watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

BIGONE 2015 - Phiên Bản Iphone
Game đánh bài cờ bạc đã có mặt trên Iphone
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 16:32 - 19/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 9255 Lượt

An vội vàng tránh anh lui về phía sau một bước, có chút cảnh giới nhìn anh. Trần Lỗi không khỏi cười khổ, chẳng lẽ mình khiến cô chán ghét như vậy sao? Trần Lỗi kín đáo đưa cái ô trong tay cho cô: “Chắc là em không muốn tôi tiễn em, cái ô này cho em mượn, tránh không bị bệnh.” Nói xong sải bước đi ra ngoài.

Hựu An nhìn cái ô trong tay một chút, cuối cùng vẫn mở ra. Hựu An cũng không biết mình nên đi nơi nào, không bắt xe, cứ dọc theo lối đi mà đi về phía trước. Người trên đường rối rít mịt mờ chạy về nhà, chỉ một mình cô không nhanh không chậm.

Hựu An không biết mình đi bao lâu, đến lúc vừa ngẩng đầu, không khỏi mỉm cười chua chát. Trong tiềm thức, cô vẫn xem nơi này là nhà, cảnh vệ ở cửa nhìn thấy cô, rất nhiệt tình chào hỏi: “Bác sĩ Hứa đã về.” Hứa Hựu An có chút xấu hổ gật đầu cười cười, cũng không tiện quay đầu lại, nhắm mắt vào chung cư.

Vào cửa, hất giầy ra, ngồi trên ghế sofa, nhìn ảnh cưới kếch sù trên tường, ngây ngô một lát. Không biết qua bao lâu, cho đến khi điện thoại di động kêu, Hựu An mới hồi hồn. Nghiêng đầu mới phát hiện, ánh sáng ngoài cửa sổ đã sớm biến mất, đèn nê ông đốt sáng phá tan bóng đêm, mưa còn chưa ngừng, từng giọt rơi tí tách, không biết rơi đến bao giờ.

Hựu An cúi đầu nhìn điện thoại di động, hai chữ ông xã không ngừng lóe lên trên màn hình, Hựu An cắn cắn môi, cuối cùng vẫn nhận: “Alo……” “Chạy đi đâu?” Trong loa truyền đến giọng Chu Tự Hoành, rõ ràng có mấy phần căng thẳng.

Hứa Hựu An hít sâu một hơi, vừa định đem chuyện họp lớp nói lại lần nữa, liền nghe Chu Tự Hoành rất có tính uy hiếp mà nói: “Vợ, không cho nói láo với anh.”

Chu Tự Hoành gọi điện thoại về nhà, Thái hậu nhà anh nói cô dâu nhỏ đi tham gia họp lớp cấp ba, Chu Tự Hoành đã cảm thấy không thích hợp. Hựu An cũng không học cấp ba ở đây, trừ Tề Giai Kỳ, bạn học cấp ba ở đâu ra, lại còn họp lớp? Rõ ràng chính là cô dâu nhỏ nói dối, suy nghĩ có phải cô nhóc này lại chạy đến bar chơi đùa hay không. Nhớ tới nguy hiểm lần trước, Chu Tự Hoành thật có chút nóng nảy

Hựu An trầm mặc mấy giây, ừ một tiếng nói: “Em ở nhà đấy.” Chu Tự Hoành thở phào nhẹ nhõm, mềm giọng hỏi cô: “Sao lại về bên đó?” Hựu An trầm mặc hồi lâu, hỏi anh một câu: “Chu Tự Hoành, hôm nay anh đi đâu vậy?”

Chu Tự Hoành cười: “Anh có thể đi đâu? Ở bộ đội!” Hựu An không nói gì. Chu Tự Hoành nói: “Sao vậy, nhớ anh à? Hay thân thể không thoải mái, có phải ngày đó lại tới hay không……”

Hựu An không có tiền đồ đỏ mặt. Vừa nghĩ tới anh lừa gạt cô, nhất thời lại cảm thấy ông chồng này nói gì đều không thể tin. Hựu An hít sâu một hơi, cuối cùng vẫn nói ra, cô cảm thấy mình gánh không nổi bí mật như vậy, thật không chịu nổi: “Chu Tự Hoành, hôm nay em theo chủ nhiệm đến bệnh viện nhi đồng……”

Chu Tự Hoành sửng sốt, nhất thời liền hiểu được, nhất định là cô dâu nhỏ hiểu lầm. Chuyện này phải nói rõ ràng, nếu không với tính tình quật cường đó của vợ anh, sẽ để tâm rất nhiều vào mấy chuyện vụn vặt này.

Chu Tự Hoành dù sao cũng phải nói: “Em ở trong nhà, đừng chạy lung tung, anh về liền. Vợ, dù thế nào em cũng nên nghe anh giải thích, có đúng không?” Chu Tự Hoành quẳng lại những lời này, trong điện thoại di động liền truyền đến tiếng rè rè.

Hựu An nhìn điện thoại di động thật lâu, thật lòng cảm thấy, mình giống như tất cả những phụ nữ lấy lên được không bỏ được khác, luôn nghĩ biện pháp kiếm cớ tha thứ cho đối phương, là hiểu lầm sao? Hựu An nhớ tới một màn ban ngày nhìn thấy kia, trong lòng liền giống như đổ một lọ dấm chua.

Thì ra Chu Tự Hoành cũng có thể đối xử tốt với người khác như vậy, giống như tốt với cô. Tốt như vậy, không phải chỉ có mình cô nhận được, có người hay nói là có hai mẹ con chia sẻ với cô. Mà hai mẹ con kia đến tột cùng quan hệ thế nào với Chu Tự Hoành. Cái loại chung đụng tự nhiên đó, cũng không phải ngày một ngày hai là có thể đạt được.

Hơn nữa, Chu Tự Hoành cũng không phải là người đàn ông dễ chung sống, trừ cô, còn đối với Giai Kỳ cũng rất nhạt. Hựu An nhớ lại gương mặt người phụ nữ kia, mặc dù cách một khoảng, nhưng Hựu An vẫn nhớ đó là một phụ nữ xinh đẹp.

☆, Chương 34

Sau khi Chu Tự Hoành vào cửa, phát hiện đèn lớn trong nhà cũng không mở. Anh mở đèn phòng khách ra, chỉ thấy vợ anh giống như pho tượng nhỏ ngồi trên ghế sofa nhìn cửa không nhúc nhích.

Đột nhiên xuất hiện ánh sáng làm mắt cô híp một cái, chỉ là rất nhanh lại thẳng tắp nhìn anh. Trong ánh mắt, hoài nghi, thương tâm, xuống dốc, sa sút tinh thần, lo sợ không yên làm lòng Chu Tự Hoành đau đớn từng trận.

Anh thay giày đi tới, cúi đầu muốn hôn cái trán vợ anh, bị Hựu An lập tức nghiêng đầu tránh ra. Chu Tự Hoành cũng không để ý, hỏi cô: “Ăn cơm chưa?” Hựu An cắn cắn môi, cúi đầu không nói lời nào.

Chu Tự Hoành thở dài, đứng cạnh chân cô, ngước đầu nhìn khuôn mặt nhỏ nhắn của cô: “Anh bảo đảm sẽ giải thích rất rõ ràng, hơn nữa còn nghiêm túc thừa nhận, sửa đổi sai lầm. Nhưng mà, vợ à, em phải ăn một chút trước đã, được chứ?” Nói xong, liền đứng lên xắn tay áo vào phòng bếp.

Hựu An sững sờ nhìn bóng lưng bận rộn của anh mà ngẩn người, không hiểu người đàn ông này đi nước cờ gì. Chu Tự Hoành đem một chén mì canh gà ngân ti thơm ngào ngạt đặt trước mặt cô, đưa đũa cho cô. Hựu An nghiêng đầu không nhận.

Chu Tự Hoành thở dài, dùng đũa gắp mì đặt trên muỗng, đút tới bên miệng cô: “Vợ à, hay là em vừa ăn, vừa nghe anh giải thích đi.”

Hựu An bình tĩnh nhìn anh, miệng nhỏ đóng chặt, Chu Tự Hoành nói: “Còn nhớ mẹ Phùng lần trước chúng ta đi ăn mì sốt tương không?” Hựu An khó hiểu gật đầu một cái.

Chu Tự Hoành nói: “Lưu Kim Yến là con dâu chưa cưới của mẹ Phùng, là vợ chưa cưới của Phùng Cương, chính là chiến hữu lần trước anh nói hi sinh vì nhiệm vụ đó. Lúc đó hai người đã ước hẹn, chờ Phùng Cương làm xong nhiệm vụ trở về liền đăng ký kết hônHựu An lóe lóe, Chu Tự Hoành dụ dỗ cô: “Há mồm, ăn một hớp trước, ngoan……” Hựu An miễn cưỡng hé miệng ăn một miếng.

Chu Tự Hoành lại múc một muỗng canh đút cho cô, tiếp sau đó gắp mì bỏ lên muỗng, tiếp tục nói với cô: “Lúc ấy Lưu Kim Yến đã mang thai đứa bé hơn bốn tháng, lại kiên trì muốn sanh ra. Chưa cưới mà sinh con dù sao cũng khó coi, trong nhà không cho, liền chuyển ra ngoài, cũng không thể ở cùng mẹ Phùng, mẹ Phùng còn chưa lo được cho thân thể của mình mà. Cô ấy ở bên ngoài mướn phòng ở, tự mình nuôi sống đứa bé rất không dễ dàng, gặp việc khó, anh thường vội đi giúp cô ấy. Ngày hôm qua Tiểu Yến Tử bị bệnh, sốt cả đêm, cô ấy sợ đứa bé có sơ xuất gì, nên gọi điện thoại cho anh. Anh mới từ bộ đội chạy tới giúp cô ấy đưa đứa bé đi bệnh viện nhi đồng.”

Hựu An nuốt mì trong miệng xuống trước, nhìn chằm chằm anh: “Vậy sao anh lại nói dối? Lúc em hỏi anh, anh trực tiếp nói với em có phải tốt hơn không. Nếu hôm nay em không đến bệnh viện nhi đồng mà nhìn thấy, liền bị cái người này lừa gạt. Nếu trong lòng anh không có quỷ, sao lại phải nói dối?”

Chu Tự Hoành không khỏi buồn cười mà nói: “Vợ, chẳng lẽ em cho rằng anh và Lưu Kim Yến có thể có cái gì sao? Chồng em là người hèn kém như vậy ư. Nói với em là ở bộ đội, vì không biết giải thích thế nào về hai mẹ con này với em. Chưa cưới đã sinh con dù sao cũng khó coi, anh hô hoán với vợ anh, có khác nào anh là kẻ nhiều chuyện, còn là một người đàn ông sao? Bây giờ còn gì không hiểu, cần ông xã em giải thích rõ hay không?”

Bị anh nói, Hựu An cũng không còn lời nào, suy nghĩ một chút, hỏi: “Cũng đã nhiều năm rồi, sao cô ấy còn không tìm đối tượng kết hôn, có chuyện lại chạy đến tìm anh?” Chu Tự Hoành nói: “Công việc của Lưu Kim Yến vẫn do trong đội giúp an bài một tay, ban đầu chính là việc tạm thời. Bây giờ mặc dù khu phố giúp một tay, cũng không phải là biên chế chính thức, lại dẫn theo đứa bé, đối tượng thích hợp không dễ tìm lắm.”

Hựu An hừ một tiếng, nói: “Em thấy dáng dấp cô ấy quá xinh đẹp, làm sao có thể khó tìm, nhất định là tầm mắt cô ấy cao, không chừng là đem so với ai đó. Nếu không, sao có thể vẫn cô đơn đến bây giờ.”

Chu Tự Hoành xì một tiếng cười vui vẻ, cầm cái muỗng lên đặt ở trong miệng có tiếng cũng có miếng nếm thử một hớp, nói: “Anh nhớ là không có để dấm mà! Sao lại chua như vậy? Vợ ăn m, về sau bị đói mà gầy, chồng em sẽ rất thương tâm.”

Lúc này Hựu An mới nhận lấy đũa ăn nửa bát, Chu Tự Hoành đem nửa bát cô để dư ăn vài hớp, Hựu An nói: “Anh chưa ăn cơm?” Chu Tự Hoành thở dài nói: “Không tìm thấy vợ anh, anh còn có tâm tư ăn cơm sao!” Đem Hựu An ôm vào trong lồng ngực mình lắc lắc: “Vợ, đừng đoán mò được không. Hôm nay nói dối em, là anh sai. Anh chỉ nghĩ tới ánh mắt người khác, quên lập trường của vợ anh. Như vậy đi, Tiểu Yến Tử nhập viện rồi, nói là nhiễm virus cảm cúm, anh cũng không có nhiều thời gian đi chăm sóc mẹ con bọn họ. Ngày mai em theo anh đến đó, em là bác sĩ, về sau có chuyện gì anh không tiện, sẽ bảo Lưu Kim Yến tìm em. Hai mẹ con này cũng khó khăn, anh chỉ giúp việc có thể giúp thôi, đúng không?”

Hựu An liếc anh một

Trang: [<] 1, 41, 42, [43] ,44,45 ,61 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT