|
|
Phần mềm lướt web - UC Web MINI
Lướt web nhanh hơn và tiết kiệm tới 95% chi phí. Tải Về Máy
|
thuận lòng muốn cùng hắn chung sống, chỉ vì mẫu thân không ưa tính cách tiểu thư của nàng, về sau lại do nàng không con dù hai người đã chung sống 3 năm, mẫu thân lập tức nạp tiểu thiếp Linh Lung, Cẩm Tú cũng bởi tính tình nóng nảy, cố chấp đến chết, thậm chí chấp nhận cái danh bất hiếu cũng không chịu để mẫu thân chèn ép, cuối cùng khiến trong nhà náo loạn.
Đinh Cẩm Tú ghen tỵ với Linh Lung, càng không muốn Linh Lung sinh con trước nàng, liền âm thầm cho Linh Lung uống thuốc tuyệt tử, điều này khiến cho Tạ mẫu rất giận dữ, sau khi phát hiện, bà muốn Tạ Ung bỏ vợ ngay lập tức, nếu không phải là bà kiêng kỵ Đinh Sĩ Chương lúc ấy còn là Tể tướng, có lẽ đã trở mặt luôn rồi.
Mà Linh Lung cũng không kém phần ác tính, nàng biết mình không thể sinh con, liền trực tiếp trả thù Thanh Đại đang mang thai, khiến Thanh Đại cũng đẻ non làm thân thể nàng chịu thương tổn, cuối cùng cũng không thể sinh con. Từ sau đó, hai tiểu thiếp của Tạ phủ cơ bản đã thành thùng rỗng kêu to.
Đối với Tạ mẫu mà nói, người làm vợ mà không thể đẻ con, nuôi cũng vô dụng. Ngược lại Cẩm Tú kiên trì để lại hai kẻ tuy vô dụng Linh Lung và Thanh Đại để tránh phiền hà, tránh cho người ngoài nói nàng là người đàn bà đanh đá không tha cho thiếp thất.
Dù sao trước khi Đinh Cẩm Tú qua đời, bên trong Tạ phủ đã vô cùng hỗn loạn, đủ loại tranh đấu ganh đua, Tạ Ung thường thấy đau đầu, có lúc tá túc trong quan phủ không trở về nhà.
Giờ hắn đã qua tuổi lập gia đình, không còn là thiếu niên nông nổi, không hề ngây ngốc chuyện nữ nhân thường tình nữa, hắn đã có đủ kinh nghiệm để dạy dỗ, hắn không muốn đi theo vết xe đổ, hắn không muốn để Nguyên Nghi Chi tiếp tục chịu bi kịch của Đinh Cẩm Tú.
Muốn đem tâm sự gửi vào đàn ngọc, tri âm vốn đã ít, đoạn nhạc này nào ai nghe thấu?
Hắn yên lặng nhiều năm như vậy, tìm kiếm nhiều năm như vậy, rốt cuộc cũng đoạn tang vợ, may mắn trong ngàn vạn người tìm được một người phù hợp với mình, hắn muốn bảo vệ thứ quan trọng này.
“Hài nhi biết mẹ làm tất cả đều vì muốn tốt cho hài nhi, người hài nhi yêu quý nhất trên đời này cũng là mẹ.” Tạ Ung nhẹ giọng nói “Cho nên những chuyện trước kia, đã qua rồi hãy cho nó qua đi.”
Ánh mắt Tạ mẫu càng thêm nhu hòa: “Ta biết con là đứa hiếu thuận, có thể hiểu được nỗi khổ tâm của ta.”
“Nhưng mẹ à, chốn quan trường phức tạp, chuyện nhà không giải quyết được rất dễ bị người ta nhạo báng, hài nhi nghĩ nhà mình tốt nhất nên an tĩnh, bớt cãi vã ganh tỵ sẽ tốt hơn.”
Tạ mẫu bĩu môi, muốn nổi giận, nhưng khi thấy con trai mình đã phơi bày cõi lòng như vậy, bà cũng không nỡ phát tác: “Là ta muốn náo loạn ư? Là ta lắm lời? Ta ăn no rỗi việc sao? Nếu không phải là do họ không hiểu chuyện, nếu không phải là ta nghĩ cho ngươi, ta tự mình sinh ra bực tức làm gì? Nói đi nói lại, ta vẫn thấy là vì ngươi đau lòng thay cho nương tử đúng không ? Nhưng ngươi cũng nên nghĩ, từ xưa đến nay nó đã mang tiếc khắc phu, đó cũng không phải là chuyện một chuyện hai, mà đã rất nhiều lần. Ngộ nhỡ ngươi gặp chuyện gì, làm sao ta có thể sống nổi?”
Tạ Ung nói: “Hài nhi sao dám lấy cái mạng nhỏ này ra đùa giỡn chứ?Hài nhi đã sớm xin cao tăng Hoàng Quốc tự cho chúng con một hợp bát tự, xứng đôi lắm. Nếu như thực so đo chuyện mệnh không hợp, khắc sanh mạng, thì do số mệnh hài nhi không tốt, là kẻ khắc phụ, người khắc vợ, có phải hài nhi cũng là sao chổi không ? Chiêu nhi thân thể vốn suy yếu, hài nhi chỉ cầu không khắc mạng nó là tốt rồi.”
“Phi! Phi! Phi! Nói xằng nói sao có thể nguyền rủa chính mình như vậy chứ! Con ta là nhân tài trăm năm có một, tốt số lắm! Mẫu thân đã coi mệnh cho ngươi, sinh đến đứa thứ bảy thứ tám, Tạ phủ ta ngày sau nhất định rất hưng thịnh.”
Tạ Ung mệt mỏi cười một tiếng “Cầu xa làm gì đến đứa thứ bảy thứ tám, hài nhi hiện tại chỉ trông mong những ngày an tĩnh, hài nhi cùng nàng dâu hiếu thuận với mẹ, mẹ cũng có thể vui vẻ một chút, như vậy là đủ rồi.”
Tạ mẫu phẫn nộ rút tay về, liền phỉ nhổ : “Được rồi được rồi, nói như vậy không khác nào ta là kẻ gây chuyện, là bà lão nhiều chuyện.”
Nước mắt Tạ Ung lẳng lặng lăn xuống , hoàn toàn im lặng, khiến người ta nhìn vào mà kinh sợ.
Tạ mẫu còn muốn lên mặt, nhưng cảnh hài nhi rơi nước làm bà sợ tới mức tay chân luống cuống, đành miễn cưỡng vỗ vai hắn, buồn bực: “Làm cá
cái gì vậy? Làm sao vậy? ? Mẹ đã nói gì sai sao?”
“Mẹ, hài nhi những năm qua quả thực mệt mỏi lắm.” Nước mắt Tạ Ung càng lúc càng tuôn nhiều, hắn cúi đầu, dùng sức xoa xoa gương mặt, “Hài nhi không phải không vâng lời người để mang tội bất hiếu, mẹ cũng biết mà? Nhưng hài nhi cũng không thể nào đối xử tệ với vợ mình được. Bị kẹp ở giữa mẹ và vợ, ngày qua ngày vô cùng mệt mỏi, nhà không còn là nhà, mà là chiến trường, hài nhi quá mệt mỏi, quá khổ sở rồi, những ngày như thế hài nhi không muốn thêm một chút nào. Mẹ, hài nhi quá thật rất đau lòng.”
Hốc mắt Tạ mẫu cũng đỏ, bà nhẹ nhàng vỗ vào người Tạ Ung, sau đó chán nản ngã xuống giường êm, chẳng lẽ những năm qua bà thực sự đã sai sao?
Bà một lòng vì con trai, tất cả mọi điều bà làm đều là vì nghĩ cho nó, tại sao cuối cùng lại thành ra thế này ?
Ban đầu bà cũng tràn đầy biết ơn trân trọng cô con dâu Đinh Cẩm Tú, nhưng Đinh Cẩm Tú ỷ vào nhà ngoại, vào cửa Tạ gia mà lúc nào cũng vênh váo đắc ý, bà không thể để cho con trai của mình luôn phải cúi mình hay dỗ dành vợ.
Tại sao à? Bà khổ cực nuôi con, may sao con bà lại là nhân tài trăm năm có một, tài hoa hơn người, anh tuấn bất phàm, được chính miệng hoàng thượng khen ngợi, chẳng lẽ lại phải chịu thua một nữ nhân? Chớ nghĩ chuyện đó là dễ dàng!
Giờ đây Đinh Cẩm Tú đã không còn, nghĩ lại bà cũng có chút cay nghiệt với nàng, Tạ mẫu không thể làm gì khác hơn là ngậm chặt miệng.
Bà biết mình bị hài nhi oán giận rồi, hơn nữa nỗi oán giận này đã tích tụ lâu ngày, nhưng Tạ Ung là một nam nhân có lương tâm, không muốn nói nhiều, còn rơi lệ ngay trước mắt mẫu thân mình, đấy là sự nhượng bộ hay là cảnh cáo của một nam nhân vốn có lòng tự tôn cao như hắn?
“Để cho ta yên lặng một chút, buổi tối không cần tới đây nữa đâu.” Tạ mẫu nói xong, phất tay đuổi khéo Tạ Ung ra khỏi phòng.
Tạ Ung vừa đi khỏi, khuôn mặt vừa rồi còn in đậm sự buồn khổ uất ức liền biến mất, ngay lập tức quay trở lại bộ dạng nghiêm túc lạnh lùng thường ngày.
Hắn không trở về Thanh Việt viên ngay lập tức, mà đến thư phòng.
Chương 8
Vào thư phòng, Tạ Ung lấy từ trong áo ra một vật, là một chiếc túi vải bông đã ố vàng, bên trong đựng một thứ bột kích thích tuyến lệ, vô sắc vô vị, hiệu quả tuyệt cao, còn hơn cả bột tiêu rất nhiều.
Hóa ra thứ khiến hắn khóc —— bí mật của Hoàng cung đại nội, chính là do hoàng thượng bệ hạ Huyền Dục ban thưởng.
Nhớ tới lần đầu tiên được chứng kiến uy lực của thứ này, Tạ Ung không nhịn được nhăn mặt lại, bộ mặt xám đen.
Tạ Ung lên làm Trạng nguyên khi tiên đế còn tại vị, nhưng không lâu sau tiên đế băng hà, Huyền Dục kế vị, lúc tiểu Hoàng thượng Huyền vừa lên ngôi quyền lực đều rơi vào tay Trịnh Thái hậu, Huyền Dục rất uất ức, vì vậy thường tìm một người trẻ tuổi vào cung nói chuyện tâm tình, coi như là bồi dưỡng tình cảm, thấu hiểu văn võ bá quan. Tam nguyên như Tạ Ung đương nhiên sẽ được Huyền Dục vô cùng coi trọng.
Ngay lúc đó Tạ Ung còn trẻ tuổi anh tuấn, mắt phượng cuốn hút, Huyền Dục mỗi lần thấy hắn cũng phải thèm thuồng, hận không thể nhào tới bên người Tạ Ung.
Đối với kiểu người như Tiểu Hoàng thượng nam nữ đều ăn sạch không tha này, Tạ Ung dĩ nhiên là muốn trốn càng xa càng tốt, e sợ sẽ chuốc phải rắc rối.
Hắn thà làm quan võ ra ngoài chém giết chứ không thể dùng gương mặt này để làm nịnh thần.
Có một lần, Tạ Ung vừa bước vào Ngự Thư Phòng, Huyền Dục ngẩng đầu nhìn lên thấy hắn, ngồi ở long vị mà chảy nước mắt, Tạ Ung sợ hết hồn, hắn nghĩ là Thái hậu lại làm cái gì gây biến chốn hậu cung, hắn kinh hoảng đứng đó, Huyền Dục lại tiến lên kéo tay hắn, lệ rơi đầy mặt mà nói: “Ái khanh, trẫm muốn ngươi đến nỗi nước mắt rơi không ngừng, ngươi xem! Ngươi xem! Ngươi xem mắt trẫm đi!”
Tạ Ung im lặng, nhưng ít nhiều cũng có chút cảm động, mặc cho Tiểu Hoàng thượng không ngừng đem nước mắt bôi ở trên vạt áo hắn, thậm chí còn bị Huyền Dục nhân cơ hội giở trò ăn không ít đậu hũ, cuối cùng Tạ Ung đẩy Huyền Dục ra, thì Huyền Dục liền trở mặt cười ha hả.
Hắn lau sạch lệ trên mặt, lấy ra thứ ảo thuật biến ra nước mắt từ trong túi áo, cười hì hì nói với Tạ Ung: “Trẫm chỉ biết nước mắt của nữ nhân là vũ khí bí mật, thì ra nước mắt của trẫm cũng rất có lực công kích đó chứ.”
Sắc mặt Tạ Ung nhất thời đen ba phần.
Huyền Dục đem thứ gây khóc đó nhét vào tay Tạ Ung, nhân tiểu quỷ đại, ngữ trọng tâm trường vỗ vào cánh tay của Tạ Ung: “Ái khanh a, nghe nói ngươi gần đây thường ở lại trong quan phủ bởi vì rơi vào tình thế khó xử kẹp giữa mẫu thân và phu nhân, có nhà mà không thể về, đáng thương, đáng thương chẳng khác gì Trẫm.”
Huyền Dục trên đầu có ngọn núi lớn là Thái hậu, Tạ Ung cũng bị Tạ mẫu lấy chữ
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




