watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

LAZADA - Mua Sắm Online
Mua sắm trực tuyến với giá rẻ nhất tại Lazada
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 16:32 - 19/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 9234 Lượt

vào, đẩy thật mạnh, càng lúc càng mạnh, càng lúc càng nhanh, khiến tiếng rầm rì của Hựu An bay mất. Rất nhanh, một luồng khí nóng trong cơ thể dồn dập xông ra, trước mắt trắng bệch, toàn thân giống như bị rút gân cốt, mềm nhũn xuống. Trong dư vận co rút không ngừng, cơ thể mềm yếu mới phát hiện, Chu Tự Hoành không có chút dấu hiệu mềm đi nào.

Một chút hơi sức Hựu An cũng chống đỡ không nổi, nhắm mắt lại, không có ý định để ý tới anh. Chu Tự Hoành nhìn cô như vậy, cúi đầu hung hăng cắn một cái lên khóe miệng mềm mại, Hựu An đau mà mở mắt ra, Chu Tự Hoành nói: “Vợ à, cơ thể của em đẹp không thể tả, ông xã nhỏ của em còn kích động này……”

Hựu An nhỏ giọng làm nũng cầu xin anh: “Chú Chu, người ta mệt mỏi, muốn ngủ……” Chu Tự Hoành cười: “Vợ à, em ngủ thì cứ ngủ, anh dày vò kệ anh”. Nói xong, hai cánh tay cắm vào khuỷu chân của cô chống lên thật cao. Cả người cô dâu nhỏ mềm mại giống như không có xương, hai cái chân trắng mịn gác trên cánh tay, theo tần số cử động của anh mà rung động, rất câu hồn, khiến cho động tác của Chu Tự Hoành càng thêm hung ác. Bàn tay to mở ra, bắt được cái mông của cô dâu nhỏ, từng phát từng phát đẩy vào, vừa sâu vừa mạnh.

Hựu An không khỏi trợn mắt một cái, ông chồng này nói để cho cô ngủ. Anh như vậy cô có thể ngủ được ư! Chu Tự Hoành đâm vài chục cái vẫn chưa đã ghiền, từ trên ghế sofa đứng xuống đất, đem hai chân cô dâu nhỏ vòng ngang hông mình, bắt đầu công kích thật nhanh, công kích hơn chục cái, lại đem cô dâu nhỏ lật qua, túm một cẳng chân của cô lên, từ phía sau đẩy vào.

Hựu An cảm thấy mình sắp bị ông chồng già này phá hủy. Kỳ thực tính ra cũng đã bốn ngày không làm, anh bận hoàn thành chuyện trong bộ đội, lại bận việc mẹ con Lưu Kim Yến. Mỗi ngày, lúc trở về đều đã muộn, cô đã sớm ngủ, đã nhiều lần anh muốn sáp tới gần, mưu đồ bất chính, đều bị Hựu An nghiêm nghị cự tuyệt. Tâm lý Hựu An không thoải mái, sao còn có tâm tư làm cái này.

Mặc dù nói ly hôn cũng chỉ là tức giận nhất thời, nhưng nếu như nh ngày như trước còn kéo dài nữa, Hựu An cảm thấy chuyện ly hôn cũng sẽ không xa.

Mới bốn ngày mà người đàn ông này giống như đói bụng bốn năm, hơn nữa thể lực quá tốt, tựa như uống thuốc kích thích. Hựu An không biết bọn họ giằng co bao lâu, chỉ nhớ, sau khi dày vò đến cùng trên ghế sofa, cô rất không có tiền đồ ngất đi. Sau đó, lúc tỉnh lại, thân thể vẫn còn kịch liệt đung đưa, địa điểm đã từ ghế sofa chuyển đến trên giường trong phòng ngủ. Lúc Hựu An cảm giác mình sắp bị người đàn ông bóp vụn, vụn thành từng mảnh, sau vô số lần giằng co, rốt cuộc anh cũng gầm nhẹ, làm xong.

Tiền gần lên hôn mắt cô, mũi cô, miệng nhỏ của cô, hôn cả cổ, cằm, xương quai xanh, bụng…… của cô. Dù sao cả người đều bị người đàn ông này hôn một lần, giống như tắm nước miếng. Một ít hơi sức Hựu An thật cũng không còn, cả hơi sức cử động đầu ngón tay cũng thiếu, nhắm mắt lại mặc kệ anh.

Chu Tự Hoành hôn đủ vốn, mới ôm cô đi tắm. Sau khi dọn dẹp lưu loát xong, nằm xuống, Hựu An đã khốn đốn đến nổi không thể mở mắt, trước khi ngủ mất, nhớ là bên ngoài cửa sổ trời cũng sụp tối.

Ngủ thẳng một giấc tới mười giờ tối mới tỉnh lại, vừa mở mắt đã nhìn thấy Chu Tự Hoành đứng ở trước cửa sổ gọi điện thoại, chỉ mặc quần short lính, trần nửa người trên, đường cong kiên cố hoàn mỹ bày biện ra

dưới ánh đèn trên tường, giống như pho tượng Davy, tràn đầy sức lực và hoàn mỹ.

Ước chừng ý thức được sau lưng có động tĩnh, Chu Tự Hoành quay đầu lại cười cười, nhanh chóng nói vào điện thoại: “Như vậy nhé, tôi bảo tiểu Triệu trong đội qua một chuyến. Cô ấy là quân y, bạn học của cô ấy là chủ nhiệm khoa Huyết học, tương đối chuyên nghiệp. Tôi có nhiệm vụ quan trọng trong đội không đi được, cứ vậy trước đi.”

Chu Tự Hoành đặt điện thoại xuống, lại gần, chùn chụt hôn một cái: “Vợ, em tỉnh rồi, em xem anh có ngoan không, Lưu Kim Yến gọi điện thoại, anh bảo tiểu Triệu trong đội qua, anh ở nhà với vợ anh.”

Hựu An hừ một tiếng, nói: “Cái này là trước mặt em, sau lưng em anh đi đâu làm sao em biết?” Chu Tự Hoành không có cách chỉ một cái lên cái mũi nhỏ nhọn của cô: “Cô nhóc, lỗi chồng em cũng đã nhận, tự kiểm cũng đã viết, gia quy cũng đã ký, em còn muốn thế nào, chẳng lẽ bắt chồng của em quỳ bàn giặt đồ, em mới hết giận sao!”

Hựu An bĩu môi: “Quỳ bàn giặt đồ là còn có lợi cho anh, phải bắt anh quỳ bàn chông. Hôm nào em phải mua một cái, đặt ở cửa, nếu anh lại phạm sai, lần sau sẽ bắt quỳ ở cửa ra vào, không cho vào nhà.”

Chu Tự Hoành cắn cái miệng nhỏ nhắn của cô một hớp: “Cô nhóc không có lương tâm, rời giường đi! Cơm cũng làm xong rồi, cả ngày em chưa ăn gì, sau này bị ốm, không phải anh lại đau lòng sao.”

Hựu An nói: “Đừng nịnh bợ! Chú Chu, em nghiêm trọng cảnh cáo anh, lúc này nể tình anh sai phạm lần đầu, lại là vô tình mắc phải, em đại nhân đại lượng tha thứ cho anh một lần. Nhưng mà, hiện tại anh cũng biết Lưu Kim Yến đối với anh không đơn thuần. Nếu như anh lại cận kề cô ta, em thật sự rất bài xích, em hận điều này nhất, càng không thể chịu đựng được.”

Trong lòng Chu Tự Hoành cũng biết, từ việc chín năm Hựu An cũng không tha thứ cho mẹ cô là có thể nhìn ra. Cô nhóc này hễ cố chấp là không nhận người thân, với mình thật coi là đã rất tha thứ rồi, bất quá tính chất việc của mình và mẹ cô không giống nhau!

Đối với tâm tư của Lưu Kim Yến, Chu Tự Hoành thật không thể giải thích được vì sao, cũng không biết cô ta nghĩ thế nào. Nếu như cô ta không phải là vợ sắp cưới của Phùng Cương, Chu Tự Hoành tuyệt sẽ không nhìn cô ta một cái. Đúng, Lưu Kim Yến thật xinh đẹp, nhưng phụ nữ xinh đẹp rất nhiều. Người duy nhất khiến anh không nhịn mà muốn có được, muốn ôm vào lòng mà yêu thương cũng chỉ có vợ anh. Phụ nữ đều ghen tỵ, trong nhà có bình dấm chua nhỏ như vậy, xem ra sau này mình thực sự phải chú ý một chút, nếu không tại sao mà chết cũng không biết.

Lưu Kim Yến cắn cắn môi để điện thoại xuống, vừa ngẩng đầu, thấy mẹ Phùng đứng ở cửa nhìn cô. Mẹ Phùng đi tới ngồi bên cạnh cô thở dài nói: “Ban đầu lúc thằng Cương chết, các con còn chưa đăng ký, mẹ đã nói con còn trẻ, đừng để đứa bé liên lụy đến cả đời của con. Lúc đầu con cũng đã nghĩ thông, nói không cần đứa bé này, sau đó lại nhất định phải sanh ra. Kim Yến, ở đây không có người ngoài, chỉ có hai mẹ con mình, không cần phải che giấu. Mẹ biết rõ tính khí thằng Cương không tốt, hai tháng trước khi chết, hai người các con vì chuyện nhà cửa mà gây gổ. Không phải là không cho các con mua nhà mới, mà thật không có tiền. Cha của thằng Cương chết sớm, mẹ một mình nuôi nó lớn lên, cũng không tích lũy được nhiều tiền. Mua căn nhà nhỏ cho các con còn phải đi vay, lúc con muốn mua nhà, chúng ta thật sự không mua nổi. Thằng Cương chết rồi, mặc dù mẹ rất khổ sở, nhưng sau đó suy nghĩ lại một chút, nói không chừng đối với con là chuyện tốt. Con trẻ tuổi xinh đẹp, sẽ tìm được một người đàn ông mà gả, nói không chừng còn tốt hơn. Mẹ thật sự không nghĩ con nhất định phải sanh Yến Tử cho bằng được. Yến Tử là cháu nội của mẹ, đương nhiên mẹ hi vọng con bé thật tốt. Nhưng người sống phải có lương tâm, con xem con dạy đứa bé những lời đó, còn ra cái thể thống gì. Tâm tư đó của con, vẫn nên sớm kiềm chế! Đừng nói Tự Hoành đã kết hôn rồi, Hựu An lại là cô gái tốt; cho dù cậu ta chưa kết hôn, con và cậu ta cũng không hợp. Người sống ở đời, quan trọng nhất là phải tự lượng sức mình, chuyện với không tới thì đừng nghĩ nữa, có nghĩ cũng bằng không. Mẹ vẫn nói câu đó, nếu con muốn đi bước nữa, hiện tại cũng không muộn. Nếu ngại Yến Tử là một gánh nặng, thì để lại chỗ mẹ. Tuy mẹ có bệnh, nhưng cũng không đến nỗi không nhúc nhích được, còn có thể chịu đựng sống thêm vài chục năm nữa, đến lúc đó Yến Tử cũng đã lớn. Con đừng chậm trễ, tuổi con còn quá trẻ, phí hoài như vậy không nên. Nghe mẹ nói một câu, đừng tìm Tự Hoành nữa, có thể giúp hay không người ta đều giúp rồi! Phụ nữ chúng ta, mặc dù không dễ sống, nhưng cũng phải giữ một chút thể diện! Con tự suy nghĩ thật kỹ, mẹ ra ngoài đây.”

Lưu Kim Yến nghe mẹ Phùng nói mà vẻ mặt khó dò. Trước kia lúc cùng anh Cương tìm hiểu, mẹ anh Cương đã không đồng ý. Lúc ấy cô chỉ muốn một người ngoại ngoại tỉnh như mình có thể trở thành cư dân của thành phố này, trừ anh Cương cũng không còn lựa chọn nào khác. Sau khi anh Cương chết, trong phút chốc cô nhìn thấy Chu Tự Hoành, mới biết được, trên cõi đời này còn có người đàn ông tốt như vậy.

Chỉ là, Lưu Kim Yến là một người thông minh. Hôm nay Chu Tự Hoành quẳng xuống một lời, cùng với vừa rồi sau khi cô thử gọi điện thoại thăm dò, phản ứng của anh, Lưu Kim Yến rất rõ ràng. Một ít ý nghĩ làm trò ban đầu của mình không còn giá trị, cô bắt đầu nghiêm túc suy nghĩ lời mẹ Phùng nói. Tình cảnh của mình bây giờ, nếu như Chu Tự Hoành đã mặc kệ, cô cũng chỉ có thể nghĩ cách khác. Mình bây giờ vẫn chưa tới 30, thật không thể cứ như vậy mà uổng phí.

Chương 30-40

☆, Chương 39

“Hựu An bị ông xã của cô tưới ướt đến nguôi giận rồi sao! Thứ năm tuần trước, đâu có gật và cười liên tục thế này,

Trang: [<] 1, 47, 48, [49] ,50,51 ,61 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT