watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

Phần mềm lướt web - UC Web MINI
Lướt web nhanh hơn và tiết kiệm tới 95% chi phí.
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 16:32 - 19/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 9224 Lượt

người cũng bị dọa sợ. Lúc bấy giờ Chu Tự Hoành là Trung tá, đối với bác sĩ, y tá thực tập nho nhỏ như bọn họ mà nói, quả thực còn lớn hơn thủ trưởng. Hai người nơm nớp lo sợ mấy ngày, chờ xử phạt. Nhưng thật lâu cũng không có động tĩnh, y tá đó chính là Triệu Thiến.

Sau đó vô số lần Triệu Thiến nói với cô: “Không trách được mọi người đều nói Binh Vương biến thái! Trong đầu Trung tá Binh Vương đó, đúng là biến thái trong biến thái. Cô khâu vết thương cho mà anh ta cũng không phản ứng, giống như không phải là cánh tay của anh ta.”

Đoạn ký ức này bị hai người quên lãng rất nhanh. Không nghĩ tới, một năm sau lại gặp nhau dưới tình huống này. Hựu An rốt cuộc mười phần khẳng định trình độ của anh rất lợi hại, càng tin tưởng Giang Đông cũng không phải là đối thủ của anh. Bởi vì dù Giang Đông lạnh lùng nhưng không biến thái bằng anh.

Xe vững vàng dừng lại, ánh mắt Chu Tự Hoành dừng trước mặt: “Tiểu nha đầu, anh kế em đang ở phía trước.” Trong nháy mắt, thân thể Hựu An buộc chặt, nhìn ra ngoài cửa sổ. Quả nhiên, xe jeep của Giang Đông dừng ở cửa nhà cô.

Giang Đông chậm rãi nheo mắt lại nhìn chiếc Hummer chạy tới. Đây là xe của Chu Tự Hoành. Xe ngừng lại, thấy rõ người trong xe, Giang Đông nhíu chặt lông mày, nhảy xuống xe đi tới, kéo cửa bên ghế lái phụ ra, đem Hựu An kéo xuống đẩy ra phía sau mình, nhìn Tự Hoành đề phòng: “Sao lại là anh, sao hai người lại đi cùng nhau?”

Tư thái của Giang Đông chính là gà mẹ che chở gà con, khiến Chu Tự Hoành cười cười đùa giỡn. Nụ cười của anh rơi vào trong mắt Giang Đông, Giang Đông đột nhiên cảm thấy có chút chật vật khi bị nhìn thấu: “Hựu An, em lên nhà trước đi.”

Hứa Hựu An chần chờ nhìn nhìn Giang Đông, lại nhìn Chu Tự Hoành một chút. Chu Tự Hoành cười gật đầu một cái: “Đi đi! Tắm nước nóng, ăn một chút gì đó, ngủ một giấc thật ngon.”

Hựu An ừ một tiếng, xoay người vào cửa nhà. Vào nhà liền vọt vào phòng, vén lên một góc màn cửa sổ nhìn xuống. Hai người vẫn còn đứng trong mưa, như vậy thật lâu, ai cũng không nhúc nhích.

Giang Đông trầm mặt: “Sao Hựu An lại ở trên xe cậu?” Ánh mắt Chu Tự Hoành lóe lóe: “Nếu tôi nói nhặt được trên đường, cậu có tin không?” Giang Đông trầm mặc một hồi lâu: “Cô ấy đã nói gì với cậu?” Chu Tự Hoành nói: “Giang Đông, tôi nhắc nhở cậu, dù Hựu An là em gái cậu, nhưng cô ấy đã không còn là đứa bé, không cần cái gì cũng phải báo với cậu!”

Giang Đông cảnh giác hỏi: “Có ý gì?” Chu Tự Hoành chợt cười: “Đừng khẩn trương, không có ý gì, chỉ là nhặt được tiểu nha đầu nhếch nhác mà thôi.” Nói xong, cúi đầu nhìn đồng hồ: “Không còn sớm, tôi phải về bộ đội.” Xoay người lên xe, hạ cửa sổ xe xuống, Chu Tự Hoành vươn một tay thủ thế: “Giang Đông, gặp lại trên chiến trường.”

Xe Chu Tự Hoành biến mất trong màn mưa thật lâu, Giang Đông vẫn nghiêng người ngẩng đầu. Rèm hoa nhỏ ở cửa sổ lầu hai nhanh chóng lóe lên một cái, che che ẩn ẩn.

Giang Đông cũng không biết mình bị làm sao, có lẽ là trực giác quân nhân. Năm đó lúc biết Hựu An và Trần Lỗi yêu nhau, anh cũng không có loại cảm giác hiện tại này. Trong tiềm thức, Giang Đông cảm thấy, Trần Lỗi và Hựu An yêu nhau, tựa như con nít ranh, sẽ không nên chuyện. Cho nên, dù mỗi ngày hai người đều ở cùng một chỗ, Giang Đông cũng không coi là quan trọng.

Nhưng hôm nay Chu Tự Hoành đưa Hựu An một chuyến, anh liền bắt đầu lo lắng. Bởi vì anh hiểu Chu Tự Hoành rất rõ. Nếu nói Giang Đông anh kiêu ngạo, thì Chu Tự Hoành hoàn toàn được xưng tụng là vô cùng kiêu ngạo. Hơn nữa, anh ta cũng không phải là gã đàn ông thích xen vào chuyện thiên hạ, đừng nói đến việc nửa đường cho người xa lạ đi nhờ xe. Đây không phải là phong cách của Chu Tự Hoành.

Giang Đông về đến nhà, tắm rửa xong vẫn còn đang suy nghĩ chuyện này. Lúc Giang Thành tiến vào, phát hiện con trai nhìn ngoài cửa sổ không biết nghĩ gì, nghĩ đến nhập thần. Điếu thuốc trong tay cháy tới ngón tay cũng không có cảm giác.

Giang Thành đem thuốc trong tay anh lấy xuống, đặt vào trong gạt tàn, ngồi xuống đối diện anh hỏi: “Sao vậy? Có tâm sự?” Tính tình Giang Đông có chút trầm muộn, rất nhiều việc không hề nói ra. Tạo nên tính tình như vậy, có quan hệ rất lớn với gia đình không vẹn toàn của bọn họ. Đối với đứa con trai này, Giang Thành vẫn thủy chung mang một phần áy náy.

Con trai rất xuất sắc, thành tựu hôm nay của anhhoàn toàn loại bỏ nhân tố bối cảnh, nhưng Giang Thành biết, dựa vào bối cảnh, tuyệt đối không tạo được Giang Đông ưu tú như vậy. Chỉ là có lúc, tính tình quá mức cứng rắn bền bỉ, cũng không phải là chuyện tốt. Không phải tất cả mọi chuyện đều có thể dùng cách như bộ đội trên chiến trường để giải quyết. Thế thái nhân tình, tình cảm gia đình, những thứ này đều cần rất nhiều tình thương. Mà với quan sát của Giang Thành, con trai có thể rất xem nhẹ tình thương. Nhưng Giang Thành lại không thể không chú ý đến lòng tự ái vô cùng lớn của con trai. Cho nên, có lúc vai trò người cha này cũng nắm không chặt.

Giang Đông lại đốt một điếu thuốc, hít một hơi rồi nói: “Hựu An về rồi.” Giang Thành nói: “Cha không hỏi Hựu An, là hỏi con. Năm nay đã 36 rồi, lúc nào thì con cho cha bồng cháu? Dì Thanh của con nói con gái một đồng nghiệp của dì cũng không tệ, là giáo viên trung học, hai mươi tám tuổi, nếu không thì hẹn……” Giang Thành nói chưa dứt lời, liền bị Giang Đông cắt đứt: “Cha, diễn tập sát bên rồi, ngày mai con phải trở về bộ đội, sao mà có thời giờ làm những việc này, sau này hãy nói!”

Giang Thành thở dài: “Giang Đông, không phải mỗi cặp vợ chồng đều giống cha và mẹ con. Mỗi người đàn ông đều phải trải qua quá trình yêu đương kết hôn sinh con, cuộc sống mới có thể đầy đủ. Làm quân nhân không phải là toàn bộ cuộc đời, con hiểu chưa. Được rồi, cha không dài dòng, dài dòng nữa, con lại không thích về nhà. Cha xem kế hoạch diễn tập lần này của các con, Tự Hoành là chủ lực của quân Xanh. Cấp dưới của Tự Hoành đều có thể lấy một địch trăm, huống chi trang bị lại hoàn mỹ. Súng máy 95 đấu với súng cối 81, sợ rằng quân Đỏ các con sẽ chịu chút thiệt thòi. Chỉ là thắng bại là chuyện thường của nhà binh, làm quân nhân, hơn nữa còn là chỉ huy, nhớ phải có tâm bình tĩnh, thắng không kiêu bại không nản.”

Giang Đông gật đầu một cái: “Con rõ mà, cha đi ngủ đi!” Sau khi Giang Thành ra ngoài, Giang Đông liền nghĩ tới Hựu An. Muốn chờ diễn tập quân sự lần này kết thúc, tìm thời gian rãnh nói chuyện cặn kẽ một chút với tiểu nha đầu. Không phải sư trưởng đã từng nói với bọn họ, thấu hiểu rất quan trọng sao! Suy nghĩ cẩn thận một chút, thiếu sót giữa anh và Hựu An cũng chính là chưa thấu hiểu nhau.

Tự Hoành nói cũng có đạo lý nhất định. Có lẽ chính là nhiều năm qua, anh thủy chung vẫn xem Hựu An như đứa bé mà đối đãi. Thân phận của hai người như vậy, càng khiến tâm lý Hựu An ngoan cường chống đối lâu như vậy.

Giang Đông nhớ tới ánh mắt Hựu An ong nháy mắt nhìn Tự Hoành, cái loại mập mờ cùng thân cận vô hình đó, khiến trong lòng Giang Đông không thoải mái, như bị một tảng đá chận lại.

Chương 7-8

☆, Chương 7

Mấy ngày mưa khiến cho địa hình vùng núi Tùng Lâm vốn phức tạp, càng t

hêm phức tạp khó đi. Hơn nữa bây giờ là ban đêm, bởi vì mưa bụi cùng độ ẩm, mà nhiệt độ cực thấp. Tự Hoành mang người lẻn vào khu vực phòng thủ của Quân Đỏ. Ẩn núp trong khu vực phòng thủ của Quân Đỏ suốt một ngày một đêm, đợi đúng giờ khắc là phát động công kích.

Cấp dưới của Chu Tự Hoành chia ra thành bốn phân đội nhỏ, từ bốn phương tám hướng cùng nhau phát động công kích. Chỉ là an bài tuyến công kích lần này, Chu Tự Hoành đã nhịn suốt cả một buổi tối. Nếu không biết nơi này do cục trinh sát của Giang Đông trấn giữ, anh cũng không thèm phí nhiều hơi sức như vậy.

Mặc dù trong miệng Chu Tự Hoành nắm chắc phần thắng, nhưng trong lòng cũng rất rõ ràng. Giang Đông nói rất đúng, cục trinh sát cũng không phải chỉ có cái vỏ. Chu Tự Hoành cũng là từ nơi này mà ra, biết rất rõ bên trong cục trinh sát ẩn giấu nhân tài; nhân tài tiềm tàng; ngọa hổ tàng long; không thể xem thường, hơn nữa lại có Giang Đông.

Hai người đối với chiến thuật, chiến lược, tâm lý, chiến tích, thậm chí thói quen của nhau, cũng rất rõ ràng. Lợi là ở chỗ biết người biết ta, nhưng đây cũng là uy hiếp và nhược điểm lớn nhất.

Chu Tự Hoành nhìn đồng hồ, đã đến lúc công kích. Nòng súng máy 95 trong tay đưa lên miệng hố, dưới sự che chở của cỏ dại trên đầu, xuyên qua ánh sáng nhạt của ống ngắm, nhắm ngay mục tiêu quan trọng phía trước. Bắn ra mấy phát, đều trúng mục tiêu.

Thân hình anh như điện, nhanh chóng ra khỏi hố. Dưới sự che chở của quần áo ngụy trang tác chiến, hướng phía bên cạnh, nhanh chóng di chuyển, đồng thời bắn ra mấy phát đạn, lại đem mấy người đá ra khỏi cuộc diễn tập.

Các binh sĩ hỗ trợ nhau, đây là phong cách tác chiến của đại đội điều tra đặc chủng. Tiếng súng vang lên, cả vùng núi Tùng Lâm tràn ngập từng đợt khói thuốc súng. Xen lẫn với cơn mưa phùn là bùn lầy trơn trợt dưới chân, lại cũng không cản trở được động tác mau lẹ của Chu Tự Hoành. Anh né tránh phạm vi súng bắn tỉa của đối phương, hướng vách núi phía bên kia nhanh chóng chạy đi.

Cùng lúc anh

Trang: [<] 1, 6, 7, [8] ,9,10 ,61 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT