|
|
LAZADA - Mua Sắm Online
Mua sắm trực tuyến với giá rẻ nhất tại Lazada Tải Về Máy
|
dâu nhỏ của anh yếu ớt, còn có đứa bé của bọn họ, đây là nhà của Chu Tự Hoành anh.
Lúc Hựu An tỉnh lại, theo thói quen sờ sờ bên cạnh. Không có ai! Cô vội vàng mở dậy, bên cạnh giống như còn chút hơi ấm của Chu Tự Hoành, trên gối để lại giấy ghi chép, cô cầm lên xem một chút: “Vợ, trong đội có nhiệm vụ huấn luyện, anh phải về trước, trong hộp giữ ấm trên bàn phòng bếp là hoành thánh nhân 3 món. Em ăn rồi hãy đi làm, không cho phép vợ anh đói bụng, hôn em một cái. Kí tên: ông xã.”
Trong lòng Hựu An thật ấm áp cảm động, ngày hôm qua nhất định là người đàn ông này lén trở về, cho nên sáng sớm liền phải chạy đi. Hựu An rửa mặt xong, ngồi trước bàn ăn, múc một viên hoành thánh đầy đặn nhét vào trong miệng, chợt muốn khóc, lại đặt cái muỗng xuống, lau nước mắt, nghiêng đầu nhìn ảnh cưới trên bàn một chút. Khung hình điện tử thật sống động, từng tấm từng tấm đều là hình ảnh Chu Tự Hoành đang nhìn mình. Nhìn kỹ, khóe mắt khóe miệng còn có chút tím bầm, nhưng lại rất tuấn tú, mới vừa xa nhau, cô liền nhớ anh, làm sao bây giờ?
Hựu An vừa tan sở, vừa ra khỏi bệnh viện đã nhìn thấy anh tài xế tiểu Trương lái xe cho ba chồng. Sáng sớm mẹ chồng cô đã gọi điện thoại cho cô, bảo cô về đại viện ở, trong căn hộ chỉ có một mình cô, họ không yên lòng.
Hựu An cũng cảm thấy mình rất không có tiền đồ, cũng đã quên những ngày trước kia đến tột cùng đã qua thế nào, sao mới xa nhau một lát cũng không chịu nổi rồi! Đếm đầu ngón tay mấy ngày, thấy sắp đến thứ năm, Hựu An đã lại nôn nóng.
Hôm nay cô theo chủ nhiệm Vương đến bệnh viện nhi đồng hội chẩn bệnh nhân bị phỏng, cô tự nhiên theo làm đệ tử kiêm trợ thủ, chủ nhiệm Vương cũng vì thấy cô ũ rũ, muốn nhân cơ hội này mang cô ra ngoài giải sầu.
Lên xe, Vương chủ nhiệm còn vỗ vỗ bả vai cô, nói: “Người trẻ tuổi phải có tinh thần phấn chấn, sự nghiệp và tình yêu đều quan trọng như nhau.” Khuôn mặt nhỏ của Hựu An đỏ lên, biết đây là thầy đang nói cô.
Bệnh viện nhi đồng lúc nào cũng đầy ắp người, bệnh nhân cần hội chẩn ở tầng mười, Hựu An vừa theo chủ nhiệm vào thang máy, liền nhìn thấy bên kia thoáng qua một bóng người, cô sửng sốt, nói với Vương chủ nhiệm: “Chủ nhiệm, em nhìn thấy người quen, thầy lên trước, một lát em sẽ lên.”
Vương chủ nhiệm quét bên kia một cái, gật đầu nói: “Đi đi! Chớ trì hoãn quá lâu.” Nói xong, vào thang máy.
Chương 33-34
☆, Chương 33
Hựu An cũng hận là mình không nhìn lầm, nhưng bóng dáng cao ngất kia của ông chồng nhà cô, muốn nhìn lầm cũng thật sự không dễ dàng. Hơn nữa, toàn thân còn mặc quân trang, trong đám người đặc biệt chói mắt. Nơi này không phải như Quân tổng, khắp nơi đều là xanh lá quốc phòng; nơi này là bệnh viện nhi đồng, phần lớn là một nhà ba người nhao nhao ầm ĩ, còn có ông nội bà nội ông ngoại bà ngoại mang theo đứa bé vội tới xem bệnh. Bệnh viện nhi đồng ngày ngày đều đầy ắp người, cho dù nói từ góc độ nào, ông chồng nhà cô cũng không nên xuất hiện ở chỗ này.
Hựu An lên lầu hai phía bên kia, một dãy bên trái đều là phòng khám bệnh nhi khoa, cách cửa thủy tinh trong suốt, cô liếc mắt liền nhìn thấy Chu Tự Hoành. Chu Tự Hoành đứng trong đội ngũ xếp hàng, nằm trên vai là một bé gái khoảng ba bốn tuổi. Bé gái nằm trên bả vai anh, không biết là khóc hay bị làm sao, sau Chu Tự Hoành có một phụ nữ trẻ tuổi, cầm khăn tay cứ một lát lau mồ hôi, một lát chùi chùi mặt cho đứa bé. Vừa nhìn vào, cùng cả nhà ba người bên cạnh đang bắt số giống như đúc.
Chu Tự Hoành một tay ôm đứa bé, một tay vỗ nhè nhẹ vuốt sống lưng đứa bé, khẽ nghiêng đầu nói gì đó cùng người phụ nữ bên cạnh, có vẻ rất thân mật.
Hựu An cảm thấy như sét đánh giữ trời quang, sững sờ ở cửa cầu thang, nửa ngày cũng không có sức mà nhúc nhích. Đây là tình huống gì, cô bắt đầu mơ hồ, chỉ mới mấy ngày, mới tối hôm qua, Chu Tự Hoành gọi điện thoại cho cô nói chuyện một canh giờ, hỏi cô hôm nay làm gì? Ăn gì? Cô nằm ở trên giường, nghe giọng anh rồi mới ngủ. Không nghĩ tới, hôm nay sẽ có chuyện như vậy, cô nên làm gì?
Trong đầu Hựu An quay mòng mòng, càng nghĩ càng hồ đồ. Mặc dù Chu Tự Hoành từng nói với cô, trước kia chưa từng có phụ nữ, nói thật, Hựu An vẫn có chút hoài nghi, người đàn ông này quá thuần thục, bất kể là lời ngon tiếng ngọt, hay là mấy chuyện trên giường, cũng mười phần kinh ng
hiệm. Vào lúc này đột nhiên nhảy ra một người phụ nữ không tồi, lại còn có đứa bé, mình lại thành cái gì, đây không phải là chuyện thật đáng cười sao.
Nếu là theo tính khí trước đây của Hựu An, trực tiếp chạy đến vạch trần, ai cũng đừng nghĩ muốn che giấu. Nhưng khi xảy ra trên người Chu Tự Hoành, không biết sao, Hựu An chợt thấy hèn nhát, thật mẹ nó không có tiền đồ! Hựu An cắn cắn môi, mắng chính mình một câu. Nhưng cô thật có chút không dám, Chu Tự Hoành đối với cô thật quá tốt, cô không muốn xa rời anh, cô không bỏ được, cô hoàn toàn không tự nhiên. Cô sợ, sợ về sau, nếu thật là kết quả xấu nhất mà cô nghĩ, cô nên làm gì, cô không chịu nổi kết quả như vậy.
Điện thoại di động kêu lên, Hựu An nhận, là giọng của Vương chủ nhiệm: “Tiểu Hứa à! Đang ở đâu? Hội chẩn lập tức sẽ bắt đầu……” Hựu An vội vàng nói: “Dạ! Em ở dưới lầu, sẽ lên ngay.” Nói xong, tắt điện thoại, lại nhìn Chu Tự Hoành bên kia một cái, xoay người đi tới thang máy.
Cả quá trình hội chẩn rồi trở lại Quân tổng, dáng vẻ Hựu An một lòng không yên, giống như mất hồn, tan sở cũng không biết. Cho đến khi người trong văn phòng đều đi hết, cô mới phục hồi tinh thần lại, thay quần áo xong, cầm túi đi ra ngoài.
Ra khỏi cửa chính bệnh viện mới phát hiện trời mưa, mình lại không mang dù. Mưa không lớn, nhưng âm ỉ kéo dài, chỉ chốc lát sau trên đất đã ướt nhẹp, ươn ướt giống như lòng của cô.
Đợi một lát, mới nhớ sáng sớm hôm nay lúc đi làm, cô có nói mẹ chồng không bảo tài xế tới đón cô. Hựu An cảm thấy, cô chỉ là một bác sĩ ngoại khoa nho nhỏ, đi làm tan việc luôn có tài xế đưa đón. Người biết thì nói cha mẹ chồng săn sóc, không biết còn tưởng rằng cô khoe khoang. Thật ra thì xe điện ngầm, xe buýt cũng rất tiện, dầu gì, còn có thể gọi taxi.
Đang suy nghĩ, điện thoại di động kêu lên, Hựu An nhanh lấy ra. Từ lúc ra khỏi bệnh viện nhi đồng, cô vẫn nhìn chằm chằm điện thoại di động, trong lòng mong đợi Chu Tự Hoành gọi điện thoại cho cô. Nhưng một tiếng cũng không kêu, có lúc còn tưởng rằng điện thoại di động hư.
Hựu An nhìn số điện tới, không khỏi có chút sa sút tinh thần, là mẹ chồng cô, bấm nút nghe, vừa hô: “Mẹ……” Chu phu nhân nghe cô có chút giọng mũi, lo lắng không yên lòng mà nói: “Sáng sớm thấy con không có tinh thần, bị cảm sao! Nếu không thì như vậy đi, con ở bệnh viện đợi một lát, mẹ bảo tiểu Trương qua đón con, trời mưa không gọi được tax đâu.”
Hựu An thật sự không muốn về nhà đối mặt với mẹ chồng, chủ yếu là mẹ chồng đối xử với cô quá tốt, quá quan tâm. Cô có chút không thích ứng, mẹ chồng cô cũng có thể nhìn ra.
Hựu An vội vàng nói: “Mẹ, con quên chưa nói, mới vừa rồi Giai Kỳ gọi điện thoại, nói có cuộc họp lớp, con quên, một lát cô ấy sẽ lái xe tới đón con. Đều là bạn học cũ, thật nhiều năm không gặp, không biết buổi tối nháo đến mấy giờ, con sẽ ngủ ở chỗ cô ấy, ngày mai trực tiếp đi làm, cũng dễ dàng hơn.”
Chu phu nhân gật đầu một cái: “Vậy con nhớ nghỉ ngơi thật tốt, trước lúc ngủ uống chút thuốc cảm, đừng uống quá nhiều rượu.” Hựu An khéo léo đồng ý, rồi cúp điện thoại, đem điện thoại ném vào trong túi xách, tựa vào dưới ban công bệnh viện, chợt có chút uất ức. Mình nói dối nhiều như vậy, không biết là lừa gạt mình hay là lừa gạt người khác. Nào có họp lớp gì, Giai Kỳ đi công tác, căn bản cũng không ở thành phố này. Hựu An chợt phát hiện không biết nên đi đâu, ngồi xổm ở dưới ban công ngẩn người.
Hôm nay Trần Lỗi phải xử lý một bệnh nhân phiền phức, tan việc hơi trễ, các bác sĩ cùng khoa hầu như về hết. Anh đi ra cửa bệnh viện, liếc mắt liền nhìn thấy Hựu An ngồi xổm dưới ban công, khuôn mặt nhỏ nhắn vùi vào trong chân.
Trần Lỗi chợt nhớ lại lần đầu tiên nhìn thấy cô, trời cũng mưa như vậy. Ngày đó mình bỏ lỡ giờ cơm, lúc chạy đến căn tin, cũng sắp đóng cửa, mua mấy cái bánh bao vội vàng ra khỏi căn tin, đã nhìn thấy Hựu An ngồi xổm bên chân tường. Chính là động tác này, đầu nhỏ chôn ở giữa hai chân, tóc thật dài rũ xuống hai bên, che kín khuôn mặt nhỏ nhắn của cô, có lẽ là quên mang dù.
Lúc ấy Trần Lỗi nhìn cây dù trong tay mình một chút, đi tới. Anh vừa đi qua, Hựu An liền ngẩng đầu lên. Trần Lỗi vĩnh viễn sẽ không bao giờ quên một khắc này, thẳng tắp tiến vào trong lòng của anh là khuôn mặt nhỏ nhắn
thanh tú, con ngươi trong suốt. Trong nháy mắt, Trần Lỗi có cảm giác, giống như tất cả thế giới đều hư vô, chỉ có một đôi con ngươi trong suốt này là chân thật. Đáng tiếc cuối cùng mình vẫn bỏ lỡ.
Trần Lỗi hơi do dự, đi tới vỗ vỗ bả vai cô: “Hựu An, em ở đây làm gì?” Hứa Hựu An ngẩng đầu nhìn anh một cái, đứng lên thật nhanh, nhìn một chút mưa bụi bên ngoài ban côngÁ! Không có gì? Tôi đi trước, hẹn gặp lại……” Tay che lên đỉnh đầu định sẽ phải xông ra, bị Trần Lỗi túm cánh tay lại.
Hựu
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




