” Hai người từ khu nghĩa trang đi ra, sắc trời đã tối. Hựu An mệt mỏi cả ngày, lại khóc nửa ngày, đã sớm mệt không chịu được, lên taxi, tựa vào trong ngực Chu Tự Hoành ngủ mê mệt.

Trong giấc mộng, Hựu An gặp được ba cô, ba cô sờ sờ đầu cô, không ngại phiền hà, dặn dò: “An An, con phải sống thật tốt, đồng ý với ba, con phải sống thật tốt……” Sau đó cười quay đi.

“Ba……” Hựu An hô to một tiếng mở mắt ra, đập vào mắt chính là gương mặt tuấn tú thật gần của Chu Tự Hoành, Chu Tự Hoành rất buồn bực nói: “Mới qua một đêm, chú liền thăng cấp thành ba. Tiểu nha đầu, em nói thật cho anh, anh thật sự rất già sao?”

Hựu An nháy mắt mấy cái, nghiêng đầu nhìn một chút, là ngôi nhà trong trí nhớ. Mà cô cùng Chu Tự Hoành đang nằm trên giường đơn của cô, giường rất nhỏ, cô cuộn người núp trong ngực anh, đầu gối lên bả vai anh, dùng cả tay chân mà ôm anh, giống như con nít ôm một người khổng lồ.

Mặt Hựu An đỏ lên, ngồi dậy: “Anh, anh, tại sao không gọi em dậy?” Chu Tự Hoành rất vô tội nói: “Anh gọi rồi, nhưng mà em ngủ say như chết, còn chủ động ôm anh, anh lại không thể đẩy em ra, chỉ có thể cùng ngủ với em.”

Hựu An liếc anh một cái: “Anh không phải là quân nhân sao, ý chí nghị lực của anh đâu rồi, anh nên kiên quyết đẩy em ra, chống lại tất cả hấp dẫn.” Chu Tự Hoành chợt cười: “Tiểu nha đầu, em quên ư, em là vợ anh rồi, vợ chủ động ôm ấp yêu thương, anh chống lại làm gì. Chỉ là, nơi này rất sạch sẽ, dáng vẻ không giống rất lâu không có người ở.”

Hựu An nói: “Trước kia ba em từng giúp đỡ một học sinh, sau khi tốt nghiệp đại học cũng trở về trường ba dạy làm thầy giáo. Em nhờ anh ta giúp em trông nom nhà cửa, chắc là anh ta thường xuyên tới đây quét dọn.”

Bụng Hựu An ừng ực kêu lên một tiếng, Chu Tự Hoành cười nói: “Sống ở đâu thì yên ở đấy, hôm nay em hãy dẫn anh đi dạo nơi này một chút. Bây giờ, phải đi kiếm cái gì ăn trước, bởi vì vợ anh đói bụng rồi.” Hựu An cười hì hì một tiếng, người đàn ông này luôn có thể dễ dàng khiến cô quên

Thị trấn này là nơi Hựu An lớn lên, khắp nơi đều có trong trí nhớ của cô, chỉ là qua nhiều năm như vậy, rất nhiều nơi đã thay đổi. Nhưng Hựu An vẫn muốn để Chu Tự Hoành hiểu, cô muốn đem quá khứ của mình, hoàn toàn bày ra cho người đàn ông này. Bởi vì từ hôm qua, cô đã xem Chu Tự Hoành trở thành chồng của cô, không đùa bỡn, không giận dỗi, cô thật sự muốn gả cho người đàn ông này.

“Nơi này chính là trường cấp ba trước kia em học, bên kia là ký túc xá. Sau khi tắt đèn, em và Giai Kỳ thường từ nơi này trốn ra, chạy đến một con phố khác phía bên kia ăn Ma Lạt Thang*, sau đó sẽ leo tường trở về, một lần cũng không bị phát hiện qua, lợi hại không?!” Chu Tự Hoành nghĩ tới tình cảnh hai nha đầu như hai con chuột nhắt đi ăn trộm, leo tường ra ngoài, không khỏi mỉm cười.

* Ma Lạt Thang (Mala Tang – 麻辣烫): tương tự như lẩu, là thức ăn được xiên thành xâu, là đồ ăn vặt bày bán ở lề đường phổ biến ở Trung Quốc nhất là Tứ Xuyên – Trùng Khánh

Tám giờ tối bọn họ lên máy bay, đi một ngày, tiểu nha đầu vừa lên máy bay liền bắt đầu mơ hồ. Chu Tự Hoành thật thảm, ôm cô vào lòng, nhìn biển mây quay cuồng ngoài cửa sổ, đột nhiên cảm thấy, cứ ôm tiểu nha đầu như vậy cả đời cũng rất tốt.

Chu Tự Hoành chưa bao giờ xem kết hôn là trò đùa, một khắc kia khi anh traim kết, chứng tỏ anh thật muốn kết hôn với cô. Trong hai mươi bốn năm của tiểu nha đầu trước mặt, có mười lăm năm được ba cô cưng chiều, còn có chín năm, có một Giang Đông ở trong bóng tối hộ tống, chỉ cần những năm còn lại là của Chu Tự Hoành anh là được rồi.

Chu Tự Hoành chưa bao giờ cảm thấy tim của mình mềm mại đến vậy. Nhưng nha đầu nước mắt này có thể hòa tan tất cả vũ khí sắc bén cứng rắn nhất. Anh không muốn nhìn thấy nước mắt của cô, anh muốn cô luôn mỉm cười, luôn nép vào lòng anh, khi anh vì cô mà vươn đôi cách ra che chở.

Mới ra khỏi phi trường, mở điện thoại di động thì có vô số cuộc gọi nhỡ được báo tới, đại đa số là Chu phu nhân gọi. Chu Tự Hoành gọi lại, bên kia truyền đến giọng Chu phu nhân: “Hai con chạy đi đâu? Sao chụp ảnh cưới xong là biến mất vậy?”

Chu Tự HoànhHựu An có mấy phần khẩn trương, vỗ vỗ mặt cô trấn an: “Con dẫn Hựu An đi gặp cha vợ con.” Đầu dây bên kia, Chu phu nhân dừng một chút nói: “Đúng, nên đi! Chỉ là, cũng phải báo cho mẹ một tiếng chứ! Mẹ bảo Tự Hàn đặt bàn ở nhà hàng Vân Hải rồi, mời Giang gia. Sáu giờ

Trang: [<] 1, 17, 18, [19] ,20,21 ,61 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT