|
|
Phần mềm lướt web - UC Web MINI
Lướt web nhanh hơn và tiết kiệm tới 95% chi phí. Tải Về Máy
|
rồi xuống cổ, từng chỗ đều tỉ mỉ hôn, liên tục mơn trớn, giống như đối đãi với bảo vật, yêu đến không thể buông tay mà cũng không nỡ nuốt trọn.
Tay Tạ Ung từ phía sau tháo dây yếm của Nguyên Nghi Chi, cặp tuyết lê đầy đặn nhất thời được giải phóng, Nguyên Nghi Chi xấu hổ đưa tay muốn che, lại bị bàn tay nam nhân ngăn lại, ánh mắt mê muội của Tạ Ung nhìn chằm chằm vào cảnh đẹp trước mắt, cổ họng khô khốc, hô hấp cũng trở nên nặng nề.
“Phu quân. . . . . . ” Nguyên Nghi Chi bị nhìn thấy nên xấu hổ, thân thể cố chui vào trong chăn, cố dấu thân mình đi.
“Không cần giấu, hãy để ta ngắm nhìn nàng, đẹp như vậy. . . . . . ” Tạ Ung thở gấp, chui đầu vào giữa cặp tuyết lê trắng ngần, thở dài nói: “Nghi Chi, ta quả thật rất may mắn. . . . . . “
Thân thể của hai người dính sát vào nhau, Nguyên Nghi Chi cảm nhận được bàn tay của Tạ Ung đang vuốt ve phần eo nhỏ của nàng, rồi nắm chặt cái mông của nàng, vật nam tính của hắn không kịp chờ đợi liền thăm dò vào giữa hai chân nàng, không ngừng ma sát chuyển động chỗ đó của nàng.
Cảm giác khó nói nên lời khiến Nguyên Nghi Chi cơ hồ mê man, mật ngọt của nàng không chịu nổi sự kích thích từ vật cương cứng kia liền nhanh chóng ẩm ướt, nàng xấu hổ muốn kẹp chặt hai chân, kết quả ngược lại càng kích thích Tạ Ung hơn, thứ dục vọng to và cứng của hắn tựa hồ không thể chờ đợi nữa lập tức muốn đâm rách cả quần nhỏ mà tiến vào mê trận của nàng.
Tạ Ung cũng từ từ mất đi sự dịu dàng, đôi môi đã lâu không hôn của hắn càng trở nên thèm thuồng, bàn tay không ngừng xoa nắn cặp phong nhũ của nàng.
Nguyên Nghi Chi bị hôn đến choáng váng, ngượng ngùng cùng câu nệ dần dần biến mất, từ từ cũng trầm mê, cũng chủ động dùng lưỡi quấn lấy đối phương, không ngừng triền miên.
Đôi tay nhỏ bé của nàng chủ động ôm lấy phần hông gầy nhưng tràn đầy sức lực của chàng, đôi ngũ hoa cao vút dán chặt vào lồng ngực nở nang trần truồng của chàng, chàng không ngừng vuốt ve da thịt khiến nàng cảm thấy như có từng luồng điện chạy qua.
Một người có quan niệm khác người như Nguyên Nghi Chi, vạn vạn lần không nghĩ tới giữa nam và nữ lại có thể phát sinh chuyện ý loạn tình mê như vậy, hơn thế còn tuyệt không thể tả.
Khi dục vọng của Tạ Ung tiến vào cơ thể nàng, hai người hoàn toàn hợp lại làm một thì nàng không nhịn được mà nghĩ mặc dù là hôn nhân muộn, mặc dù chỉ là tái giá làm mẹ kế, nhưng nàng không hề ghét người đàn ông này, có lẽ nàng sẽ vì hắn mà chịu khổ …
Cảnh uyên ương, hai bên không ngừng triền miên, thiêu đốt nhau cả đêm, giường lớn vì vậy cũng không an tĩnh cả đêm.
Mặc dù Nguyên Nghi Chi không thể tránh khỏi một chút đau đớn, nhưng vì Tạ Ung săn sóc ôn tồn nên dần thích ứng, hơn nữa sau đó Tạ Ung còn không ngừng hướng dẫn cùng kích thích nàng khiến cho đau đớn không còn nữa mà khoái cảm lại dâng lên mãnh liệt, sóng sau cao hơn sóng trước, để nàng tới cao trào, thậm chí trong nháy mắt còn mất đi ý thức.
Tạ Ung vốn thương tiếc thê tử đêm đầu phải chịu khổ cực, chỉ muốn tốc chiến tốc thắng một lần là tốt rồi, lại không nghĩ rằng vợ mình lại hấp dẫn mê người như vậy, lúc đau đớn, nàng cắn chặt môi anh đào cứng rắn chịu đựng, không khóc cũng không làm khó, uyển chuyển thân thể ngọc ngà cho vừa khít, cơ hồ muốn hút hết tất cả tinh hoa của hắn, khiến hắn hận không thể ở mãi trong cơ thể nàng.
Cô vợ này không những thiện lương, hơn nữa khiến cho nam nhân mất hồn, đúng là báu vật, đây mới thật là niềm vui ngoài ý muốn.
Giữa phu thê, chuyện chăn gối có hài hòa hay không thật ra cũng rất quan trọng, hơn nữa đối với nam nhân mà nói, kích thích giác quan lại càng thỏa mãn.
Nữ nhân lại nghiêng về cảm tính, khi yêu một người, mà chuyện chăn gối không hài hòa, đại đa số nữ nhân cũng có thể nhẫn nại, thậm chí không quá quan tâm; nhưng nam nhân lại chú trọng đến giác quan, bình thường người vợ dù có hiền hậu thông minh, nhưng nếu như chuyện chăn gối không dung hợp được, cá nước không vui, giữa hai người sợ rằng cũng chỉ có thể tồn tại sự tôn trọng như khách quý, thậm chí là cung kính như băng, hơn nữa nam nhân cũng có thể quay lưng đi tìm niềm vui ở đám tiểu thiếp, bừa bãi hưởng thụ sung sướng, từ đó bỏ quên thê tử, coi như là món đồ trang trí mà thôi.
Quả thật chỉ yêu nhau thôi thì không đủ, chuyện chăn gối cũng rất cần thiết, chuyện nhà, ngoại sự, mọi chuyện trôi chảy, mới có thể gọi là nhân duyên mỹ mãn.
Loại mỹ mãn này, nửa là nhờ cố gắng, nửa là thiên mệnh cơ duyên.
Tạ Ung hài lòng, nắng ban mai chiếu tới hai người, hắn vẫn lười biếng ôm ấp giai nhân trong ngực, giả vờ ngủ say, giống đói bụng quá lâu cuối cùng cũng được một bữa thỏa thuê.
Nam nhân ba mươi tuổi, chuyện này đều đã thành quen thuộc, nhưng hắn thật sự đã lâu rồi không hưởng thụ tốt đến thế, thậm chí cảm thấy từ lúc sinh ra đến giờ đây là lần đầu tiên cảm thấy mãn nguyện cực độ với chuyện ái ân, khó có từ nào có thể hình dung tư vị thỏa mãn tuyệt vời lúc này.
Đang lúc hẳn nửa tỉnh nửa mơ, chợt nghe thê tử tiến tới bên tai hắn nhỏ giọng nói: “Phu quân, cám ơn chàng.” Cám ơn chàng đã dịu dàng săn sóc.
Cám ơn chàng đã mang cho ta loại vui vẻ mà trước đây chưa từng có.
Cám ơn chàng, đã không sợ lời đồn mà vẫn chấp nhận lấy ta.
Chương 10
Ngày kế đã đến ngày lại mặt.
Sáng sớm Nguyên Nghi Chi khi tỉnh lại có chút đau đớn, nhưng tinh thần rất tốt, vẫn nở nụ cười, hơn nữa không phải là nụ cười khách sáo, mà là thật tâm, chứng minh tâm tình của nàng rất tốt.
Lây phần nào từ nàng, tâm tình Tạ Ung cũng rất vui vẻ, mọi người trong Thanh Việt viên vì vậy cũng vui vẻ.
Chủ tử tâm tình tốt, người làm mới có thể vui vẻ.
So với chủ nhân cũ của Thanh Việt viên là Đinh Cẩm Tú, Nguyên Nghi Chi hiển nhiên khiến mọi người cảm thấy tốt hơn nhiều khi sống chung.
Đinh Cẩm Tú bởi vì không hợp với Tạ mẫu nên luôn tức giận, lại không thể làm gì Tạ mẫu, liền lấy bọn người hầu ra hả giận, hết đánh rồi chửi, cứ thế mãi, khiến cho không khí trong Tạ phủ luôn có sự khẩn trương, đè nén. Sống một cuộc sống như vậy, dĩ nhiên Đinh Cẩm Tú càng không thể vui vẻ, vì vậy nàng càng tức giận, càng dễ phát giận, kết quả thành một kẻ ác tính, rất khó thay đổi.
Nguyên Nghi Chi thì khác, nàng vốn là thứ nữ nên từ nhỏ đã tương đối cẩn thận, nàng có thói quen để cho mình thích ứng hoàn cảnh, nàng hiểu mình vui vẻ thì người khác mới có thể vui theo, không ai thích nhìn một gương mặt suốt ngày cau có, dù gương mặt này có khuynh quốc khuynh thành đi chăng nữa.
Sáng sớm đã thấy khuôn mặt tươi cười của Nguyên Nghi Chi, Tạ mẫu dù trong lòng có khó chịu, cũng không thể vô duyên vô cớ lên cơn.
Có câu “Đưa tay không đánh người mặt tươi cười”, dù bà có không thoải mái với cô con dâu “sao chổi” kia thì đến bây giờ gạo đã nấu thành cơm, cũng chỉ đành nhịn đi thôi.
Tạ mẫu cảm thấy một điều đáng mừng là từ sau khi lấy vợ Tạ Ung tựa hồ cũng chẳng gặp chuyện gì không may, có lẽ Nguyên Nghi Chi mặc dù có số khắc chồng, nhưng nàng dù sao cũng là cô gái phàm tục, sao có thể khắc nổi vì tinh tú như con trai bà. Vừa nghĩ như thế, Tạ mẫu không khỏi cảm thấy mấy phần kiêu ngạo cùng đắc ý, con trai của bà rõ là hơn người mà.
Nhưng Tạ mẫu sẽ không vì vậy mà buông lỏng cảnh giác, đang lúc mới cưới vui vẻ, bà không muốn chọc giận con trai, lại càng không muốn để hài nhi vạch mặt, vì vậy trước hết cứ thờ ơ lạnh nhạt, nếu như sau này Nguyên Nghi Chi có gây ra chuyện gì, hoặc là thân thể Tạ Ung có một chút khó chịu, bà sẽ ngay lập tức tách bọn họ ra, tuyệt sẽ không nương tay.
Thiên kim tiểu thư của Đệ Nhất Thế Gia Nguyên phủ thì sao chứ? Nếu đã gả vào Tạ gia, thành dâu của Tạ gia thì sẽ phải tuân thủ quy củ của Tạ gia, phục vụ chồng và mẹ chồng.
Sáng sớm Nguyên Nghi Chi phục vụ bữa sáng của Tạ mẫu thì thấy bà không còn vẻ lạnh lùng, chỉ là nhàn nhạt, sau khi ăn xong còn nói thêm câu bảo nàng lại mặt thông gia thì gửi hộ lời hỏi thăm của bà, coi như cũng có tình cảm qua lại.
Nguyên Nghi Chi từ Tùng Hạc vườn trở lại Thanh Việt viên, phát hiện Tạ Ung còn chờ nàng để cùng ăn sáng, không khỏi cười thầm, trái tim cũng rung lên.
Trực giác của nữ nhân nói cho nàng biết, Tạ Ung đối với nàng không tệ, thậm chí rất tốt, mặc dù ít lời ngon ngọt, nhưng khi hai người gặp mặt thì chàng lại vô cùng săn sóc.
Có lẽ người ta nói đúng, gả cho một nam nhân nhiều tuổi một chút cũng có cái tốt, hắn không phải kiểu kích động của người trẻ, mà là kiểu nước chảy đá mòn để người khác dần cảm nhận thấy sự che chở.
Trở lại nhà mẹ, Nguyên Nghi Chi đi tới chính viện để cảm tạ mẹ cả Trịnh thị.
Nguyên Nghi Chi mặc dù là con thứ, mẹ đẻ lại là nha hoàn được cất nhắc lên làm Chu di nương nương, nhưng bởi vì mẹ cả Trịnh thị chỉ sinh con trai, không có con gái, Nguyên Nghi Chi là thiên kim tiểu thư duy nhất của Nguyên phủ, lại trắng trẻo đáng yêu, cho nên được Trịnh thị yêu mến. Nguyên Nghi Chi vừa có thể đọc sách, vừa có thể đến bên cạnh Trịnh thị để nuôi dạy, cầm kỳ thư họa, may vá nữ công, Trịnh thị thuê thầy tốt nhất về dạy nàng, hao tốn rất nhiều tâm huyết. Có thể nói, rất nhiều nhà học sĩ, cũng chưa chắc có được sự giáo dục tốt như nàng.
Cho nên,
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




