|
|
SUB - ZALO - HÌNH NỀN ĐIỆN THOẠI
Hình nền đẹp nhất cho điện thoại Android Tải Về Máy
|
nếu không, em sợ anh không nhớ được. Anh ngồi đây mà viết, em vào trong lập gia quy
Nói xong, liền đứng lên, Chu Tự Hoành duỗi cánh tay dài ôm lấy hông của vợ anh: “Vợ, có thể tha thứ hay không, sáng mai anh sẽ viết, gia quy sáng mai em cũng hãy lập. Nhiều ngày anh không có gì kia rồi, ông xã nhỏ nhà em cũng sắp nghẹn điên rồi, không tin, em sờ sờ……” Nói xong, cầm tay nhỏ bé của Hựu An đặt lên trên đũng quần của mình.
Khuôn mặt nhỏ nhắn của Hựu An đỏ bừng, hất anh ra thật nhanh: “Đừng đùa giỡn lưu manh, nếu hôm nay tự kiểm của anh không được thông qua, anh liền ngủ trên ghế sofa, nếu không thì đến phòng khách.” Quẳng xuống mấy lời, lắc lắc thân thể nhỏ bé vào trong nhà, đóng cửa, khóa chốt.
Chu Tự Hoành buồn bực khỏi phải nói, thật không suy nghĩ cẩn thận, không phải mình chỉ đánh hai tát tay sao, sao lại phải viết tự kiểm. Nhìn cửa phòng ngủ một chút, cân nhắc tình cảnh của mình cùng hậu quả khi xông vào một chút. Mặc dù một cánh cửa không ngăn được anh, nhưng với tính tình của vợ anh, nếu thật hục hặc với anh, phúc lợi về sau cũng đều bị nhỡ.
Chu Tự Hoành cân nhắc được mất, cuối cùng vẫn là đàng hoàng tìm giấy bút, ngồi dưới đất, ở bên bàn trà vắt hết óc viết tự kiểm. Cho dù như thế nào tối hôm nay cũng phải lên giường với vợ, anh cũng không muốn ngủ trên sofa.
Qua nửa ngày, Hựu An len lén hé một khe cửa nhìn ra phía ngoài, thấy Chu Tự Hoành ngồi dưới đất viết tự kiểm, không khỏi cười trộm một chút. Ôm laptop nhảy lên trên giường, lục lọi trên mạng nửa ngày, vừa khổ công suy nghĩ mấy phương pháp trừng phạt hữu hiệu nhằm vào Chu Tự Hoành, mới vừa chuẩn bị xong, đã nghe thấy tiếng gõ cửa: “Vợ, tự kiểm viết xong rồi.”
Hựu An đóng laptop nhảy xuống giường, vừa mới mở cửa ra, Chu Tự Hoành liền ôm lấy cô đặt lên trên cửa, cúi đầu liền ngậm chặt cái miệng nhỏ nhắn của cô, liều mạng ra sức mà hôn, gặm cắn, hút mạnh…… Bàn tay to cũng vô cùng xấu xa thăm dò vào dưới váy của cô, hận không được đi thẳng vào chỗ chính. Cái lão Sắc Quỷ này! Hựu An nghĩ tới liền giận dữ, giãy giụa nửa ngày mới đẩy được anh ra, vuốt ngực khò khè thở gấp: “Chu Tự Hoành, mới vừa rồi em nói như thế nào, bây giờ anh liền bắt đầu không thành thật rồi.”
Chu Tự Hoành bị cô dâu nhỏ – vẻ gấp gáp, hơi thở nặng nề – trêu chọc từng dòng từng dòng ‘tà hỏa’ trong lòng tràn ra hận không được trực tiếp đem cô dâu nhỏ của anh ấn trên mặt đất mà làm, mắt hơi híp một cái. Thấy anh như thế, Hựu An cũng biết đây là thẹn quá thành giận, thật nhanh chạy vào phòng khách, ôm laptop chỉ vào anh nói: “Chú Chu, nếu anh nói lời mà không giữ lời, sau này làm sao em có thể tin tưởng anh.”
Chu Tự Hoành bị tư thế của cô chọc cười, suy nghĩ một chút, dù sao cũng là thịt trong chén của mình, ăn sớm hay muộn đều như nhau. Hiện tại cô nhóc này đang đắc chí, để cô đắc chí đủ, đợi lát nữa sẽ thấy mình dọn dẹp cô ra sao.
Nghĩ đến chỗ này, Chu Tự Hoành thỏa hiệp nói: “Được, được, anh nói chuyện giữ lời, tự kiểm anh cũng đã viết, gia quy em đã lập xong chưa? Lập xong rồi thì anh ký là được mà.”
Hựu An nói: “Anh ở đây chờ em.” Nói xong liền chạy vào thư phòng, đóng cửa lại, lại mở ra, ghé đầu ra ngoài, nhìn dáo dác. Chu Tự Hoành nhìn mà không khỏi buồn cười.
Chỉ chốc lát sau, cô cầm một tờ giấy ra ngoài đưa cho Chu Tự Hoành: “Anh đọc cho kỹ, sau khi ký tên thì phải theo đó mà thi hành,
hành, có chế độ trừng phạt đấy!”
Chu Tự Hoành liếc ngang một lần, cười hì hì vui vẻ: “Vợ à, gia quy này chỉ nhằm vào anh à, còn với em thì một điều cũng không có.” Hựu An già mồm ác lẽ phải nói: “Ai bảo anh phạm sai lầm, thế nào, không vui sao!”
Chu Tự Hoành vội vàng nói: “Vui, vui mà! Chỉ là, cái này quả thật so với 21 điều nhục nước mất chủ quyền còn hà khắc hơn. Vợ à, mức độ trừng phạt này có phải hơi nặng hay không!”
Hựu An ghé đầu nhìn chỗ Chu Tự Hoành chỉ vào một chút: “Phạm vào bất kỳ một điều nào, tình tiết nhẹ thì phạt ngủ phòng khách hai ngày, nặng thì một tháng.” Chu Tự Hoành rất uất ức nói: “Vợ à, chế độ thưởng phạt có phải nên công bằng hợp lý hay không, mức độ trừng phạt cùng tưởng thưởng sao lại không tương xứng thế này!”
Hựu An nói: “Em cảm thấy rất tương xứng.” Chu Tự Hoành xấu bụng nói: “Vợ à, gia quy hà khắc thế này, nếu chồng em đều tuân thủ hết, có phải cũng nên khích lệ một chút hay không, tỷ như……” Vừa nói, vừa tiến tới bên tai vợ anh nhỏ giọng nói: “Hôn ông xã nhỏ nhà em……”
Mặt Hựu An đỏ lên đẩy anh ra: “Em không hôn, bẩn muốn chết.” Chu Tự Hoành không khỏi vui vẻ nói: “Vợ, mỗi lần anh hôn nơi đó của em, em lại đẹp vô cùng……” Hựu An vội vàng che cái miệng của anh, đỏ mặt quát lên: “Không cho nói, rốt cuộc anh có ký hay không?”
Chu Tự Hoành kéo tay nhỏ bé của cô xuống liếm mấy cái, nói: “Ký, ký, dù là nhục nước mất chủ quyền hơn nữa, chồng em cũng ký.” Nói xong, cầm bút lên soàn soạt soàn soạt ký tên của mình: “Chu Tự Hoành.”
Tác giả có lời muốn nói: các mỹ nữ, tôi viết cái gì, mà các cô lại kích động như thế, 囧 a a a a!!! Đây là sủng văn nha, tôi cảm thấy thực sủng à a a!!!
☆, Chương 38
Hựu An cầm gia quy mới ra lò, chưa kịp vui mừng về thành quả thắng lợi của mình, thì đã bị Chu Tự Hoành đè trên ghế sofa, miệng rộng gặm lấy, vén váy của Hựu An lên đẩy tới thắt lưng, lưu loát cởi quần của mình, ngay cả quần lót của Hựu An cũng không kịp xé ra, trực tiếp đâm vào…… Á…… Ừ…… Cái loại ấm áp đã lâu không có đó nhanh chóng khiến hai người cùng rên rỉ……
Bàn tay thò ra sau lưng cô dâu nhỏ kéo khóa kéo phía sau ra, cái váy voan trong nháy mắt chảy xuống, lộ ra bộ ngực cao vút bên trong, trắng nõn non mềm mê người, một thân da mịn thịt mềm của vợ anh thật khiến người yêu thích……
Đẩy khóa áo lót, bên trong nhảy ra, phấn hồng, tuyết trắng, vô cùng mê người…… Chu Tự Hoành há mồm ngậm chặt bú mút nửa ngày, hút đến khi Hựu An rên rỉ, thân thể không tự chủ được bắt đầu co rúc từng hồi…… Chu Tự Hoành rên một tiếng, dục vọng đâm rồi lại đâm vào: “Vợ nhớ anh rồi, cái miệng nhỏ bên trong của em mở ra hút thật chặt. A…… Muốn bẻ gãy chồng em sao! Ừ……” Độc ác đâm mạnh mấy cái.
Khuôn mặt nhỏ nhắn của Hựu An đỏ bừng, người đàn ông này cùng vẻ ngoài hoàn toàn là hai người, hơn nữa vào lúc làm, miệng sẽ không lúc nào ngừng, không cắn cô, gặm cô, hôn cô, chính là nói không dứt mấy lời hạ lưu này. Da mặt Hựu An mỏng không thể sánh được với ông chồng Chu Tự Hoành này, bình thường chỉ cắn môi rầm rì. Chẳng qua hiển nhiên Chu Tự Hoành không hề vừa lòng phản ứng trăm lần như một của vợ anh.
Hơn nữa mới vừa rồi bị cô dâu nhỏ chiếm thượng phong, chỉ bằng vẻ đắc chí nhiệt tình của cô, Chu Tự Hoành cũng không thể dễ dàng tha cho cô. Che kín môi cô, trên dưới nhanh chóng ra vào vài chục cái, tần số càng nhanh, Hựu An rên rỉ trong cổ họng, tiếng sau mềm mại hơn tiếng trước……
Chu Tự Hoành hiểu rất rõ thân thể của cô, còn hiểu hơn chính cô, muốn dọn dẹp cô quả thật dễ như trở bàn tay. Hựu An cảm giác mình sắp đến thời điểm, Chu Tự Hoành đột nhiên ngừng, cũng không phải là bất động, mà không nhanh kh
ng chậm cọ xát. Vật cứng nhiệt tình ma sát, giống như dùng một cây dao cùn từng nhát từng nhát mà cắt thịt.
Trong lòng Hựu An có luồng ‘tà hỏa’ không kềm giữ được, muốn chống lại cũng không được, khô nóng khiến cả người cô bứt rứt không yên, vô cùng khổ sở. Cô duỗi cánh tay vòng qua cổ Chu Tự Hoành, thân thể chủ động cọ xát dưới thân anh, eo nhỏ phối hợp với cử động của anh, dáng vẻ yêu mị lại mê người, trêu chọc dục vọng của Chu Tự Hoành thiêu đốt ra ngoài, nhưng anh vẫn kiên trì nhịn xuống, chính là không thuận theo cô……
Hựu An bắt đầu nóng nảy, mở mắt ra liền rơi vào trong ánh mắt của Chu Tự Hoành. Ánh mắt Chu Tự Hoành có chút khiến người phải sợ, đáy mắt toát ra một ngọn lửa giống như lúc nào, chỗ nào cũng có thể thiêu hủy cô hoàn toàn. Chu Tự Hoành né được cái miệng nhỏ cô đưa lên lấy lòng, dọc theo cổ của cô gặm xuống, hôn xuống, cắn xuống……
Hô hấp của Hựu An càng thêm dồn dập, mạch máu bên gáy cũng tuôn ra gân xanh, nhảy thình thịch, anh gặm khiến cả người cô khổ sở: “Chú Chu, ừ, chú Chu……” Cô mềm mại từng tiếng từng tiếng van xin anh……
Môi Chu Tự Hoành cắn một cái trên lỗ tai cô, thở gấp nói: “Nói, sau này còn dám nói ly hôn với anh không, hả? Cô nhóc chết tiệt này, em phản rồi, dám nói ly hôn……” Dục vọng cọ xát ở bên ngoài của cô, cố chấp muốn có câu trả lời: “Vợ, nói chuyện, nói xong, anh liền cho em, bằng không, hôm nay cả hai ta cứ như vậy mà hao tổn.”
Hựu An tứcchịu được, ông chồng này quả thật là lợi dụng lúc người ta gặp khó khăn, đoán chừng là ghi hận vừa rồi bắt anh ký gia quy nè, lúc này liền ‘công báo tư thù’. Cô muốn đẩy anh ra, lại thấy ánh lửa trong mắt như muốn thiêu sống cô, cuối cùng vẫn không chịu nổi, lí nhí thốt lên hai tiếng: “Không dám, không dám…… A……”
Chu Tự Hoành hung hăng đẩy
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




