|
|
LEO Privacy Guard - Diệt Virus
Phần mềm diệt virus và tăng tốc android của bạn. Tải Về Máy
|
tối mai, hai con nhớ tới. Hai bên gặp mặt một lần, tiện thể cũng coi như nghi thức đính hôn, dù làm đơn giản, cũng không thể quá uất ức người ta. Đúng rồi, ngày mai hai con đến Cục Dân chính đăng ký trước đi, đây là việc quan trọng……”
Đôi mắt Hựu An trông mong nhìn anh đặt điện thoại xuống, hỏi: “Dì nói gì?” Chu Tự Hoành nói: “Mẹ bảo ngày mai chúng ta đi Cục Dân chính đăng ký.” Mặt Hựu An có chút hồng: “Ngày mai em phải đi làm!” Chu Tự Hoành nói: “Vợ à, hay là xin nghỉ nửa ngày đi!” Hựu An nhắc: “Báo cáo kết hôn còn chưa viết kìa!”
Chu Tự Hoành vui vẻ: “Lát nữa anh sẽ viết giùm em, sáng mai vừa đi làm em liền đem nộp. Anh đảm bảo trong một tiếng đồng hồ sẽ được ký duyệt.” Chu Tự Hoành rất dứt khoát, cha anh mong anh kết hôn đến đỏ mắt, báo cáo kết hôn vừa nộp lên còn không nhanh chóng kịch liệt bật đèn xanh sao.
Chu Tự Hoành đưa Hựu An đến dưới chân cầu thang mới nói: “Tối mai mẹ anh đặt bàn, mời vợ chồng chú Giang……” Hựu An cúi đầu không nói lời nào, Chu Tự Hoành thở dài, giơ tay nâng mặt cô lên, nói: “Hựu An, có một số việc ngay cả chúng ta cũng không thể hiểu rõ. Nhưng em phải đồng ý với anh, cố gắng tha thứ, dù sao bà cũng là mẹ em, cho dù có ngàn vạn điều không phải, bà cũng là người đưa em đến thế giới này.”
Hựu An nhỏ giọng nói: “Em vừa nhìn thấy bà, sẽ nhớ tới ba em, trong lòng liền bắt đầu hận bà. Em không muốn bà quan tâm, bà không có tư cách.”
Chu Tự Hoành nói: “Sau này dù bà muốn quan tâm cũng không được, em là vợ của Chu gia anh. Nếu ở cổ đại, em phải kèm họ chồng, gọi là chị Chu Hứa, biết không?” Hựu An trừng mắt liếc anh một cái: “Quân Giải Phóng Nhân dân cũng hứng thú với hủ tục phong kiến sao.”
Chu Tự Hoành trầm giọng cười một tiếng, nghiêng người, hôn lên trán cô một cái: “Vợ à, ngủ ngon……” Mặt Hựu An đỏ lên, quay người liền chạy vào.
Đến cửa còn chưa cầm chìa khóa mở cửa, cửa đã mở ra, Tề Giai Kỳ bắt chéo chân, tay đứng sau cửa nhìn cô, Hựu An nói: “Giai Kỳ, bạn về rồi?” Tề Giai Kỳ trợn mắt một cái: “Hôm qua mình đã về rồi, được chưa? Vốn dĩ mình còn mua một đống thức ăn ngon, chuẩn bị an ủi một cô nương nào đó ở nhà gặm mỳ ăn liền hai ngày. Ai ngờ, đợi đến nửa đêm cũng không thấy người, gọi điện thoại cũng không nghe, thiếu chút nữa mình đã đến đồn công an báo tìm người mất tích rồi.”
Lúc này Hựu An mới nhớ, dường như điện thoại di động vẫn còn ở trên xe Giang Đông. Con ngươi Tề Giai Kỳ tựa như đèn pha, quét vài vòng trên người Hựu An, nói: “Hứa Hựu An, hiện tại mình cho bạn hai con đường, một là tự mình khai báo, hai là mình nghiêm hình bức cung, bạn chọn đi.”
“Khai báo gì?” Giả vờ ngốc, Tề Giai Kỳ hừ một tiếng: “Khai báo người đàn ông mới vừa rồi ở dưới lầu cùng bạn dính dính dán dán táy máy tay chân là ai? Có phải tối hôm qua các người ngủ chung
một chỗ hay không? Đã làm gì chưa?”
Bộ dạng giống như mẹ tra hỏi con gái đi trắng đêm không về, Hựu An không khỏi nở nụ cười: “Không phải bạn đã gặp rồi sao, là chú Chu.” “Bạn thôi đi! Nha đầu chết tiệt chớ lừa mình, bạn cũng không nhìn xem bà chị đây là ai. Bà chị đây sinh ra đã có một đôi hỏa nhãn kim tinh, bất kỳ điều gì cũng đừng mơ thoát qua được mắt mình. Hơn nữa, mình nhớ lần trước bạn nói người ta là bạn của anh Đông kia mà, mới mấy ngày đã thành chú rồi. Nếu anh ta thật muốn làm chú bạn, mình sẽ tháo hai tròng mắt xuống làm bong bóng cho bạn đạp.”
Hựu An vô tội nói: “Mình gọi anh ấy là chú, không tin bạn đến hỏi anh ấy đi.” Tề Giai Kỳ ngạc nhiên một hồi lâu mới gãi gãi đầu: “Chẳng lẽ đây là cách gọi lưu hành mới nhất giữa nam nữ sao, chính là dùng cái loại quan hệ cấm đoán này để kích thích tình thú sao.”
Hựu An liếc cô một cái: “Giai Kỳ, mình khuyên bạn đừng xem mấy thứ tiểu thuyết lung tung đó nữa. Mình cảm thấy, tình cảm của bạn đã phát sinh vặn vẹo nghiêm trọng. Còn nữa, Giai Kỳ, mình sắp kết hôn, đến lúc đó bạn sẽ là dâu phụ của mình!”
Nói xong, lướt qua Tề Giai Kỳ vào toilet. Tề Giai Kỳ sửng sốt nửa ngày, xông tới ra sức đập cửa: “Hứa Hựu An, bạn nói rõ ràng cho mình. Nha đầu chết tiệt kia, quẳng xuống một câu kết hôn thì xong à? Mình còn chưa biết chú rễ là ai kìa?
Hứa Hựu An mở cửa toilet: “Giai Kỳ, bạn mà đập hư cửa toilet, chủ nhà sẽ bắt hai đứa mình bồi thường đó.” Giai Kỳ níu cô kéo tới giường trong phòng: “Bạn nói rõ coi, nha đầu chết tiệt kia, bày đặt úp mở, có nói không, có nói không……” Tề Giai Kỳ chọc lét cô, Hựu An cười khanh khách, thật sự nhịn không được mà đầu hàng: “Được, được, mình nói, mình nói, mình nói được chưa, chú rễ chính là Chu Tự Hoành á! Anh ấy là bạn của Giang Đông, cũng là quân nhân chuyên nghiệp.”
Dừng một chút, rất nghiêm túc nói: “Giai Kỳ, sau chuyện Trần Lỗi, mình vốn đã nản chí với đàn ông. Nhưng gặp được anh ấy, mình quyết định đánh cuộc một lần nữa. Mình muốn gả cho anh ấy, mình có trực giác, anh ấy có thể cho mình hạnh phúc……”
☆, Chương 16
“Hựu An, anh ta yêu bạn không?” Khuôn mặt nhỏ của Hựu An đỏ lên lắc đầu một cái: “Không biết, nhưng mình biết anh ấy sẽ đối tốt với mình.” Tề Giai Kỳ giang hai cánh tay ôm lấy cô: “Nha đầu chết tiệt, vận khí thật tốt.” Hựu An gật đầu một cái: “Gặp gỡ chú Chu, mình cũng cảm thấy mình có một chút vận cứt chó.”
“Chú Chu?” Tề Giai Kỳ nở nụ cười: “Bạn gọi anh ta là chú Chu thật à?” Hựu An gật đầu, nhớ tới mỗi lần cô gọi chú Chu thì sắc mặt của Chu Tự Hoành liền tức nghẹn, thật mắc cười.
Tề Giai Kỳ vuốt vuốt khuôn mặt nhỏ nhắn của cô: “Nhìn này, nhìn này, bộ dáng tư xuân điển hình nha, con gái lớn thật không thể giữ mà! Giữ tới giữ lui thành ra giữ lại một kẻ thù! Chỉ là, có phải thể lực quân nhân chuyên nghiệp cũng đặc biệt tốt hay không, dù sao bạn cũng là tiểu xử nữ hai mươi bốn tuổi không có kinh nghiệm, chịu nổi sao?”
Mặt Hựu An đỏ lên đẩy cô một cái: “Nói cái gì đó?” “Nói chuyện quan trọng! Cũng sắp kết hôn rồi, đêm tân hôn không phải là chuyện quan trọng nhất sao?”
Trong mắt Tề Giai Kỳ, Hựu An chính là quái thai. Phải nói người trẻ tuổi bây giờ, còn có ai xem việc lên giường là quan trọng đâu. Khi lên đại học, không phải đều đi thành cặp ra ngoài thuê phòng sao. Kích tình mà đến là trực tiếp giải quyết dã chiến. Lúc trước sau trường h bọn họ có vườn hoa nhỏ, có tiếng là căn cứ địa dã chiến.
Hựu An đã sớm cùng Trần Lỗi có quan hệ yêu thương. Nhưng yêu nhau sáu năm, vẫn là hàng nguyên đai nguyên kiện, cả phong bì cũng không bị hủy, không ngờ tiện nghi đột nhiên lại chạy tới cho chú Chu.
Hựu An liếc cô một cái: “Giai Kỳ, bạn có thể nghĩ chuyện khác trong đầu không?” Tề Giai Kỳ cười cười nói: “Vậy mình hỏi bạn một chuyện nghiêm túc, mẹ bạn biết chưa?”
Sắc mặt Hựu An tối sầm lại: “Chu gia và Giang gia quen biết đã nhiều năm, hai nhà hẹn ngày mai gặp mặt.” Tề Giai Kỳ thở dài nói: “Hựu An, mình biết bạn oán mẹ bạn, nhưng chuyện đã nhiều năm rồi, bạn cũng sắp lập gia đình, có thể tha thứ thì nên tha thứ! Không phải vì mẹ bạn mà vì chính bạn, trên người luôn mang những thứ này thì sống không vui vẻ đâu!”
Hựu An nói: “Bạn yên tâm đi! Bây giờ ngẫm lại lời Giang Đông nói thật ra cũng rất có đạo lý. Anh ta nói mình căn bản không thay đổi được sự thật, lại nhất định chống đối đến chết, sẽ chỉ làm tất cả mọi người không thoải mái.”
Tề Giai Kỳ không khỏi thở dài: Anh Đông à! Hủy hay không chỉ trong một lời. Bình thường anh cũng không thèm nói một tiếng, lại dễ dàng nói một câu. Vốn là tốt bụng muốn khuyên người, lại khiến người nghĩ không tốt. Anh chính là điển hình của loại đàn ông lời nói chua ngoa nhưng tấm lòng như đậu hũ. Một câu anh nói ra khỏi miệng liền nhanh chóng biến Hựu An thành vợ của anh em kiêm chiến hữu rồi, chút hi vọng nhỏ nhoi cũng bị mất, số anh chính là cả đời làm anh kế.
Mặc dù chú Chu cũng rất đẹp trai, nhưng Tề Giai Kỳ vẫn thiên vị Giang Đông. Có câu nói, há miệng mắc quai – bắt người tay ngắn, Giang Đông không ít lần đưa thứ tốt đến đây, giống như không cần tiền, đồ ăn vặt đều định kỳ đưa đến như đồ cúng. Chỉ là anh ta luôn đến lúc không có Hựu An, còn dặn dò cô đừng cho Hựu An biết. Tương tự, tính khí Hựu An đáng chết rất bướng bỉnh, nếu nói cho cô, mặc dù không đến nỗi đem đồ vặt ném ra, nhưng cô cũng sẽ không ăn.
Nha đầu bướng bỉnh đáng chết kia mà chú Chu cũng dễ dàng lấy được. Không thể không nói, muốn cưới vợ cũng phải có phương thức phương pháp, giống như anh Đông, đời này chỉ có thể cô độc mà thôi.
Ngày hôm sau, quả nhiên Chu Tự Hoành liền thay Hựu An viết xong báo cáo kết hôn. Lúc Hựu An đem báo cáo đi nộp, mặt lãnh đạo bình thường đen thui, biểu tình bổng nhiên cổ quái khác thường, có chút cấp bách không thể đợi đoạt lấy báo cáo kết hôn của cô, hết sức hiền lành nói: “Tiểu Hứa à! Kết hôn cũng không nói trước một tiếng, nếu lãnh đạo phía trên không gọi điện thoại, lãnh đạo trong viện chúng ta cũng không biết. Lúc nào thì tổ chức hôn lễ,
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




