watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

Speed Video Downloader - Android
Tải Video Từ Youtube Nhanh Và Miễn Phí
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 16:32 - 19/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 9219 Lượt

lỗi, để tỏ thành ý xin lỗi của tôi, lên xe đi, tôi cho cô đi nhờ một đoạn.”

“A!” Hứa Hựu An không nghĩ thủ trưởng dễ nói chuyện như thế. Ngẩng đầu nhìn trời một chút, cảm thấy mình sẽ không thoát được cơn mưa, kéo cửa phía ghế lái phụ ra, ngồi lên.

Chu Tự Hoành liếc ngang cô một cái, nắm một cái khăn lông lớn ở phía sau ném cho cô, Hứa Hựu An lí nhí nói một câu: “Cám ơn thủ trưởng.”

“Thủ trưởng?” Chu Tự Hoành không khỏi bật cười: “Bình thường em cũng xưng hô như vậy với Giang Đông sao?” Câu nói đầu tiên của Chu Tự Hoành giống như ngòi nổ, Hứa Hựu An nhanh chóng trợn to mắt, lông mao cả người mới vừa xẹp xuống, vèo một cái liền dựng lên, vẻ mặt phòng bị hỏi: “Anh biết Giang Đông?”

Chu Tự Hoành nhìn bộ dạng ấy của cô, không nhịn được đưa tay ra, kéo 1 góc khăn lông lớn trong tay cô qua, rất tự nhiên lau gương mặt cho cô : “Nơi này có bùn. Tôi và Giang Đông cùng ở quân khu này, sao tôi có thể không biết lá bài chủ chốt – cục trưởng cục trinh sát chứ?”

Hứa Hựu An căn bản không chú ý động tác nhỏ này của anh rất không thích hợp, quay đầu lại nhìn đường về: “Nhà anh cũng ở đây? Vậy cha anh khẳng định cũng là thủ trưởng lớn?”

Chu Tự Hoành gật đầu một cái: “Cũng không khác cha của Giang Đông lắm. Tiểu nha đầu, có thể nói cho tôi biết quan hệ của em và Giang Đông không?” Hứa Hựu An cắn cắn môi: “Tôi không biết thủ trưởng cũng hiếu kỳ như vậy.”

Chu Tự Hoành vui vẻ: “Phải, em không thích thì đừng nói, đây cũng không phải là bí mật quân sự gì, tôi cũng không thể nghiêm hình bức cung với em……” Điện thoại trong túi xách Hứa Hựu An vang lên, Hựu An lấy ra, chưa trực tiếp nhìn liền tắt máy, nhưng Chu Tự Hoành nhìn thấy, còn nhìn thấy đó là số của Giang Đông.

Với hiểu biết của anh về Giang Đông, không thể bởi vì nha đầu này cắt điện thoại mà liền thôi. Giang Đông và anh đều có một điểm giống nhau, chỉ cần nhận thức đúng mục tiêu, không đạt mục đích quyết không bỏ qua, vô luận là người hay việc.

Quả nhiên, điện thoại di động lập tức lại vang lên, một lần lại một lần. Hứa Hựu An cau mày, cuối cùng không thể nhịn được nữa, nghe máy, vừa bấm nút, liền nghe thấy giọng Giang Đông bên kia: “Hứa Hựu An, em ở đâu?” “Không mượn anh xen vào.” Cái miệng nhỏ nhắn của Hứa Hựu An nhếch lên liền thốt ra một câu như vậy. Chu Tự Hoành không khỏi chau chau mày.

Giang Đông thật tức giận. Đuổi theo Hứa Hựu An, chạy mãi cho đến nhà trọ cô cùng bạn bè thuê chung, nhấn chuông cửa nửa ngày, Tề Giai Kỳ mới ngủ mắt mông lung, ngáp liên tục đi ra ngoài, nói với anh: “Hựu An? Hựu An chưa về mà!”

Thế Giang Đông mới biết mình bị nha đầu kia đùa bỡn. Đường đường là cục trưởng cục trinh sát, lại bị tiểu nha đầu đánh lạc hướng. Ngồi trên xe, châm một điếu thuốc, trực tiếp điện thoại cho tiểu nha đầu. Khó khăn lắm mới nghe máy, tiểu nha đầu lại trực tiếp tống choGiang Đông cắn răng nghiến lợi nói: “Hứa Hựu An, anh hỏi em lần nữa, em ở đâu?”

m thanh này, cách microphone Chu Tự Hoành cũng có thể nghe được. Tiểu nha đầu này thật đem Giang Đông chọc cho nổi điên. Thấy rằng nếu là cấp dưới của Giang Đông, lúc này đã sợ run rồi. Nhưng nha đầu này thì sao, hừ một tiếng, cái miệng nhỏ nhắn mấp máy: “Anh muốn nhúng tay vào sao.” Sau đó trực tiếp tắt máy.

Trong đầu Chu Tự Hoành không khỏi lơ đãng xuất hiện tình cảnh Giang Đông bị tức giận sôi gan. Nói thật, suốt 36 năm, anh chưa từng thấy. Nhưng mà anh vẫn cảm thấy cần thiết nhắc nhở nha đầu này một cái: “Nếu như bây giờ Giang Đông muốn tìm em, tôi nghĩ anh ta nhất định sẽ ôm cây đợi thỏ.”

Hứa Hựu An nghiêng đầu nhìn anh: “Anh giống như rất hiểu anh ta?” Chu Tự Hoành nhếch miệng cười, ánh mắt lấp la lấp lánh: “So với em nghĩ còn hiểu hơn, anh ta rất lợi hại, nhưng mà, anh ta từng là bại tướng dưới tay tôi.”

Hựu An ngạc nhiên chốc lát, ánh mắt xẹt qua cầu vai anh, mắt chợt sáng lên: “Anh kết hôn chưa?” Chu Tự Hoành vui vẻ: “Chưa, sao vậy, em cũng muốn giới thiệu đối tượng cho tôi?” Hựu An lắc đầu một cái: “Không, tôi muốn tự đề cử mình, anh cảm thấy tôi thế nào?”

☆, Chương 6

Chu Tự Hoành cũng không thể nào ngờ, mình lại bị tiểu nha đầu ném cho vấn đề này. Hơn nữa nha đầu này rõ ràng chính là rắp tâm không tốt, hiển nhiên không phải là coi trọng anh, lý do

lớn nhất có thể là vì đối nghịch với Giang Đông. Cô căn bản cũng không muốn giấu giếm động cơ, sao anh có thể không nhìn ra. Việc này đối với Chu Tự Hoành luôn luôn được khen là lòng tự trọng biến thái, có chút bị thương.

Chỉ là tiểu nha đầu dùng đôi mắt to như lưu ly sáng trong nhìn chằm chằm hỏi anh: tôi thế nào? Trong lòng Chu Tự Hoành liền chập chờn một chút, có một giây cảm giác động

Suy nghĩ một chút, Chu Tự Hoành cũng cảm giác mình buồn cười. Đã 36 tuổi rồi, cũng không phải là thiếu niên u mê gì, thế nhưng bởi vì một câu nói đùa bề ngoài của tiểu nha đầu mà dao động.

Chu Tự Hoành cười như không cười nhìn cô, nhìn Hựu An lo lắng, cúi đầu, một hồi lâu mới rầm rì ra mấy chữ: “Cái đó, tôi, tôi đùa thôi……”

Từ góc độ của Chu Tự Hoành có thể thấy rõ ràng cái cổ trắng nõn của cô dần nhuộm thành màu hồng phấn, giống như hoa đào trong núi nở rộ vào ngày xuân, thanh lệ mê người.

Chu Tự Hoành đem xe dừng ở bên đường, mở miệng nói: “Ngẩng đầu lên, nhìn tôi.” Giọng nói của anh không cứng rắn, mạnh mẽ giống Giang Đông, nhưng lại mang theo khí thế ra lệnh không khác biệt. Hựu An không tự chủ được ngẩng đầu lên, vừa ngẩng đầu liền chìm vào trong ánh mắt của anh, bên tai nghe anh nói rõ ràng: “Tiểu nha đầu, tôi không diễn trò với người khác, hiểu chưa?”

Hựu An không thể nói gì, khuôn mặt nhỏ nhắn càng đỏ, cái miệng nhỏ nhắn vẫn quật cường như cũ, nói: “Ai chứ, ai thèm đóng kịch?” Lúc này Chu Tự Hoành chợt cười nhẹ một tiếng: “Thật là một tiểu nha đầu……”

Hựu An lớn tiếng phản bác: “Tôi không phải là tiểu nha đầu, tôi đã 24 rồi, đã sớm không còn là đứa bé.” Chu Tự Hoành chau chau mày, bỗng nhiên nói: “Em là em kế của Giang Đông?!” Tuy là nghi vấn, lại vô cùng khẳng định.

Chu Tự Hoành từng nghe Thái hậu nhà anh đề cập tới chuyện nhà họ Giang. Tiệc cưới của chú Giang, ba mẹ anh cũng đi dự, lúc về lại nói đến chuyện cô em kế của Giang Đông đại náo hôn lễ. Mẹ anh nói: “Aizz! Là một cô bé rất xinh đẹp, chỉ là quá bướng bỉnh! Đủ khiến ông Giang đau đầu.” Sau lại nghe nói Giang Đông cũng không đối phó nổi. So sánh trước sau, Chu Tự Hoành có thể hoàn toàn khẳng định nha đầu bướng bỉnh này chính là cô em kế trong t

truyền thuyết của Giang Đông.

Hựu An cắn cắn môi: “Tôi không phải là em gái của anh ta, tôi và anh ta không có quan hệ gì.” Chu Tự Hoành trầm ngâm một hồi lâu bỗng nhiên nói: “Tôi tiếp nhận tấm lòng yêu thích, tự tiến cử của em, chỉ là, tôi không có thời gian cũng không rãnh rỗi nói chuyện yêu đương với em. Về việc là đối tượng, nếu như em đồng ý, chúng ta trực tiếp đăng ký kết hôn. Tôi cho em thời gian một tháng để suy nghĩ. Một tháng sau, nếu như em không thay đổi chủ ý, chúng ta liền kết hôn. Nói rõ lần nữa, tôi không có tâm tình diễn trò với em! Kết hôn, em chính là bà xã của Chu Tự Hoành tôi, không thương lượng, không giảm giá. Cho nên, em phải suy nghĩ kỹ càng.”

“Chu Tự Hoành?” Đối mặt với Chu Tự Hoành như vậy, Hựu An chợt nhớ, chỉ vào anh, nói: “Anh là Binh Vương – Trung tá năm ngoái bị thương lúc diễn tập quân sự?”

Chu Tự Hoành nhếch nhếch khóe môi: “Thật cao hứng rốt cuộc em cũng nhớ ra. Xem ra chúng ta rất có duyên.” Nói xong, nổ máy xe: “Bà xã tương lai, có phải hiện tại em nên nói cho tôi biết địa chỉ nhà em không?”

“Bà xã tương lai?” Nghe anh hài hước gọi, khuôn mặt nhỏ nhắn của Hựu An nóng lên, thân thể không được tự nhiên giật giật: “Tôi, tôi còn chưa đồng ý với anh.” Chu Tự Hoành chau chau mày: “Sao tôi lại nhớ, là em cầu hôn trước mà.”

Hựu An tức giận nhìn anh, chợt phát hiện, múa mép khua môi với người đàn ông này, cô vĩnh viễn không chiếm được thế thượng phong. Người này am hiểu lòng người, mỗi một câu cô nói, anh cũng nhớ vô cùng rõ ràng. Hơn nữa, tốc độ phản ứng rất nhanh, người đàn ông này quá thông minh, thông minh đến mức đáng sợ.

Hựu An bắt đầu kỳ quái, sao mất thời gian dài như vậy mới nhớ tới anh. Chu Tự Hoành không phải là loại đàn ông người ta có thể dễ dàng quên. Năm ngoái, lần Hựu An tham gia diễn tập đối kháng đạn thật trong vùng núi đó, anh chỉ huy phân đội lính điều tra đặc chủng. Mười người cương quyết khiến toàn quân phe Đỏ bị diệt. Ở dọc khu bắn đạn thật, đạn lạc quẹt qua làm bị thương cánh tay anh, bèn được đưa đến bệnh viện dã chiến xử lý.

Lúc ấy cô còn là một thực tập sinh. Đúng lúc y sĩ trưởng không có ở đó, cô chỉ có thể nhận nhiệm vụ lúc lâm nguy khâu vết thương cho anh. Không biết có phải khí thế anh quá mạnh mẽ hay không, mà y tá quên chích thuốc tê. Chu Tự Hoành cũng không lên tiếng, thậm chí ngay cả chút phản ứng đau đớn cũng không có. Chờ vết thương được khâu xong, băng bó kỹ càng, y tá mới phát hiện quên chích thuốc tê.

L

Trang: [<] 1, 5, 6, [7] ,8,9 ,61 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT